Tác giả: Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341884
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1884 lượt.
trầm tư, khuôn mặt tuấn lãm. Một khuôn mặt nhìn nghiêng rất đẹp, đôi mắt sâu, tư lự nhìn về phía trước, dường như có rất nhiều nỗi niềm giấu trong đáy mắt, rốt cuộc anh đang nghĩ gì? Mao Lệ luôn cảm thấy anh là người đàn ông đầy tâm trạng, thỉnh thoảng nhìn vào mắt anh, luôn bắt gặp nỗi buồn chứa chất. Lúc này nhìn khuôn mặt hơi gầy dưới ánh trăng, lòng cô bất chợt nôn nao, là anh đang do dự hay cô đang do dự? Không gian trong xe quá chật, hơi thở ấm áp lẩn quất, lan rộng dần, khiến cả hai đều căng thẳng. Khi anh đột ngột ghé tới, Mao Lệ căng thẳng toàn thân cứng đờ, nhưng không né tránh, như một bản năng, cô hơi khép mắt.
Nụ hôn nhẹ và mềm, như gió đêm lướt qua môi cô, đầu tiên là đau khổ, băn khoăn, thăm dò, rồi dần dần trở nên nóng bỏng... Anh ép rất mạnh, cơ hồ cô không thể thở, giống như đột nhiên rơi vào lò lửa nóng giãy, máu trong người sôi lên, linh hồn thoát ra, cả người nhẹ bẫng như bay, cảm giác như vậy chính cô cũng thấy ngỡ ngàng.
Rất lâu rất lâu, cuối cùng anh buông ra, hai người đều thở sâu.
Hơi thở của anh cũng dồn dập và loạn nhịp như cô. Cách lớp áo khoác trên người, cách lần sơ mi mỏng, vẫn nghe thấy tiếng tim anh dồn dập. Rất lâu, rất lâu cả hai không nói. Cuối cùng Mao Lệ bối rối mỉm cười, Triệu Thành Tuấn cũng cười: "Đêm nay tôi sẽ mất ngủ."
Trở về nhà Mao Lệ không tài nào ngủ được, nhảy nhót chỗ nọ chỗ kia như con khỉ, lúc phủ phục trên giường, lúc ngồi lên bệ cửa sổ, sau lại ngâm mình trong bồn tắm, vẫn không thể bình tĩnh trở lại. Cô thấy mình thật nực cười, đã là người từng trải vậy mà lại giống như chưa từng gần gũi đàn ông... Quả thực Mao Lệ không thể ngủ, đành gọi điện cho Bạch Hiền Đức, nhờ trời chị ta vẫn chưa ngủ, sau khi than vãn một hồi nỗi "thống khổ" dưới "gông xiềng" sếp mới, lại thở dài luyến tiếc những ngày tháng êm đềm dưới quyền sếp cũ. Chị nói, bây giờ các cô ở ban biên tập nhìn thấy sếp Dung giống như nhìn thấy cha ruột, chào hỏi rất thân thiết, cái duyên của sếp Dung có thể sánh với sếp Hứa trước đây... Rồi mũi giáo của Bạch Hiền Đức đột ngột chuyển hướng: "Ôi chà, yêu tinh, em biết không, sếp Dung ngày nào cũng gọi điện hỏi thăm tình hình của em ở Thượng Hải, đi sớm về khuya một mình có vẻ rất nhớ em. Có lẽ sếp ngại không gọi cho em nên mới thông qua chị."
Mao Lệ nói: "Vậy thì chị nói với sếp, có lẽ em không về được, phải hy sinh oanh liệt ở đây." Bạch Hiền Đức nghe vậy lo lắng: "Tại sao? Không lẽ gã Trương Phan đó ăn thịt em?"
"Ôi, chuyện dài lắm, chuyện dài lắm." Mao Lệ đau khổ lắc đầu, không muốn nói. Bạch Hiền Đức kêu ầm: "Yêu tinh đáng chết, nếu em không vể được, chị cầm dao đến Thượng Hải chém chết gã!" Đột nhiên nhớ ra điều gì, Bạch Hiền Đức hỏi Mao Lệ: "À, muộn thế này cô gọi điện có việc gì? Đừng nói là nhớ tôi đây, cái mồm cô chi nịnh được đàn ông thôi, với tôi thì đừng hòng!"
Mao Lệ hỏi lại: "Vậy thử đoán xem, tại sao em gọi điện cho chị?" Bạch Hiền Đức nói ngay không nghĩ ngợi: "Khỏi cần đoán, khiến cô muộn thế này vẫn còn thao thức, chỉ có duy nhất một khả năng."
"Khả năng gì?" Mao Lệ cười cười, không tin Bạch Hiền Đức đoán ra.
Kết quả Bạch Hiền Đức cười rất tinh quái trong điện thoại: "Có gian tình, đúng không? Ha ha ha..."
Cuối cùng anh đã đến, nhưng lại càng buồn hơn
Tôi đã chờ cơ hội này đúng ba năm, không phải để chứng minh tôi mạnh hơn người khác, chỉ muốn chứng minh, thứ mà tôi đánh mất, tôi nhất định phải đoạt lại.
__ “Bản sắc anh hùng” __
Thế giới của anh từ đó rơi vào tăm tối
Còn nhớ bài thơ Giản giản ngâm của Bạch Cư Dị mà thầy giáo ngữ văn dạy từ hồi tiểu học, hai câu trước không nhớ nhưng hai câu cuối Triệu Thành Tuấn có ấn tượng rất sâu: "Đại đô hảo vật bất kiên lao, thái vân dị tán lưu ly toái." Nghĩa là, những thứ tốt đẹp trên đời luôn không thể bền lâu, lại còn dễ vỡ hơn cả thủy tinh. Dùng câu thơ này để nói về cuộc hôn nhân của Chương Kiến Phi và Mao Lệ thực không gì phù hợp hơn. Hôn nhân không quá ba năm đã kết thúc bằng cuộc chia tay, lại khiến đôi bên cơ hồ không muốn nhìn mặt nhau, Chương Kiến Phi cuốỉ cùng một mình quay về thành phố Penang.
Lần gặp đó, Henson lại khuyên, Triệu Thành Tuấn cười: “Lẽ nào tôi không muốn vui, nhưng tôi không sao vui lên được, thần kinh tôi mỗi ngày đều căng thẳng, đầu óc không lúc nào thảnh thơi, chỉ cần hơi lơ đãng là có khả năng bị đối thủ hạ bệ.”
Henson lắc đầu: “Anh kiếm nhiều tiền như vậy để làm gì? Đủ tiêu là được, hà rất phải hành hạ thân xác như thế. Nghe nhạc đi, muốn nghe bài gì?” Nói đoạn anh bắt đầu điều chỉnh âm lượng.
Triệu Thành Tuấn thay đổi tư thế ngồi cho thoải mái, hoàn toàn thư giãn, nói: “Bài gì cũng được.”
“Thở đều, khiến đầu óc dần dần yên tĩnh, không nghĩ gì hết.”
“Tôi đã yên tĩnh rồi, yên tĩnh nữa tôi sẽ ngủ mất. Henson, anh ngày càng lắm điều đấy.”
“Được! Được! Tôi lắm điều. Anh muốn ngủ cứ ngủ, trông anh có vẻ rất mệt.”
Anh bật cười: “Henson, tôi đã trả anh không ít phí điều trị rồi nhỉ? Tôi trả anh nhiều tiền như vậy là để đến đây ngủ hay sao