XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341878

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1878 lượt.

i no bụng rồi lại lang thang tiếp, bất chợt giọng hát vui nhộn từ điện thoại vang lên làm cô giật mình. Rút di động, cô nhìn chăm chăm vào hàng chữ trên màn hình: Triệu Thành Tuấn!
Vẫn là giọng trầm ầm dễ nghe: "Cô đang ở đâu?"
"À, đang ở nhà hàng KFC." Mao Lệ không hiểu sao hơi căng thẳng. Người này đến tên cô cũng giản lược, dường như họ đã rất quen thuộc.
"KFC?" Giọng Triệu Thành Tuấn trong điện thoại lạnh lùng khác thường, nhưng quả thực rất dễ nghe: "Cô thích ăn đồ của trẻ con à, lớn thế rồi. À, tối nay có rỗi không?"
Mao Lệ lúc này tâm trạng đột nhiên có chuyển biến tốt.
Từ lúc chia tay ở sân bay đã hai ngày rồi, đây là lần đầu cô nhận được điện thoại của anh ta. Đương nhiên cô cũng không gọi cho anh ta, thậm chí không nghĩ đến con người đó, là cố ý không nghĩ, hay là vì nguyên nhân nào khác, cô cũng không biết. Điều kỳ lạ là, rõ ràng cô không nghĩ đến người đó, bận suốt ngày, cũng không có thời gian để nghĩ, luôn cảm thấy trong lòng có gì xáo trộn, nhưng không thể nói rõ được.
Lúc này cô đứng tựa vào cột điện trước cửa nhà hàng KFC, tâm trạng đang tốt, nói năng cũng trở lại thói quen hài hước: "Tôi rất muốn ăn tối với anh, nhưng có lẽ không đi được, xe bị chết máy, lúc này lại không bắt được tắc xi."
Triệu Thành Tuấn hình như thở phào, cười: "Vậy tôi đến đón cô."
Sau khi Mao Lệ và Triệu Thành Tuấn đến Thượng Hải, chia tay ở sân bay, ai đi đường nấy, hai ngày không liên lạc. Anh không gọi đến, cô đương nhiên cũng không gọi đi, hai người lúc trên máy bay cũng không nói gì. Mao Lệ nhắm mắt tĩnh dưỡng, mặc kệ anh. Triệu Thành Tuấn vô cùng nhạy cảm, chỉ cần cô hơi không vui là anh lập tức phát giác ra, Mao Lệ không nói gì, anh cũng lặng yên, sau khi xuống sân bay cáo từ là mất liên lạc với cô. Điều này khiến Mao Lệ cảm thấy phật ý, những người đàn ông từng tiếp xúc với cô không ai không vồn vã săn đón, coi cô là trăng là sao, trước nay chỉ có cô bỏ mặc người ta, chưa từng có ai bỏ mặc cô như thế.
Có lẽ là do suy nghĩ của cô vẫn quá đơn thuần, mặc dù tự nhận gặp đủ hạng người, từng yêu, từng kết hôn, nhưng đối với đàn ông dường như cô vẫn chưa thật hiểu, mối quan hệ giữa đàn ông và đàn bà hết sức tinh tế, có người gọi đó là nghệ thuật nấu ăn, nắm chắc mức lửa thích hợp là tối quan trọng. Mao Lệ rõ ràng không nắm được đạo lý đó, theo cách nói thịnh hành là, chỉ số EQ của cô chưa đủ, huống hồ trước nay cô không phải là người giỏi đoán tâm tư người khác, cô không nhẫn nại như vậy.






Mao Lệ không biết, khi cô một mình lang thang trên phố, Triệu Thành Tuấn đang ngồi đọc báo uống cà phê tại một căn phòng sang trọng ở đường Kim Mậu, vừa kết thúc đàm phán thương mại, tâm trạng anh rất tốt. Khác với Mao Lệ, anh là người kiên nhẫn, nắm rất vững nghệ thuật giữ lửa, không vội vàng, tiến thoái có trình tự luôn là phong cách cá nhân của anh. Anh xem đồng hồ đeo tay, nhìn ngày tháng trên đó, đã hai ngày, có lẽ được rồi. Anh nhìn về phía thư ký A Mạc đang chuyển fax tài liệu, thong thả nhấc ly cà phê, ánh nắng chiều chiếu vào mặt anh càng làm tôn lên đôi mắt sâu đen thẫm và những đường nét nhìn nghiêng như tạc, một nụ cười thoáng hiện trên khóe miệng: "Ở Jean Georges có lẽ vẫn còn chỗ?"
Nhà hàng Pháp Jean Georges tầng số ba bãi ngoài Thượng Hải nghe nói là nhà hàng duy nhất mang tên Jean Georges Vongerichten, một trong những vua đầu bếp nổi tiếng nhất thế giới, ngoài một nhà hàng ở New York. Nhưng Triệu Thành Tuấn không nói với Mao Lệ, anh đưa cô đến thẳng bãi ngoài, là nơi lãng mạn nhất Thượng Hải. Đi qua những rặng ngô đồng xanh tốt, đập vào mắt là các quần thể kiến trúc muốn hình của bãi ngoài có lịch sử trăm năm, trên bờ sông Hoàng Phố đèn màu sáng rực, gió nhẹ mang theo hơi ẩm thoảng qua, trong một thoáng khiến người ta bàng hoàng như đang ở Paris lãng mạn.
Mao Lệ đã quên không biết bao lâu mình không đến bãi ngoài. Trong những kiến trúc châu Âu lộng lẫy ánh đèn, tầng dưới cùng đều trở thành cửa hiệu chuyên bán sản phẩm của những nhãn mác nổi tiếng. Qua lớp cửa kính, bên trong là những chùm đèn pha lê lộng lẫy, phong cách trang trí cầu kỳ hoặc đơn giản, cổ điển hoặc hiện đại, nhưng tuyệt đối không thua kém những cửa hiệu của Paris tráng lệ.
Đi vào nhà hàng, Triệu Thành Tuấn đưa Mao Lệ đến chiếc bàn gần cửa sổ, cửa số rất rộng, từ đây có thể bao quát toàn cảnh bãi ngoài Thượng Hải. Nhà hàng được trang trí bằng gam màu đỏ sậm như rượu vang, không khí yên tĩnh, riêng tư, những đôi tình nhân ghé đầu thầm thì, nhân viên phục vụ vận đồ đen lịch sự, nhẹ nhàng đi lại.
Triệu Thành Tuấn tỏ ra rất sành chọn món, Mao Lệ đoán là anh thường đến đây. Đồ ăn rất thịnh soạn, nhưng món khai vị ở đây không nhiều như bên Pháp, chủ yếu để trong ly thủy tinh rất nghệ thuật hoặc bày từng miếng nhỏ gọn trong lòng đĩa. Mao Lệ nếm thử món gan ngỗng chiên, vừa tan trong miệng, quả nhiên là ngon tuyệt.
Cuối cùng vẫn là Triệu Thành Tuấn phá vỡ bầu không khí trì trệ đó, anh nhìn Mao Lệ, đột nhiên nói: "Xin lỗi."
Mao Lệ ngạc nhiên, càng