Tác giả: Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341890
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1890 lượt.
bối rối: "Sao lại xin lỗi, anh có làm gì sai đâu."
"Rất xin lỗi... buổi sáng hôm đó thực ra..."
"Anh đừng nói gì, tôi biết hết!" Mao Lệ ngắt lời, giọng bình tĩnh, mắt dần dần thấm buồn: "Anh ấy đã đến Bắc Hải, buổi tối hôm đó anh ấy cũng có mặt ở Hải Thiên uyển, nhưng tôi say không biết... Anh không cần tự trách mình, anh không nói với tôi chuyện đó, chẳng qua không muốn để tôi buồn, anh ấy như vậy, gặp anh ấy tôi sẽ càng buồn... Có điều cũng không sao, tôi đã quyết định quên anh ấy, nên quên thật nhanh, đã đến đây cũng không chịu gặp tôi, tôi còn gì để lưu luyến!"
Triệu Thành Tuấn đăm đăm nhìn cô không biểu hiện gì, lòng quá đỗi ngạc nhiên, điều này quả thật bất ngờ, anh không nói nữa, cô đã nói thẳng thay anh, hơn nữa dẫn anh đến một hướng ngoài dự đoán. Hoàn toàn không cần anh giải thích, anh cảm thấy mọi đắn đo của mình đều thừa, cả Thượng đế cũng đứng về phía anh, anh không có lý do lùi lại.
Giọng anh đột nhiên nhẹ nhõm: "Cô nghĩ được như vậy, tôi rất vui, cô còn rất trẻ, tương lai còn dài, quên quá khứ chính là bước vào một khởi đầu mới."
Mao Lệ gật đầu lia lịa: "Phải, con người ta luôn phải trải qua những sự việc nào đó, chìm mãi trong quá khứ thật vô vị. Tôi nghĩ thông rồi, từ nay tôi sẽ sống tốt, vui vẻ làm việc, yêu đương, kết hôn, sinh con như mọi người bình thường, và đi du lịch nữa, tôi phải đi du lịch..."
Nói như vậy, nhưng trong mắt cô mờ ánh nước, dưới ánh đèn, ẩn hiện như chấm sao. Triệu Thành Tuấn giơ tay chạm vào má cô, chỉ lướt nhẹ, thực ra trên đó không có nước mắt, chỉ là anh muốn... muốn chạm vào cô, cảm nhận sự tồn tại của cô, để chắc chắn rằng tất cả trước mắt là thật dù hơi đường đột, anh thực sự đang ở gần cô đến thế sao?
Trong bao nhiêu ngày đêm, khuôn mặt đó hiện lên trong tâm trí anh, một khuôn mặt trinh nguyên không son phấn, lúc này cô đang ở trước mặt anh, quá gần với giấc mơ, khiến người anh run lên trong nỗi xúc động không thể kìm nén.
Anh ân cần ấp tay lên tay cô, không nói gì, chỉ nhìn cô rất lâu.
"Tôi... tôi sẽ quên anh ấy, nhất định sẽ quên anh ấy..." Cô lặp lại câu đó, không thể chịu đựng được sự thảm hại của mình trong mắt anh, nước mắt kiềm chế quá lâu cuối cùng trào ra, lăn dài xuống má. Cô khe khẽ khóc, miệng lắp bắp những câu bản thân cô cũng không hiểu. Anh thở dài, đứng lên bước đến ngồi cạnh cô, kéo cô vào lòng, nhìn cô buồn như vậy, lòng anh se thắt, xót xa, tự trách mình không sớm đến bên cô. Nếu ngày xưa anh đủ can đảm có phải trong ký ức của cô sẽ có anh, nếu ngày xưa anh đủ kiên trì, liệu có phải không dẫn tới kết cục này? Nghĩ đến đó, nỗi chua xót se sẽ nhen trong lòng anh, chạm vào sợi dây nào đó trong tim anh, anh vỗ nhẹ vai cô như dỗ trẻ nhỏ: "Đừng khóc, tôi không muốn nhìn thấy em khóc nữa."
Nụ hôn đầu cảm giác thế nào? Mao Lệ từng đọc thấy trong một tiểu thuyết mô tả như sau: "Tôi chỉ cảm thấy tôi đang bay lên, đầu ong ong u u, không dám động đậy, chỉ sợ động đậy là sẽ từ trên không rơi xuống. Chỉ muốn để anh ôm chặt hơn, hôn sâu hơn, cũng không biết tim tôi hay tim anh đang đập, chúng tôi đều không thế nào kiềm chế, đất trời chao đảo, mỗi lúc tôi càng chìm sâu, ngạt thở không thể dứt khỏi môi anh..."
Lúc đó cô cho là tác giả phóng đại, làm gì có chuyện khi hôn cảm thấy như bay lên, người ta hôn nhau đâu có phức tạp như thế. Nhưng Bạch Hiền Đức đọc bản thảo lại nói, mô tả rất chân thực, còn nghi ngờ Mao Lệ: "Cô đã từng yêu, lại còn kết hôn nữa, vậy mà không biết nụ hôn có thể khiến người ta bay bổng?"
Mao Lệ cười ngặt nghẽo: "Ha ha, vậy ý chị là, khi hôn chị cũng từng bay bổng?"
Hai người câu chí nhau một hồi, bây giờ nghĩ lại, cô thấy mình thật ngốc, ngay Bạch Hiền Đức cũng biết, còn cô được mệnh danh là sát thủ tình trường số một lại chưa từng có trải nghiệm như vậy. Cho nên khi Triệu Thành Tuấn nhẹ nhàng hôn môi cô, cô chỉ cảm thấy buồn, buồn sâu sắc, từng yêu, từng kết hôn, nhưng lần đầu tiên cảm nhận thì ra nụ hôn có thể mang đến những rung động tuyệt vời đến thế những gì cô trải qua trước đó chưa phải là hôn, chưa phải là yêu!
Chính bởi câu nói "Tôi không muốn nhìn thấy em khóc nữa" khiến Mao Lệ bật khóc to hơn trong nhà hàng, nhiều ánh mắt xung quanh hướng vào cô, nhưng cô bất chấp. Triệu Thành Tuấn ngồi bên ôm cô, không nói gì, như đang nhớ lại chuyện xa xăm. Mao Lệ dần dần cảm thấy yên lòng bởi hơi ấm từ vòng tay anh. Khung cảnh lãng mạn xung quanh, cảnh tượng huy hoàng của sống Hoàng Phố ngoài cửa sổ, đều như chìm đi, giây phút này, cả thế giới chỉ còn lại anh và cô.
Lúc sau để tránh ánh mắt mọi người, Triệu Thành Tuấn đưa cô rời khỏi nhà hàng. Chiếc xe dừng rất lâu dưới bóng cây trước cổng khu chung cư của Mao Lệ, hai người đều yên lặng ngồi trong xe nhìn vầng trăng bên ngoài. Từ ô cửa rộng trên trần xe, một quầng trắng phía xa treo trên cao, phản ra chùm ánh sáng trắng mờ lạnh lẽo giống như chùm nước bạc, không biết nó đã tỏa xuống cuộc đời của bao người, nhưng có lẽ đã chứng kiến quá nhiều bi hoan ly hợp, cho nên ánh sáng mới lạnh lùng như thế.
Ngồi quá lâu, âu phục của anh hơi nhàu, dáng