The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341894

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1894 lượt.

au. Một đêm đẹp như thế, anh thực sự không muốn một mình, cho dù ngồi bên nhau nói vài câu không đầu không cuối, cũng mãn nguyện.
Còn Mao Lệ trở về nhà tắm xong cũng không thể ngủ, đầu tiên gọi điện tán gẫu với Bạch Hiền Đức, nhưng mới được mấy câu bà chị đã buồn ngủ díu mắt, ngáp dài tuyên bố phải đi ngủ. Mao Lệ bất lực, đành cúp máy nằm đọc sách, nhưng đọc không vào, vậy là trở dậy đi đi lại lại trong phòng, lòng xốn xang. Đang quẩn quanh như thế, chợt ngoài cửa sổ có tiếng còi xe hơi, cô thầm nghĩ, nửa đêm rồi ai còn bấm còi không sợ người ta la mắng.
Mao Lệ kéo rèm cửa nhìn ra, trố mắt, xe của Triệu Thành Tuấn đã quay lại từ lúc nào, dừng cạnh cột đèn đường trước cửa vườn hoa, anh đã xuống xe, đứng tựa thành xe, áo khoác ngoài đã cởi, hai tay khoanh trước ngực, ngửa mặt nhìn cô cười. Mặc dù ban đêm nhưng dưới ánh đèn đường khuôn mặt anh hiện ra sáng rỡ như ảo mộng. Mao Lệ nhìn rõ anh nháy mắt với cô, gian tà như dụ dỗ con gái nhà lành.
Bất ngờ anh rút điện thoại chỉ vào đó. Mao Lệ phản ứng rất nhanh, vội quay vào lấy điện thoại dưới gối, có một tin nhắn gửi đến lúc cô đang tắm, cô chưa đọc, chỉ có một câu: “Đêm nay muốn cùng em bỏ trốn.”
Khi Triệu Thành Tuấn lái xe quay lại, thực ra cũng đã nghĩ đến khả năng bị từ chối, nhưng anh vẫn muốn thử, bởi vì ít nhiều anh cũng có niềm tin. Sau khi lên xe, Mao Lệ hỏi anh tại sao lại biết cô sẽ đi với anh, anh cười: “Bởi vì tôi đoán cô không thể diễn tốt vai thục nữ.”
“Anh khéo giả bộ!”
“Vậy chúng ta không giả bộ nữa, mệt lắm.” Anh giơ tay quàng vai cô, đôi mắt sâu lóng lánh như biển dưới ánh sao, dịu dàng nhấn chìm cô: “Như thế này thật tuyệt, Mao Lệ, được ở bên em, dù không làm gì tôi cũng mãn nguyện. Tôi biết chúng ta quen nhau chưa lâu, em vẫn chưa hiểu tôi, nhưng xin em hãy tin vào thành ý của tôi, tôi không dám tham vọng mang lại cho em hạnh phúc như em mong muốn, nhưng ít nhất tôi sẽ khiến em hiểu rằng tôi... tôi...” Lời tiếp theo anh không biết nói thế nào, trông anh vô cùng căng thẳng, chưa bao giờ anh căng thẳng như thế.
Mao Lệ ngắt lời anh: “Anh đừng nói gì nữa, em hiểu cả rồi! Thật mà, đừng nói gì hết, có những điều nói quá rõ lại không hay, em thích đơn giản, không thích phức tạp, hơn nữa Brant, em cảm thấy...”
“Gọi tôi là A Tuấn.”
“A Tuấn, em thấy chúng ta đều cần thêm thời gian, không phải sao?” Nói đến đó cô hơi vếch chiếc cằm nhọn xinh xắn nhìn anh, gió thổi rối tung tóc cô, khuôn mặt như vầng trăng trong ngần dưới ánh đèn đêm đẹp đến hư ảo, có gì lay động tự đáy lòng, dâng lên, dâng mãi, sống mũi cay cay, đáy mắt ăm ắp sóng sánh như sắp tràn nước.
Triệu Thành Tuấn nghiêm trang trả lời: “Mao Lệ, tôi có thời gian cả cuộc đời, tất cả cho em, có đủ không?”
“Nhưng em không dám hứa gì với anh, bản thân em còn chưa chắc chắn, bởi vì em thường phạm sai lầm, làm tổn thương bản thân, cũng làm tổn thương người khác, em không dễ tin vào tình yêu như trước, em rất sợ, em sẽ làm tổn thương anh.”
“Tôi dùng thời gian cả cuộc đòi còn chưa đủ khiến em tin vào tình yêu ư?” Giọng Triệu Thành Tuấn trở nên khàn tắc, rõ ràng lời rất dịu dàng nhung nói ra không hiểu sao hơi lạnh lùng: “Mao Lệ, rất nhiều chuyện bây giờ tôi không thể nói hết với em, tôi cũng không biết làm gì mới có thể khiến em tin thành ý của tôi. Tôi chỉ có một trái tim, dựa vào trái tim đó hôm nay tôi mới có can đảm đứng trước mặt em... Em cũng đừng hỏi tại sao, trên đời có rất nhiều điều không cần hỏi tại sao, giống như mặt trời mọc từ hướng đông, như cá có thể thở trong nước, em có thể biết tại sao không? Em chỉ cần biết chúng vẫn luôn như thế, vốn đã như thế, là bản năng, cũng là số mệnh. Giống như tôi và em, bắt đầu từ lúc nhìn thấy em, tôi đã không thoát khỏi số mệnh đó.”
Một khung cảnh như thế, những lời bộc bạch như vậy, không thể nói là không cảm động, nước mắt tích tụ đã lâu trong mắt Mao Lệ bỗng túa ra, cô không biết trả lời anh thế nào, gió ngoài đường rất lớn, mũi cô đỏ ửng, không phải vì buồn mà vì hạnh phúc, nhìn cô lúc này rất giống trẻ con: “Được rồi, tối nay em chẳng muốn làm gì nữa, em muốn uống rượu!”
Triệu Thành Tuấn do dự một lát, mỉm cười: “Được, tôi sẽ uống cùng em, chúng ta đi đâu?”
“Đi theo em.”
Mao Lệ dẫn Triệu Thành Tuấn đến phường Điền Tử nổi tiếng, cô thành thạo bước vào quán rượu như vào một chỗ quen, chủ quán là một cô gái xinh xắn tuổi cũng trạc Mao Lệ, tên là Phi Phi. Nhận ra người quen, cô ta nhanh miệng: “Mao Lệ, con quỷ, vẫn còn nhớ chỗ này hả!” Liếc nhìn người đàn ông đi sau, cô ngạc nhiên trố mắt: “Ôi chà, minh tinh ở đâu thế này, đẹp trai thế, chưa gặp bao giờ...”
“Thôi thôi, được rồi, còn chỗ trống nào mau phục vụ đi, vị tiên sinh này rất lắm tiền, cậu nên tranh thủ cơ hội.”
“Ôi chà, người ta có tiền hay không lại còn cần cậu quảng cáo, tôi vừa liếc mắt là biết ngay không phải loại đi Audi.”
“Vậy đi loại gì?”
“Ít nhất cũng BMW.”
“Mắt cậu lệch rồi.”
“Vậy thì Mercedes, Bentley, hay là Wombat?”
“Anh ta đi máy kéo!” Mao Lệ nhìn tầng một đã hết chỗ trống, dẫn Triệu Thành Tuấn lên thẳng tầng trên, b