Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341896

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1896 lượt.

Nếu cậu không hứng thì thôi, tôi cũng về đây, tối qua tôi và Bình Bình xem phim xong không về nhà, cha tôi cũng bận việc bên ngoài, nhà chỉ có một mình cô em, bây giờ về có khi lại bị nó đấm như đấm bao cát, đến là khổ!”
Triệu Thành Tuấn gật đầu: “Đúng là một tin tốt.” Ý anh là, tối qua Mao Tấn không về, người nhà không ai biết anh đưa Mao Lệ đi chơi, nhưng Mao Tấn lại hiểu lầm, than thở: “Cậu không biết cô em tôi đâu, đúng là Tôn Ngộ Không tái thế, cứ bực mình là nó coi tôi là bao cát đấm đá không thương tiếc, thật không biết sau này có ai chịu rước đi không!”
Triệu Thành Tuấn lại cười: “Chuyện đó anh khỏi lo.”
“Thay quần áo đi, tôi mời cậu đi ăn sáng.” Mao Tấn nói xong đứng dậy, chỉ vào phòng ngủ, cười gian giảo: “Nếu tiện, cũng mời tiểu thư đó ra luôn, tôi đợi hai người dưới phòng ăn.”
Triệu Thành Tuấn cũng đứng dậy, cười tủm tỉm tiễn anh ra cửa: “Được, chúng tôi xuống ngay.”
Phòng ăn của khách sạn ở tầng ba. Bữa sáng rất thịnh soạn, Mao Tấn gọi một bàn thức ăn, có bánh bao, cháo, nem cuốn, lại còn đồ tráng miệng rất cầu kỳ. Nhưng da mặt anh xạm đen, chẳng có gì là nhiệt tình đãi khách, ánh mắt như dao quét trên mặt Mao Lệ, nếu không có Triệu Thành Tuấn anh nhất định cho cô cái tát, mặc dù hậu quả có thế khiến cô em lại “thay trời hành đạo”. Anh không để đâu hết giận, quắc mắt nhìn cô, lại nhìn Triệu Thành Tuấn, rõ ràng nộ khí bừng bừng nhưng không biết trút vào đâu.
Triệu Thành Tuấn thái độ vẫn bình tĩnh, nói với Mao Tấn: “Chúng tôi đều là người trưởng thành.”
Ý anh là chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm về hành vi của bản thân.
Mao Tấn không để tâm những lời đó, quắc mắt quát Mao Lệ: “Về nhà ngay! Ngồi trong phòng tự kiểm điểm!”
Nếu là mọi khi anh dám to tiếng như vậy, nắm đấm của Mao Lệ tiểu thư chắc chắn đã vung lên. Nhưng bây giờ tình hình hơi đặc biệt, Mao Lệ rốt cuộc vẫn thấy tủi thân, huống hồ còn có mặt Triệu Thành Tuấn, cô đành nhẫn nhịn, ngoan ngoãn đứng dậy ra về. Triệu Thành Tuấn cũng đứng lên, nghiêng người hôn nhẹ vào má cô, vỗ vỗ vai an ủi: “Về đi, anh sẽ gọi điện, ngoan nào.”
Dám như vậy trước mặt Mao Tấn, Mao Lệ cảm thấy được an ủi, ánh mắt Triệu Thành Tuấn như muốn nói, anh sẽ xử lý êm chuyện này, cô yên tâm. Anh là người đáng tin cậy, ở bên anh cô chẳng có gì phải lo. Bởi vì ngay lúc cô mở ngăn kéo đầu giường phát hiện bên trong chỉ có một hộp Durex còn niêm phong, cô bỗng hiểu, tối qua anh không... Cô thở phào, là người đã thành niên thời hiện đại, mặc dù đêm khuya cùng anh đi uống rượu, về phương điện nào đó cô đã có chuẩn bị, nhưng hành xử của anh vẫn khiến cô cảm động, ai bảo chi tiết không quan trọng, chi tiết mới có thể nhìn ra chính xác tư cách một người.
Mao Lệ vừa đi, Mao Tấn lập tức tấn công: “Nói đi, cậu giải thích chuyện này thế nào?”
Triệu Thành Tuấn tay kẹp điếu thuốc, vẻ thản nhiên, lại cười: “Không cần giải thích. Nam nữ vui vẻ là chuyện bình thường. Có gì đáng giải thích.”
“Nhưng nó là em gái tôi!” Mao Tấn bị kích nộ bởi thái độ đó của anh.
Triệu Thành Tuấn nhướn mày: “Tôi thích cô ấy, chẳng liên quan gì đến chuyện cô ấy là em gái anh.”
“Cậu cố ý hay giả bộ?” Mao Tấn xúc động gõ tay xuống bàn: “Vì Chương Kiến Phi đến bây giờ nó vẫn còn chưa phục hổi, khó khăn lắm mới dịu đi được, cậu lại dụ dỗ nó, các người coi em gái tôi là gì? Tôi không cần biết cậu thật lòng hay không, tôi không chấp nhận cậu! Trước đây chấp nhận Chương Kiến Phi đã khiến tôi bầm gan tím ruột, ly hôn xong một cái thư cũng không có, làm em tôi chờ đợi suốt ba năm. Tôi chỉ có mỗi đứa em, tôi chỉ muốn nó hạnh phúc, các người mang cả núi vàng núi bạc đến đây, tôi cũng quyết không đẩy em tôi vào lò lửa lần nữa!”
Triệu Thành Tuấn giọng điềm tĩnh: “Thứ nhất, tôi không dùng núi vàng núi bạc đổi cô ấy, không phải tôi không mang được núi vàng núi bạc đến, mà là trong lòng tôi cô ấy là vô giá. Thứ hai, trước kia cô ấy cùng ai, trải qua những gì tôi không bận tâm, tôi cũng không bận tâm anh nghĩ gì, tôi chỉ cần cô ấy hiện tại và tương lai, quá khứ của cô ấy không liên quan đến tôi.”
Mao Tấn đang định phản kích, anh vừa giơ tay thì Triệu Thành Tuấn nói tiếp: “Thứ ba, chuyện này hình như không phải do anh quyết định, cô ấy đã là người trưởng thành, lựa chọn một cuộc sống thê nào là quyền của cô ấy, tâm tư của anh tôi hiểu nhưng đây thực sự là chuyện của Mao Lệ, bất kỳ ai cũng không thể quyết định thay cô ấy. Tôi đã nói hết, anh còn gì muốn nói không?”
Hoàn toàn là tư thế đàm phán cao cấp.
Anh ngữ điệu bình thường, thái độ điềm tĩnh, nhưng khí thế áp đảo khiến Mao Tấn vốn không kém bản lĩnh trong giao tiếp cũng dường như cứng lưỡi. Mao Tấn lập tức nản chí, anh hiểu, mình không thể ngăn được con người này, bởi vì anh ta không phải là Chương Kiến Phi. Trước đây là bạn bè sống với nhau, cùng học cùng chơi, mới đầu không nhận ra anh ta có bản lĩnh gì ghê gớm, nhưng khi thực sự va chạm, sự lạnh lùng quyết đoán của anh ta khiến đốỉ phương không thể phản kích, so với Chương Kiến Phi nhỏ nhẹ ôn hòa, Triệu Thành Tuấn tuyệt đối không phải là nhân vật dễ chơi.
Nhưng Mao T