Tác giả: Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342113
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2113 lượt.
tỏ ra không để ý, nhưng không có nghĩa là không biết. Cô không nói ra chỉ vì nghĩ đến sĩ diện của anh, cũng như vừa rồi trên giường, mấy lần cô muốn bảo anh dừng lại nhưng không sao nói ra được, bởi động tác của anh dữ dội khác thường, dường như chỉ có như vậy mới chứng tỏ anh khỏe mạnh cường tráng. Nhưng chuyện này không giả vờ được. Lúc đó cô gần phát hoảng sợ anh sẽ chết, cơn co rút bất thường ở khoảnh khắc cuối cùng thật đáng sợ, mặc dù không bật đèn, nhưng cơ thể anh dán vào da thịt của cô, mọi phản ứng nhỏ nhất trên đó cô đều có thể cảm nhận... Cô phấp phỏng lo âu, luôn cảm giác anh giấu cô điều gì, không chỉ vấn đề sức khỏe, hình như còn chuyện khác...
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Triệu Thành Tuấn vẫn chưa ra.
Mao Lệ bật đèn ngủ, cô biết không nên làm vậy, nhưng vẫn không kiềm chế được, cúi người khẽ lôi ngăn kéo chiếc tủ thấp cạnh đầu giường, bởi vì vừa rồi khi thấy anh mở ô kéo đó với thái độ rất khác, bên trong có bí mật gì chăng?
Thực tế, trong đó ngoài đống chai lọ, chẳng có gì khác.
Mao Lệ đếm thử, ít nhất cũng đến hai chục chai lọ lớn nhỏ trên có ghi chú tiếng Anh, đèn lại tối, cô nhìn không rõ, nhưng cô biết, tất cả là thuốc.
Cô chỉ cảm thấy tim mình đột nhiên chìm xuống đáy vực, anh có bệnh gì giấu cô?
Đang suy nghĩ, điện thoại của Triệu Thành Tuấn ở đầu giường chợt rung lên, cô nhìn mãi chiếc di động màu bạc lóng lánh đang rung ầm ầm, ngắt hai lần, rồi lại vang lên như có việc khẩn cấp.
Cô do dự giây lát rồi cầm lên, nhấn nút nghe: “A lô xin hỏi ai đấy?”
Đầu bên kia im lặng.
“A lô, xin hỏi ai đang gọi?”
Vẫn im lặng. Nhưng có thể nghe thấy tiếng thở nặng nề ở phía đó.
“A lô, nói đi, là ai đang gọi?”
Vẫn im lặng.
Tim cô bỗng nảy lên, đột nhiên cô hiểu ra ai đang gọi, rõ ràng khoảng cách xa như vậy, thông qua tín hiệu đường dây, nhưng hơi thở đó, cảm giác đó không thể là người khác.
Hai người rõ ràng đã đoán được người kia là ai. Không khí đột nhiên như nghẹt thở.
Ba năm rồi, đây là lần đầu tiên họ nghe thấy hơi thở của nhau qua điện thoại.
Lát sau, giọng run run từ đầu bên kia truyền đến: “Mao... Mao Lệ?”
Mọi cuộc tương ngộ trên đời đều là cửu biệt trùng phùng
Mỗi thứ đồ đều có hạn sử dụng, cá thu sấy sẽ quá kỳ, thịt hộp sẽ hết hạn, ngay cả túi ni lông bảo quản thực phẩm cũng sẽ quá hạn, tôi bắt đầu hoài nghi, trên thế giới này còn có đồ vật nào không quá hạn?
__ “Rừng Trùng Khánh” __
Làm người nhất định phải có lòng tin
Sáng sớm, vườn hoa của bệnh viện chìm trong màn sương dày đặc, từng mảng sương mù trắng xốp bay qua cửa sổ vào phòng, ngước mắt nhìn ra, cả thế giới cơ hồ một màu trắng toát.
Chương Kiến Phi ôm đứa trẻ thầm thì suốt hai tiếng đồng hồ, bác sĩ và y tá không có cách nào để anh buông tay, anh từ chối sự tiếp cận của mọi người: “Các người đi đi! Mau đi đi! Tôi không đưa con cho các người, nhà xác lạnh như thế, con tôi sẽ lạnh, nhất định nó cảm thấy thế gian quá ghẻ lạnh nên không chịu thức dậy, tôi phải đánh thức con tôi!...”
Anh đung đưa đứa trẻ trong lòng, nước mắt đầm đìa: “Con yêu, con tỉnh lại đi! Con mở mắt nhìn cha đi, cha cầu xin con, ít nhất con cũng nhìn cha một lần, nhận cha để kiếp sau lại đến làm con của cha, cha và mẹ con nhất định yêu nhau thật nhiều, trao cho con tình yêu cả đời con hưởng thụ không hết, con của cha, con có nghe thấy không?”
Những người xung quanh không ai nỡ đến lấy đi đứa trẻ, đều yên lặng nhìn người cha đau đớn từ biệt con lần cuối, bao nhiêu người đã rơi nước mắt.
Rất lâu, rất lâu sau, Chương Kiến Phi mới giao đứa trẻ, nước mắt anh đã cạn, yếu ớt nói với trợ lý bên cạnh: “Hãy chuẩn bị mộ phần tốt nhất.”
“Vâng, chúng tôi đi ngay.”
“Còn nữa, hãy chuẩn bị một ngôi mộ đôi, một cho con tôi, một cho tôi, sau này khi tôi chết hãy chôn tôi bên cạnh con tôi.”
Khi tin xấu truyền đến Nam Ninh, Triệu Thành Tuấn vừa kết thúc cuộc họp báo mời đầu tư của chính quyền địa phương. A Mạc đích thân báo với anh tin đó, anh không nói không rằng, ngay lúc đó mặt không thể hiện gì, nhưng những ngày sau đó, anh luôn im lặng đến đáng sợ, ai cũng nhận ra vẻ lầm lì đáng sợ của anh, các nhân viên nhìn thấy anh là căng thẳng, ngay cả A Mạc là thư ký nhiều năm của anh cũng nói năng đi lại nhẹ nhàng, chỉ sợ kích nộ ông chủ.
“Mộ đôi?” Khi Triệu Thành Tuấn biết tin Chương Kiến Phi chuẩn bị ngôi mộ đôi cho đứa con trai yểu mệnh, nét mặt anh cuối cùng đã có biểu cảm, đó là nửa tháng sau ngày Triệu Mai sinh non.
A Mạc nói: “Vâng, Chương Kiến Phi rất đau lòng, anh ấy chuẩn bị khi mình trăm tuổi sẽ an táng cạnh con trai.”
“Giả dối! Nếu anh ta đối xử tốt với Tiểu Mai một chút, có xảy ra hậu quả này không? Tôi quyết không tha cho anh ta!”
Triệu Thành Tuấn đứng tựa vào chiếc ghế bành lớn trước bàn làm việc, giận dữ hút thuốc, sau đó cười khẩy nói: “Còn ngôi mộ đôi kia, khả năng tôi nằm vào đó nhiều hơn, như thế cũng tốt, tôi không cần chuẩn bị mộ cho mình, nằm bên cháu mình ít nhất cũng không quá cô đơn...”<