Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342028

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2028 lượt.

hơn em, A Tuấn, anh phải chú ý giữ sức khỏe, đừng làm việc quá sức như vậy.”
Anh vặn nắp chai nước giúp cô, Mao Lệ vừa uống một ngụm lại bị môi anh áp tới phủ lên, anh hút mấy giọt nước trên môi cô, nhấm nháp vị ngọt mát của nó: “Mao Lệ, anh không biết anh có thể trao gì cho em, hãy nói với anh, em cần gì?”
Mao Lệ ngây người nhìn anh.
“A Tuấn, em chẳng cần gì hết, em chỉ cần một cuộc sống bình yên. Những năm qua em bị giày vò đến nghẹt thở, mệt mỏi cùng cực, em không gắng được nữa.”
“Cuộc sống bình yên?”
“Vâng, của hai chúng ta, anh có thể cho em, đúng không? Không phải em tham lam, không cần anh có thật nhiều tiền, không cần anh quá thành công, chỉ cần chúng ta có cuộc sống như bao người, cùng ăn cơm, đi dạo, sau khi có con, cùng đưa con ra biển nhặt vỏ ốc vỏ sò, thỉnh thoảng cũng cãi nhau nhưng sẽ hòa giải rất nhanh, giống như bao cặp vợ chồng bình thường khác, không cần những đổi thay lớn lao to tát, chỉ cần dòng nước nhỏ êm đềm chảy mãi, cuộc sống như thế thực ra em luôn mơ ước...”
Triệu Thành Tuấn nhìn cô hồi lâu, nắm tay cô: “Mao Lệ cảm ơn em đã tin anh.”
“Vậy thì anh phải đối tốt với em một chút.”
“Em còn muốn anh đối với em thế nào? Anh đã hứa trao thân cho em rồi.”
Mao Lệ cười giòn tan: “Ý anh là muốn em chịu trách nhiệm đến cùng?”
“Đương nhiên, nếu không sao anh dám hứa trao thân này cho em?” Anh cố ý nói đùa, cô quả nhiên cười khanh khách, vặn cánh tay anh: “Không ngờ tiên sinh cũng dẻo mồm thật!”
“Sau khi từ Thượng Hải về có nhớ anh không?” Anh hỏi.
“Còn anh, có nhớ em không?” Mao Lệ vừa hỏi vừa cảm thấy hai người đến nực cười. Nhưng đối với những người yêu nhau, điều quan tâm nhất chẳng phải chính là những chuyện đó sao? Anh có yêu em, anh có nhớ em, yêu và nhớ là chủ đề vĩnh hằng của tình yêu, vụn vặt đến mấy, buồn cười đến mấy lại chính là điều người ta khó quên nhất.
Anh nhìn cô âu yếm: “Đương nhiên rất nhớ. Mao Lệ, khi nhớ một người em sẽ làm gì?”
“À...” Mao Lệ ngả đầu lên vai anh, mơ màng: “Nói ra cấm anh cười em, hồi nhỏ em rất ngốc, sau khi cha trở về Thượng Hải, em sống với mẹ, mỗi lần nhớ cha em thường ra bãi biển nhặt vỏ ốc, bởi vì cha đã nói, nhớ cha hãy nói vào vỏ ốc, ném xuống biển, cha ở Thượng Hải nhặt được vỏ ốc đó áp lên tai có thể nghe thấy lời em, bởi vì nghe nói vỏ ốc lưu giữ ký ức của biển. Em hỏi cha có nhặt được vỏ ốc của em không, cha luôn nói có nhặt được, bây giờ nghĩ lại, hồi đó sao mà dễ bị đánh lừa đến thế... Còn anh, khi nhớ một người anh sẽ làm gì?”
“Anh...”
“Mau nói đi, em đã nói hết rồi!”
Triệu Thành Tuấn làm ra vẻ suy nghĩ: “Khi nhớ một người anh sẽ ngắm sao, em đừng cười, anh nói thật mà, ở thành phố Penang của anh có ngọn núi Bukit Bendera, đứng trên đỉnh núi ngắm sao rất tuyệt.”
“Đứng trên đỉnh núi ngắm sao...”
Mao Lệ thoáng bàng hoàng, mắt long lanh: “Ngắm sao?”
“Ừ, có phải anh quá ngốc?”
“Không, mỗi người đều có những mặt rất ngốc, có lúc sẽ làm những chuyện ngu ngốc, ngay bản thân cũng không thể tưởng tượng nổi, nhưng đó lại là con người thật của mình, tình cảm và lý trí rất khó cân bằng tuyệt đối.” Mao Lệ trang nghiêm nói, nhìn Triệu Thành Tuấn, trông anh có vẻ là người tuyệt đối lý trí, không ngờ cũng có mặt cảm tính như vậy, điều đó khiến cô vừa bất ngờ vừa hiếu kỳ, bất giác hỏi: “Khi anh ngắm sao anh nhớ đến ai?”
“Nhớ em.”
“Nói dối.”
Ánh mắt sâu nhìn cô da diết, anh giơ tay vén tóc lọn tóc xõa trước trán cô, nhẹ nhàng hôn má cô: “Mao Lệ, em không bao giờ biết được anh nhớ em thế nào.”
Tối hôm đó, Mao Lệ ở lại căn hộ chung cư của Triệu Thành Tuấn.
Cuộc ân ái mãnh liệt khiến hai người toát đầy mồ hôi, chỉ cảm thấy gấp gáp, không thể kiềm chế giống như ngày mai là tận thế, chỉ có hòa trong nhau họ mới có thể mãi mãi không chia lìa... Một kích thích mạnh như vậy, rõ ràng sức khỏe Triệu Thành Tuấn không chịu nổi, trong cơn co rút của khoảnh khắc cuối cùng anh đổ gục bên cạnh Mao Lệ, dường như lịm đi. Rất lâu rất lâu sau anh mới dò dẫm đi vào nhà tắm, Mao Lệ vặn sáng đèn ngủ ở đầu giường, anh hét lên: “Mau tắt đi!” Cuộc giao hoan vừa rồi, anh không bật đèn, đêm tối khiến anh cảm thấy an toàn, nếu để cô nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của anh, anh thà chết còn hơn.
Anh ở trong nhà tắm rất lâu, khóa trái cửa, ngồi sụp xuống nền tựa vào cánh cửa, không còn sức di chuyển đến bồn tắm.
“A Tuấn, anh không sao chứ?” Bên ngoài có tiếng Mao Lệ gõ cửa.
“Không... không sao, bụng anh hơi khó chịu, em ngủ trước đi.”
“Có cần uống thuốc không?”
“Không, em ngủ đi, anh muốn tắm.” Triệu Thành Tuấn vừa nói vừa lê đến bên bồn, mở vòi nước, tiếng nước chảy ào ào tạm thời giúp anh che giấu sự hoảng loạn. Trên tường cạnh bồn tắm có lắp điện thoại không dây, anh cầm lên run run bấm số, lát sau trong máy truyền ra giọng ôn hòa của Henson: “A lô ai đấy?”
“Là tôi, Brant.”
Mao Lệ nằm trong chăn liên tục thò đầu ra nhìn cánh cửa phòng tắm, phía trên hắt ra ánh đèn màu da cam, tiếng nước vẫn ào ào, nhưng mãi không thấy anh ra.
Cô rất lo, cảm giác sức khỏe anh có thể tồi tệ hơn cô tường. Cô