Tác giả: Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341950
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1950 lượt.
rở thành cổ đông lớn nhất của Hồng Hải, Hồng Hải sẽ thuộc về anh ta.”
“Rất thú vị, ha ha...” Triệu Thành Tuấn thấy buồn cười: “Sớm biết thế chúng ta khỏi cần đấu với Hồng Hải, có Chương Kiến Phi ở phía trước đánh trận đầu...”
“Chúng ta chi cần làm ngư ông ngồi thu lợi.” Rosen mặt tươi như hoa.
Triệu Thành Tuấn giơ tay: “Không, tôi còn muốn giúp anh ta một tay. Peter, hẹn cho tôi gặp Chương Kiến Phi, nói là tôi cần bàn chuyện làm ăn với anh ta, ngày mai gặp nhau trên sân golf.”
Giám đốc tài chính không kịp phản ứng: “Tổng giám đốc tìm anh ta làm gì, chúng ta có gì làm ăn với anh ta?”
Rosen gõ đầu giám đốc tài chính: “Đầu óc mít đặc, đương nhiên là bán cổ phần, anh quên chúng ta là cổ đông lớn của Hồng Hải? Nếu chúng ta bán cổ phần cho Chương Kiến Phi, nói xem Chương Kiến Phi còn cần vận động Tô Nhiếp Nhĩ không?”
Giám đốc tài chính vỗ đùi: “Chính thế! Sao tôi không nghĩ ra!”
Peter đứng dậy: “Tôi đi liên hệ.”
Sáng hôm sau Triệu Thành Tuấn và Chương Kiến Phi gặp nhau trên sân golf vùng núi Thanh Tú. Thời tiết rất đẹp, buổi sáng còn chút mưa nhỏ, mặt trời vừa hiện ra, bầu trời như được thau rửa tinh khôi. Sương trên đầu ngọn cỏ long lanh như ngọc dưới ánh nắng ban mai. Một vùng núi triền miên chập chùng trải ra trước mắt, không khí tràn trề hương cỏ cây. Sân golf tựa sơn cận thủy, những thảm cỏ mềm quanh co khéo léo liên kết những hổ nước xanh và dải núi hùng vĩ, phía xa xa là dòng Ấp Giang uốn khúc, không cần đánh golf, chỉ cần ngắm cảnh cũng là thiên đường.
Đã lâu Triệu Thành Tuấn không động đến chiếc gậy golf. Sau khi bị bệnh anh từ chối nhiều hoạt động, lại thêm nơi này anh không có bạn bè, sân golf này tổng cộng mới đến hai lần.
Chương Kiến Phi lại giống thường khách ở đây, ngay chủ sân cũng quen anh, nhìn thấy từ xa đã mặn mà chào hỏi. Điều khiến Triệu Thành Tuấn ngạc nhiên hơn là, không biết từ bao giờ Chương Kiến Phi học được tiếng địa phương mặc dù còn chưa thạo, nhưng cũng ứng đáp khá tự nhiên.
“Anh có vẻ sống rất tốt, sắp bén rễ ở đây rồi.” Lời Triệu Thành Tuấn có phần châm biếm kín đáo. Hai người lúc này đang ở trên một con dốc, dưới chân dốc là chiếc hồ nhân tạo in bóng trời xanh mây trắng. Chương Kiến Phi vung gậy golf, cười lớn. “Anh nói vẫn kém, cần hòa nhập vào cuộc sống ở đây mới phát triển sự nghiệp tốt hơn.”
“Anh không định trở về Penang?”
“Sao cậu có thể so sánh anh với Tô Nhiếp Nhĩ?”
“Có khác ư?”
“A Tuấn, anh biết cậu vẫn giận anh, năm trước Mao Tấn đến Nam Ninh định hòa giải nhưng cậu không chịu gặp, sau đó lại mất tích ba tháng, cậu có biết anh lo cho cậu thế nào không!” Chương Kiến Phi hoàn toàn không có tâm trạng choi golf, đập bóng đi, anh cũng không nhìn nó có trúng hố không, chỉ mải nói chuyện với Triệu Thành Tuấn: “Đúng, ba tháng đó rốt cuộc cậu đi đâu?”
Triệu Thành Tuấn quay mặt nhìn anh, giễu cợt: “Nói vậy là anh sai người theo dõi tôi không thành, theo dõi ba tháng cũng không tìm ra manh mối?”
Chương Kiến Phi không biết nói thế nào.
“Không cần theo dõi, tôi vẫn sống sờ sờ trên trái đất này, dù có chết cũng vùi trong đất, tôi có thể trốn đi đâu?”
“A Tuấn!”
“Được rồi, không nói nhiều, tôi đến đây là bàn chuyện làm ăn với anh, không phải để ôn chuyện cũ.”
Triệu Thành Tuấn không muốn tiếp tục chủ đề đó.
Chương Kiến Phi ngại lại làm anh nổi nóng, tựa cằm vào gậy golf: “Làm ăn không phải rất dễ sao? Anh em chúng ta liên kết, thiên hạ vô địch! Em có tin không, hôm nay chúng ta chơi golf ở đây, ngày mai cổ phiếu của Hồng Hải đại sụt giá?”
Triệu Thành Tuấn cười: “Chắc chắn rồi, người sốt ruột nhất e có lẽ là Tô Nhiếp Nhĩ, ngày mai chắc chắn hắn phải bán tháo cổ phần của mình ở Hồng Hải, lúc đó anh sẽ kiếm món lớn?”
“Anh kiếm lời của hắn làm gì, chỉ cần cậu nhượng cổ phần của cậu cho anh, Hồng Hải sẽ đại loạn.”
“Tôi chờ chính là câu đó của anh, nói đi, anh trả bao nhiêu?”
Chương Kiến Phi nói ra một con số.
Triệu Thành Tuấn cười ha hả: “Ok, coi như xong!”
Sau đó hai người vào câu lạc bộ cạnh sân ngồi nghỉ, tầng một câu lạc bộ là quán trà, những bức tường kính trong suốt không hề cản trở tầm nhìn, phóng mắt nhìn xa, trời thắm mây bay, hồ nước trong, bức tranh thiên nhiên sơn thanh thủy tú hoàn toàn thu vào tầm mắt.
“Khí sắc cậu xem ra khá tốt.” Chương Kiến Phi nhìn Triệu Thành Tuấn, vẻ quan tâm, lại quay về chủ đề vừa nãy. “Cậu nói thật đi, ba tháng vừa rồi rốt cuộc cậu đi đâu, anh đã tìm khắp nơi, ngay đến Mao Lệ cậu cũng bỏ mặc, có chuyện gì chăng?”
“Tôi chia tay với cô ấy rồi.” Triệu Thành Tuấn nói thản nhiên.
Chương Kiến Phi đăm đăm nhìn anh, cơ hồ không quá ngạc nhiên, mắt lại u ám. Anh quay mặt nhìn ra cảnh trí bên ngoài, cau mày.
Triệu Thành Tuấn lấy hộp thuốc lá, rút một điếu cầm trong tay: “Vừa trúng ý anh, không phải sao?”
“A Tuấn, không thể nói như vậy, mặc dù anh luôn cảm thấy hai người không hợp lắm, nhưng nếu hai người có thể đi đến kết quả, anh vẫn chúc phúc. Mao Lệ đã chịu nhiều đau khổ về tình cảm, anh mong cô