Tác giả: Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341951
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1951 lượt.
lại mọi ân oán, chỉ cầu con sống bình an, sau khi trưởng thành rời xa nhà họ Chương.
Trong ký ức của Triệu Thành Tuấn hình như mẹ anh suốt đời đau khổ giằng co trong mâu thuẫn, anh chỉ nghĩ tại mẹ quá lương thiện. Chưa bao giờ anh tìm hiểu được căn nguyên nỗi đau khổ dằn vặt của mẹ, mặc dù đã tức đỏ mắt vẫn không làm gì được, anh vẫn chỉ là cậu thiếu niên mười mấy tuổi, như mẹ nói, anh chưa đủ lông đủ cánh, làm sao đấu lại Chương Thế Đức.
Nhưng anh không vì thế mà im lặng, không lâu sau, con chó cưng của Chương Thế Đức bị đâm chết ở vườn hoa, Chương Thế Đức nổi giận lôi đình, tuyên bố nếu tóm được kẻ giết chó sẽ băm ra thành trăm mảnh. Triệu Thành Tuấn lựa lúc vắng người, đến trước mặt Chương Thế Đức, rút ra con dao găm trong túi chỉ thẳng ông ta nói: “Chính tôi giết con chó, đó là cảnh cáo ông, nếu ông còn dám động đến một sợi tóc của mẹ tôi, kẻ bị đâm tiếp theo sẽ là ông, không đâm chết được ông, tôi sẽ đâm chết Chương Gia Minh, để ông tuyệt tử tuyệt tôn, không tin ông cứ thử xem!”
Nếu bình thường Chương Thế Đức chắc chắn đã vung nắm đấm, thật vô phép, một đứa bé nghèo mồ côi cha mà dám uy hiếp ông ta, nhưng hôm đó ông ta không nói gì. Một thời gian dài, ông ta luôn theo dõi mỗi biểu hiện trên mặt Triệu Thành Tuấn, ánh mắt phức tạp khó hiểu. Với tuổi của Triệu Thành Tuấn lúc đó, anh không hiểu ánh mắt Chương Thế Đức, không hiểu sao lão già ấy chẳng có việc gì cũng nhìn anh đăm đăm, hình như trên mặt anh ẩn giấu bí mật nào đó. Mỗi lần như vậy anh đều đáp trả bằng ánh mắt dữ tợn, mối thù hận trong mắt đủ hủy diệt tất cả, mặc dù chưa thành niên, nhưng anh đã cao hơn Chương Kiến Phi cái đầu, không biết sợ ai. Mỗi lần thấy bộ dạng bất chấp của anh, Chương Thế Đức cũng có phần e ngại, cho nên ông ta lựa chọn yên lặng.
Có điều sau đó Chương Thế Đức không quấy rầy Lưu Khoản Ngọc nữa, ông ta vốn có thể đuổi mẹ con họ ra khỏi cửa, nhưng ông ta không làm như vậy, có lẽ là sợ thiên hạ chê cười. Hơn nữa cũng như tâm lý mâu thuẫn của Lưu Khoản Ngọc, thái độ của Chương Thế Đức đối với Triệu Thành Tuấn rất phức tạp, lúc tốt lúc xấu, có lúc căm ghét không muốn nhìn mặt, có lúc ánh mắt lại như gửi gắm hy vọng, chủ động nói chuyện với anh, hỏi thăm tình hình học tập, sinh nhật thậm chí còn tặng quà, nhưng Triệu Thành Tuấn trước sau không một chút thiện cảm với ông ta, ác cảm giữa hai người chưa bao giờ dịu đi, luôn luôn chỉ nói vài câu là tuốt gươm rút giáo, sặc mùi thuốc súng.
Trong mắt Chương Thế Đức, Triệu Thành Tuấn là con sói ngu xuẩn hung hăng, mặc dù chưa đủ lớn nhưng mắt đã tóe lửa, thái độ thù hận công khai đó khiến Chương Thế Đức căm ghét, cho nên sau khi anh học hết trung học, ông ta không do dự đưa anh và Chương Kiến Phi sang Anh quốc du học, nói thẳng với anh: “Mày có thể cút bao xa thì cút.”
Chương Kiến Phi tốt nghiệp sớm hơn anh một năm, sau khi về nước chủ động xin đến Thượng Hải làm việc, lúc đó Triệu Thành Tuấn đang học năm thứ ba đại học, mẹ anh buồn phiền sinh bệnh, Chương Thế Đức cố tình bưng bít thông tin, không cho Triệu Thành Tuấn trở về gặp mẹ lần cuối. Lưu Khoản Ngọc lúc đó đã mê man, gắng chờ được thấy mặt con, bà có nhiều điều cần nói với con, bà muốn nhìn mặt con lần cuối, nhưng cuối cùng bà vẫn không chờ được.
Nhiều năm qua, Triệu Thành Tuấn căm hận Chương Thế Đức cũng bởi vì ông ta không để mẹ con họ gặp nhau lần cuối. Mỗi lần gặp mẹ trong mơ, anh luôn thấy mẹ đứng khóc trong bóng tối. Tiếng khóc của mẹ rất đỗi thê lương, bao nhiêu năm vẫn quanh quẩn trong giấc mơ đen tối của anh không chịu đi. Anh tuyệt vọng, cố gắng muốn đưa mẹ ra khỏi bóng tối, nhung mỗi lần chạm được vào mẹ là mẹ biến mất. Bao nhiêu lần trong mơ như vậy, anh điên cuồng đuổi theo mẹ trong đường hầm tối om, xung quanh chỉ có tiếng mưa rơi, lạnh vô cùng, cảm giác này giống như toàn thân đầy vết thương, mỗi vết thương đều đang rỉ máu, máu chảy ra mang đi hơi ấm trong người anh, cho nên anh mới thấy lạnh như vậy.
“Tinh tang, tinh tang...”
Tiếng chuông điện thoại vang đột ngột, Triệu Thành Tuấn giật mình thức giấc, anh nằm trên giường ngơ ngác nhìn quanh, mãi không sao xác định được là mơ hay là thực, cánh cửa kính thông ra ban công hé mở, gió thổi tung bức rèm trắng, đêm qua mưa suốt, gió sớm mang theo hơi ẩm nặng nề, thảo nào anh lạnh như vậy. Nhưng lúc này trời đã nắng, ánh nắng từ ban công rọi vào, đọng một mảnh vàng tươi trên chiếc thảm nâu, thấp thoáng nghe thấy tiếng xe phun nước rửa đường phía dưới, một ngày mới lại bắt đầu.
Triệu Thành Tuấn thở dồn, dụi mắt nghe điện thoại, là điện của phó tổng giám đốc Rosen từ Penang gọi đến: “Brant, đã dậy chưa? Tôi vừa gửi cho anh bản báo cáo phân tích, giá cổ phiếu của Hồng Hải hôm nay sụt mạnh...”
Từ ngày em ra, đi lòng tôi tăm tối
Người đời thường vặn hỏi đến cùng, để thời gian trôi qua vô vị, mùa đông lo mùa hạ đến chậm, mùa hạ lo mùa đông sắp về, cho nên các người không ngừng lang thang, mải miết đi tìm một chốn xa vời phi thực bốn mùa đều nắng hạ, tôi không hâm mộ.
__ “Ng