Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341949

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1949 lượt.

là con ông ta, sao ông ta có thể không chấp tôi?”
“Cho nên anh mới thấy kỳ lạ.”
Đêm đó, Tnệu Thành Tuấn hầu như không ngủ, anh không ngốc, mối băn khoăn của Chương Kiến Phi thực ra cũng là băn khoăn của anh. Trong quá trình Bác Vũ thu mua Hồng Hải lần thứ hai, thái độ ngồi chờ chết của Chương Kiến Đức quá đáng ngờ, nhất định ẩn chứa bí mật không thể nói ra. Chương Kiến Đức mong anh chết, sao có thể giương mắt nhìn Hồng Hải rơi vào tay anh? Để đối phó lâu dài với Bác Vũ thậm chí ông ta còn không ngại dẫn sói vào nhà, lôi kéo tập đoàn Duy La Phan làm chỗ dựa, bây giờ lại đột nhiên đầu hàng, giơ cổ cho anh chém, quả thực không phải là phong cách của Chương ThếĐức, hai lần thu mua, phương thức đối phó hoàn toàn khác hẳn, trong quá trình đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Quá nửa đêm, ngoài trời có mưa nhỏ, Triệu Thành Tuấn nằm trên giường nhìn màn đêm đen như mực bên ngoài, lòng trống rỗng, chuyện cũ theo tiếng mưa gió dồn dập ào về. Tám năm rồi, mẹ ra đi đã tám năm, nếu mẹ còn sống anh có rất nhiều điều muốn hỏi bà, anh mong đêm nay mẹ lại đi vào giấc mơ của anh, anh muốn ôm mẹ mà hỏi: “Tại sao mẹ đưa con đến thế giới này?”
Đêm sao mà cô đơn, mưa hắt trên cửa kính long lanh như vệt nước mắt, tám năm trước ở nước ngoài nhận được tin mẹ qua đời, một mình anh chạy như điên trên đường phố London, cũng trời mưa lạnh thế này, thấm vào áo anh, bao nhiêu năm anh thường mơ mình chạy cuống cuồng trên con đường tối đen đuổi theo bóng mẹ đã đi xa. Có lúc giấc mơ quá thật, ngay giọt nước mắt ở khóe mắt mẹ cũng nhìn rất rõ, anh khóc lóc, kêu gào, anh muốn ôm thân hình run run của mẹ nhưng không thể nào tiến gần mẹ nửa bước. Khoảng cách giữa anh và mẹ không chỉ là âm dương sinh tử mà là vực thẳm đáng sợ hơn địa ngục, đến chết mà vẫn muốn kéo anh rời xa cái vực thẳm đó, nhưng anh biết, từ khi bước vào Chương gia, anh đã cùng mẹ rơi xuống vực thẳm, đời này kiếp này không thể giải thoát.
Quay trở về thời gian mười hai năm trước.
Triệu Thành Tuấn lúc đó đang học tại trường trung học của người Hoa ở thành phố Penang, hôm đó là giờ thể dục, trong lúc tập xà ngang anh trượt tay bị ngã xuống, không có vấn đề gì lớn, nhưng thầy giáo vẫn cho anh về trước. Anh về nhà và đã chứng kiến một cảnh lạ lùng.
Mỗi ngày sau khi tan học về nhà, đầu tiên bao giờ anh cũng chạy đi tìm mẹ.
Phòng ngủ của mẹ ở tầng ba tòa nhà lớn, vừa đến tầng một đã nghe thấy tiếng cãi cọ kịch liệt, ngoài tiếng khóc của mẹ còn cả tiếng của Chương Thế Đức. Lúc đó anh thấy rất lạ, sau khi cha dượng qua đời, Chương Thế Đức hầu như không bước chân đến nơi này, ông ta và gia quyến cũng không sống ở đây, ông ta đến đây làm gì?
Chương Thế Huân bị bệnh tim đột ngột qua đời nửa năm trước, Chương Thế Đức đường hoàng ngồi vào ghế chủ tịch hội đồng quản trị, ông ta hiện là chủ của Chương gia. Mẹ anh, Lưu Khoản Ngọc, rất sợ con người này, bình thường gặp ông ta còn không dám ngẩng đầu, nhưng thái độ của Chương Thế Đức với mẹ anh cơ hồ vẫn tạm được, ít nhất cũng không đuổi mấy mẹ con khỏi Chương gia coi như đã là ban ơn.
“Tại sao đến bây giờ cô cũng không chịu cho tôi một lời nói thật? Không cần cô niệm tình cũ, chỉ một câu nói thật cũng không được sao?” Triệu Thành Tuấn nghe thấy tiếng hét như sấm của Chương Thế Đức trên tầng vọng xuống.
Mẹ vẫn khóc khe khẽ.
Triệu Thành Tuấn xông lên tầng, va vào người Chương Thế Đức, lúc nhìn thấy anh, trông ông ta như con thú khát máu: “Đồ tạp chủng! Rốt cuộc mày là con ai? Sao không biết phép tắc như vậy!”
“Bác!” Lưu Khoản Ngọc đuổi theo đến cửa gọi.
Triệu Thành Tuấn kinh ngạc nhìn họ...
“Hự!” Chương Thế Đức sắc mặt rất khó coi, đẩy Triệu Thành Tuấn sang bên, chạy xuống tầng, còn Lưu Khoản Ngọc mặt đầy nước mắt.
Triệu Thành Tuấn khi đó mười sáu tuổi, coi như đã thành niên, anh lập tức hiểu ra.
“Mẹ! Mẹ sao thế?!” Anh hốt hoảng nhìn mẹ.
Lưu Khoản Ngọc cả người run rẩy. Triệu Thành Tuấn vớ lấy con dao gọt hoa quả định chạy xuống tầng, gào lên: “Con phải giết ông ta! Con phải giết ông ta!” Lưu Khoản Ngọc ôm chặt anh khóc. Nhưng Triệu Thành Tuấn lúc đó mắt vằn đỏ, cố vùng khỏi tay mẹ, muốn đâm lão súc sinh thành trăm mảnh, mãi đến khi trong lúc giằng co con dao đâm phải mẹ, máu chảy như suối, anh mới quỳ dưới chân mẹ...
“Mẹ! Chuyện này rốt cuộc tại sao? Tại sao?” Triệu Thành Tuấn nắm tay mẹ đầy máu, mẹ vuốt tóc anh, khóc thê thảm: “Con trai, tất cả mẹ đều vì con... con và Tiểu Mai còn chưa trưởng thành, vẫn chưa đủ lông đủ cánh, mẹ phải bảo vệ các con, phải cho các con chỗ nương thân.
Triệu Thành Tuấn cũng khóc, hét to: “Mẹ, lẽ nào ra khỏi cái nhà này là chúng ta chết đói?”
“A Tuấn, rất nhiều chuyện sau này dần dần con sẽ biết, bây giờ mẹ nói con cũng không hiểu.” Lưu Khoản Ngọc trước sau chỉ nói như vậy, bà khóc cầu xin con phải kiềm chế. Đến giờ Triệu Thành Tuấn vẫn nhớ nét mặt mẹ lúc đó như có trăm điều đau khổ không thể nói ra, bà hình như đầy mâu thuẫn, có lúc muốn Triệu Thành Tuấn chăm chỉ học hành, sau này nên người, lấy lại công bằng cho người cha chết oan, có lúc lại muốn con khép