Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341947

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1947 lượt.

ấy có thể sống hạnh phúc, không ngờ...”
“Anh còn yêu cô ấy?”
“Anh không biết nói thế nào, yêu hay không đã không còn quan trọng. Xảy ra nhiều chuyện như vậy, anh cảm thấy cuộc đời còn những thứ khác quan trọng hơn tình yêu. Bây giờ anh đã có Tiểu Mai, anh có trách nhiệm chăm sóc cô ấy tốt nhất, còn Mao Lệ, anh chỉ có thể mong cô ấy gặp được một người thật lòng yêu cô ấy, mang đến cho cô ấy hạnh phúc.”
“Sao anh lại đoán tôi không thật lòng với cô ấy?”
“Nếu thật lòng, cậu đã không bỏ mặc cô ấy suốt mấy tháng. Trước Tết có lần anh gặp cô ấy trên phố, hôm đó trời rất lạnh, gió to, nhưng Mao Lệ ăn vận rất phong phanh, đi một mình như mất hồn, người lạnh run, lúc đó anh rất muốn cởi áo choàng của mình khoác cho cô ấy, nhìn bộ dạng tuyệt vọng của cô ấy anh rất đau lòng. A Tuấn, đó là thái độ của cậu đối với tình yêu? Thích thì theo đuổi, không thích thì đá, làm sao anh tin cậu?”
Triệu Thành Tuấn lại tỏ ra bất cần: “Tôi không muốn giải thích, quan hệ giữa tôi và cô ấy không liên quan đến anh, anh không nên nhắc đến cô ấy, đừng quên bây giờ anh là chồng người khác.” Nói đoạn, anh lập tức chuyển chủ đề: “À, tôi lại muốn hỏi anh, sao bỗng dưng anh lại không đội trời chung với Chương Thế Đức? Muốn lật ông ta?”
“Ông ta nói năng bạt mạng, chửi anh đã đành, còn chửi cha anh, chửi cả cậu nữa.Chương Kiến Phi mặt u ám: “Mấy năm vừa rồi, cậu cũng biết, anh luôn nhẫn nhịn, không ngờ ông ta không biết điều.”
“Anh định tính sổ với ông ta đến mức nào?”
“Chỉ cần ông ta chịu xin lỗi cậu và Tiểu Mai, anh sẽ tha cho ông ta. Nếu ông ta không chịu, anh sẽ không nể tình bác cháu. Đó là một mặt, nguyên nhân quan trọng là Hồng Hải cũng có cổ phần của anh, anh cũng là người thừa kế Hồng Hải, anh có thể không tham gia kinh doanh, nhưng anh có trách nhiệm gìn giữ sản nghiệp gia tộc. Hồng Hải bây giờ đã sa sút, hồi còn sống cha anh đã dốc hết tâm huyết vào đó, bây giờ Chương Thế Đức làm cho nó rối beng, ông ta không tập trung phát triển sự nghiệp, suốt ngày chỉ lo để phòng người này người kia, nội bộ cũng không quản lý nổi, các bè phái đấu đá nhau. Ông ta không hề nghĩ đến người đáng đề phòng nhất chính là Tô Nhiếp Nhĩ, gã này mắt hổ hau háu, chỉ mong Hồng Hải càng loạn càng tốt, như vậy hắn có thể giậu đổ bìm leo chiếm đoạt Hồng Hải, dã tâm của Tô Nhiếp Nhĩ cậu cũng biết, chắc chắn anh không để hắn đắc ý!”
Nhưng Chương Kiến Phi vẫn có chút băn khoăn, trong đợt Bác Vũ tổng thu mua cổ phiếu của Hồng Hải lần thứ hai, rõ ràng Hồng Hải không nghênh chiến như trước, thái độ gần như ngồi chờ chết, không có bất kỳ phản kích nào. Mấy ngày Bác Vũ thu mua nhiều nhất, Chương Kiến Đức lại đưa tùy tùng đi nghỉ mát ở Địa Trung Hải, bỏ mặc Hồng Hải như bàng quan ngồi xem kịch, không hề có phản ứng trước khả năng Hồng Hải có thể rơi vào tay Triệu Thành Tuấn.
“A Tuấn, cậu nhìn nhận thế nào?” Lúc này Chương Kiến Phi nhắc đến chuyện đó, lòng vẫn băn khoăn.
Triệu Thành Tuấn nhả một hơi khói dài, lơ đãng nói: “Có lẽ là do ông ta bị Tô Nhiếp Nhĩ kiềm chế quá dữ, anh nghĩ xem, với tình trạng thất thường hiện nay của Hồng Hải, tương lai không ngoài hai số phận, hoặc là bị chúng ta thu mua, hoặc là rơi vào tay Tô Nhiếp Nhĩ. Chương Thế Đức không ngốc, nếu hai khả năng chỉ có thể chọn một, có thể ông ta muốn Hồng Hải rơi vào tay chúng ta, Tô Nhiếp Nhĩ dù gì cũng là người ngoài.”
“Có lý, nhưng ông ta hận hai chúng ta muốn chết, lẽ nào giương mắt nhìn Hồng Hải rơi vào tay chúng ta?”
Triệu Thành Tuấn cười ha hả: “Nhung vẫn còn hơn rơi vào tay tập đoàn Duy La Phan, tâm huyết mấy thế hệ của Hồng Hải lại lọt vào tay ngoại tộc, tội này chắc ông ta không gánh nổi!” Nhưng cuối cùng anh vẫn có chút băn khoăn: “Đương nhiên, tôi cũng là ngoại tộc, đây là điều tôi khó hiểu, tôi đã là ngoại tộc, lẽ nào Chương Thế Đức cam lòng trao Hồng Hải cho tôi? Lần thu mua vừa rồi, rõ ràng ông ta ngồi chờ chết, không hiểu rốt cuộc lão già đó có ý đồ gì?”
Chương Kiến Phi lẩm bẩm: “Có lẽ bởi vì... ông ta ít nhiều cũng niệm tình xưa.”
“Vớ vẩn! Tôi và ông ta có tình xưa gì?”
“A Tuấn, không thể nói như vậy, ông ta hận cậu, hình như rất ghét cậu, nhưng cậu không nhận ra ư, có lúc ông ta rất tốt với cậu, nếu không, năm xưa đã không cho cậu sang Anh du học. Cậu nhớ lại xem, hình như lúc đó rất cả những gì anh và Gia Minh được hưởng, cậu cũng được hưởng, thậm chí sinh nhật hàng năm ông ta còn tặng quà cho cậu, nếu anh nhớ không nhầm, anh lớn bằng này chưa bao giờ được ông ta tặng quà, cậu nói xem có lạ không?”
Triệu Thành Tuấn nhất thời không biết nói sao.
Chương Kiến Phi lại tiếp: “Anh cảm thấy quá kỳ quặc, hình như thái độ của ông ta với cậu rất mâu thuẫn, có lúc hận đến mức muốn lột da cậu đem rán, có lúc lại gần như cưng chiều, cảm giác đó rất khó diễn tả, giống như coi cậu là con, để mặc cậu làm theo ý mình, cậu muốn gây sự thế nào, chống đối thế nào cũng không chấp, đó là thái độ khoan dung điển hình của trưởng bối với con cháu, mặc dù bề ngoài tỏ ra giận dữ, nhưng trong lòng dường như không chấp...”
“Anh càng nói càng vớ vẩn! Tôi không phải