XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342088

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2088 lượt.

ệt tình, tôi già rồi, đấu sao được với cậu? Đúng như cậu nói, tôi không có chứng cứ chứng minh cậu làm chuyện đó, tôi chỉ muốn nhắc cậu, sự đã đến nước này, bất luận ngày trước Chương Gia Minh đã làm gì với cậu, đến đây đều chấm dứt, nó đã phải trả giá cho việc nó làm, ân oán của quá khứ nên kết thúc ở đây...”
“Thôi đi, Chủ tịch Chương, tội ác của cha con ông vẫn còn ít sao? Đừng diễn trò mùi mẫn với tôi, tôi không mảy may động lòng đâu, bởi vì sự việc quả thực tôi không làm, điều này chỉ có thể coi là ác giả ác báo.”
“Phải, ác giả ác báo! Kể cả cậu!” Chương Thế Đức trở nên xúc động: “Dù gì tôi cũng là người gần nằm trong quan tài, sau khi tôi chết mọi thứ của Chương gia chung quy vẫn là của các cậu, đường đời của cậu và Kiến Phi còn dài, tôi không muốn các cậu đi vào con đường cũ của tôi.”
“Tôi không phải là người họ Chương, ông đừng kéo tôi vào!” Triệu Thành Tuấn không thể giữ bình tĩnh.
“Nhưng cậu lớn lên bằng cơm của Chương gia, đó là điều cậu vĩnh viễn không thể phủ định, nếu ngày xưa cha Chương Kiến Phi không cưu mang, cậu và em gái đã chết đói từ lâu.”
“Tôi thà chết đói! Ăn cơm của Chương gia các người là nỗi nhục lớn nhất đời tôi!”
“Cậu thật không biết điều, tôi đã có lòng tốt nghĩ cho cậu, nhưng cậu vẫn vô tình, Gia Minh đã thành ra như vậy, Chương gia còn hy vọng vào ai, nếu không phải là cậu và Kiến Phi? Tôi dù già cũng chưa đến mức lú lẫn, chỉ mong cậu đừng chìm mãi trong oán thù của quá khứ, cậu phải từ bỏ oán thù, mới có thể đi tốt nửa đời sau.”
“Ông hy vọng vào Kiến Phi còn được, đừng hy vọng vào tôi, tôi không có liên quan gì với Chương gia các người! Tôi nói lại lần nữa, tôi không phải họ Chương, tôi không liên quan đến các người! Đừng mong tôi tha thứ cho các người! Tôi vĩnh viễn không tha thứ cho ông và Chương Gia Minh! Vĩnh viễn!” Nói xong anh dập máy đánh “cạch”, chưa hả giận lại vớ điện thoại ném lên tường, sau đó là giấy tờ ống bút, khung ảnh, tượng trên bàn đều gạt phăng xuống đất, một tiếng động lớn trong phòng làm việc khiến A Mạc phòng thư ký bên ngoài giật mình, cô mở cửa, còn chưa hiểu chuyện gì, Triệu Thành Tuấn đã thét lên: “Đi ra!”
A Mạc sợ hãi vội vàng đóng cửa.
Lát sau, Triệu Thành Tuấn từ trong phòng xông ra, mặt vẫn hầm hầm phẫn nộ, không nhìn A Mạc, sập cửa bỏ đi. A Mạc đuổi theo run run tiễn anh vào thang máy, mãi vẫn không hết run. Cô chưa bao giờ thấy anh tức giận đến thế. Cô hơi hối hận đã chuyển cho anh cú điện thoại đó, anh và Chương Thế Đức có mối thù không đội trời chung, cô biết, nhưng lại không suy nghĩ hậu quả, đã quấy rầy anh. Giá như lúc đó cô không nối máy cho anh, mặc dù được anh đồng ý. Ông chủ tức giận đập phá văn phòng, người thu dọn tàn cuộc cuối cùng vẫn là cô.
Văn phòng bừa bãi, khắp nền là mảnh kính vỡ và giấy tờ, A Mạc một mình thu dọn, cô chưa ăn tối, đói hoa mắt, bụng âm ỉ đau.






Dạo này tối nào ông chủ cũng bận đến khuya, ông chủ chưa đi, là thư ký gần gũi nhất, cô đương nhiên cũng không thể đi. Mặc dù nhiều lần anh nói cô không cần ở lại, nhưng A Mạc không dám, không đơn thuần chỉ để xứng với đồng lương, mà thực sự cô cũng thích “hưởng thụ” buổi tối một mình cùng anh, mọi người về hết, chì còn lại anh và cô, cách một tấm cửa, cô thấy lòng tràn ngập ấm áp. Có lúc ông chủ còn gọi cô cùng đi ra ngoài ăn đêm, sau đó lái xe đi qua những con đường ảm đạm đưa cô về nhà, mặc dù anh ít nói, ánh mắt dừng ở cô không quá ba giây, nhưng với cô đã đủ ngọt ngào suốt mấy ngày. Có lúc cô cũng cảm thấy coi thường bản thân, nhưng không biết làm sao.
Khi thu dọn gần xong, cửa đột nhiên mở. Cô giật mình, ngoái lại, là Peter, anh cầm một túi ni lông có vẻ rất ngạc nhiên: “Chuyện gì vậy?”
Peter mang bữa tối đến cho A Mạc, thực ra phải bữa ăn đêm mới đúng, anh giải thích, lái xe qua đây thấy văn phòng vẫn sáng đèn đoán là cô chưa ăn tối, vậy là mua đồ đưa đến. Còn chuyện ông chủ phẫn nộ bỏ đi anh không bất ngờ: “Mấy ngày nay tâm trạng ông chủ không tốt, cô không có việc đừng động đến anh ta, nếu không phải việc quá khẩn cấp không nên nối máy.”
“Chia tay với bạn gái sao?” A Mạc quả thực rất đói, ăn ngấu nghiên chẳng giữ ý, cô cũng rất cảm động Peter mua đồ ăn cho cô.
“Rất nhiều vấn đề, không chỉ chuyện đó.” Trong khi A Mạc ăn, Peter thu dọn nốt, anh nhặt lên chiếc khung ảnh, hỏi A Mạc: “Cái này có giữ lại không?”
Quả nhiên, Triệu Mai khóc tấm tức trong điện thoại: “A Mạc, tớ muốn gặp cậu.”
“Có chuyện gì?”
“Gặp rồi nói.”
Thực ra chuyện cũng đơn giản, buổi chiều Chương Kiến Phi đưa cô đi đảo Mộng mua túi xách, gặp Mao Lệ ở đó, nhưng cô ta không nhìn thấy họ. Chương Kiến Phi nhìn thấy Mao Lệ trước, Triệu Mai chọn xong bảo anh trả tiền, gọi hai câu anh không phản ứng, đang định kéo anh, phát hiện anh nhìn ra ngoài cửa, Triệu Mai nhìn theo, lập tức hiểu ra, mắt tối sầm, nếu không ở chỗ đông người chắc chắn cô đã nổi điên.
Trở về nhà hai người cãi một trận kịch liệt, đến nỗi cả hai không được ăn tối, người giúp việc làm một bàn thức ăn bị Triệu Mai hấ