Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342084

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2084 lượt.

anh còn có thể thương cô như em gái, nhưng bước vào cuộc sống hôn nhân, tình thương đó cạn dần theo từng trận xô xát hàng ngày, anh đã mệt, tâm lực đều mỏi mòn.
Chương Kiến Phi quả thực mệt mỏi, lại thêm thiếu ngủ triền miên, tinh thần căng thẳng, công việc quá tải, cơ thể bằng thép cũng không trụ được, ngày thứ hai sau cuộc cãi cọ với Triệu Mai, anh ngã gục ở văn phòng...
Triệu Thành Tuấn có lẽ ghét nhất là bệnh viện, chỉ muốn cả đời không phải đặt chân đến nơi ấy, nhưng nghe nói Chương Kiến Phi bị ngất phải nhập viện, là đối tác làm ăn, anh không thể không đi thăm. Chương Kiến Phi bị viêm màng phổi do cảm mạo không chữa trị dứt điểm, bệnh cũng không nghiêm trọng, nhưng cần nằm viện ít ngày, phần lớn thời gian anh đều ngủ, Triệu Mai lo lắng nhìn anh ngủ li bì không tỉnh. Những năm qua cô quen được anh chăm sóc, bây giờ đến lượt cô chăm sóc chồng, cô không biết làm thế nào. Hơn nữa, không ngờ lại gặp anh trai ở bệnh viện.
Anh em quá lâu không gặp, mặc dù sống cùng thành phố, nhưng Triệu Thành Tuấn luôn từ chối gặp em gái, Chương Kiến Phi từng nhiều lần đứng ra hòa giải nhưng vô ích.
Đây là phòng VIP, hành lang rất vắng và yên tĩnh, Triệu Thành Tuấn từ phòng bệnh đi ra, Triệu Mai cầm cặp lồng cháo ra khỏi thang máy, hai người bất ngờ nhìn thấy nhau, ở khoảng cách mấy mét, Triệu Mai vẫn cảm thấy người anh trai tỏa ra hàn khí đáng sợ, ánh mắt như gai, đâm khắp người cô.
“Anh... anh cũng đến.” Triệu Mai làm mình làm mẩy với Chương Kiến Phi nhưng trước mặt Triệu Thành Tuấn lại khác hẳn, cô từ nhỏ đã sợ anh, nói to cũng không dám.
Triệu Thành Tuấn đi đến trước mặt cô, nhìn từ trên xuống dưới, tức đỏ mặt: “Đúng là không biết điều, ở Penang làm loạn chưa đủ, đến đây vẫn chứng nào tật ấy, đã không sống được với anh ta sao lúc đầu còn lấy?”
Triệu Mai cúi đầu nhìn mũi giày của mình, không dám mở miệng.
“Làm loạn như thế có dễ chịu hơn không?” Triệu Thành Tuấn hỏi dồn, chứng tỏ anh biết tình hình của cô, không gặp nhau, nhung chắc chắn anh có nguồn tin biết mâu thuẫn giữa cô và Chương Kiến Phi. Bản thân cô cũng biết, Chương Kiến Phi sức khỏe vốn rất tốt, đột nhiên ngã bệnh, đa phần là tại cô, không phải cô không áy náy, bây giờ bị anh trai trách mắng, càng tủi thân, nước mắt trào ra.
“Khóc? Vẫn còn mặt mũi để khóc!” Mặt anh rắn lạnh như đá, giọng không cao, nhưng thần sắc rất đáng sợ: “Nếu không sống được với nhau thì dứt khoát ly hôn đi, ầm ĩ làm gì? Tôi bị cô làm mất mặt đủ rồi!”
Triệu Thành Tuấn quả thực không để đâu hết giận, từ nhỏ nuông chiều cô em, để nó làm gì cũng chỉ nghĩ đến bản thân, không hề biết chia sẻ cảm thông, mới chịu tủi thân một chút đã cảm thấy cả thế giới nợ mình. Triệu Thành Tuấn tức giận, cũng chẳng buồn nói nhiều, nói vài câu, lập tức bỏ đi không muốn nhìn nữa.
Vừa rồi trong phòng bệnh, Chương Kiến Phi lòng đầy bức xúc cuối cùng đã bộc lộ tâm tư, kể với Triệu Thành Tuấn về sự bất lực của mình với cuộc hôn nhân này: “A Tuấn, cậu cứ trách mắng, anh tự chuốc lấy, không trách ai. Có điều anh không biết nên tiếp tục cuộc hôn nhân này thế nào, anh không thể moi gan cho Tiểu Mai xem, nhưng không hề hài lòng với cô ấy, anh thực bụng muốn cùng cô ấy làm lại từ đầu, nhưng Tiểu Mai không chịu, sống chết cho rằng anh ở lại Nam Ninh là vì Mao Lệ, giải thích thế nào cô ấy cũng không nghe. A Tuấn, anh phải làm gì? Cậu nói xem anh phải làm thế nào? Anh đã làm hết mức có thể cho Tiểu Mai, anh chưa muốn sinh con là vì nghĩ cho sức khỏe của cô ấy, bác sĩ đã nói với anh, cô ấy không nên có thai ngay sau khi bình phục, nếu không có thể suốt đời không thể sinh con, anh đã nói với Tiểu Mai như vậy, nhưng cô ấy không tin...”
“Đáng đời!” Triệu Thành Tuấn chỉ nói có vậy.
“Anh đáng bị như thế, anh biết, nhưng A Tuấn, hãy nói thật với anh, nếu anh không sống được với Tiểu Mai, cậu có càng hận anh? Anh không biết mình còn có thể trụ được bao lâu, anh đã đến nước này...”
“Hai người ly hôn đi.” Triệu Thành Tuấn ngắt lời anh, không do dự: “Đã không sống tiếp được thì nên chia tay cho xong, để tôi nhìn thấy khỏi bận lòng, tôi đã biết hai người không sống được với nhau, kết thúc sớm càng sớm giải thoát!”
Chương Kiến Phi sững người: “Cậu không trách anh?”
“Tôi trách anh bao giờ? Trách anh có ích gì? Tôi còn muốn thấy hai người như thế này!”
Chương Kiến Phi không nói gì, trở nên tư lự. Có lẽ anh đang nghĩ nên kết thúc cuộc hôn nhân thế nào, nếu cứ tiếp tục như vậy, Tiểu Mai không điên thì anh cũng phát điên.
“Nếu anh ly hôn, lòng vẫn còn lưu luyến Mao Lệ, có thế theo đuổi cô ta, tôi không có ý kiến gì.” Khi Triệu Thành Tuấn nói câu đó, Chương Kiến Phi quá đỗi kinh ngạc.
Triệu Thành Tuấn lại điềm tĩnh khác thường, nói dửng dưng: “Có lẽ đó là kết cục tốt nhất, xoay một vòng, mọi người lại trở về chỗ cũ.” Anh nhún vai: “Trái đất tròn mà, từ đoạn cuối trở về đoạn đầu chưa hẳn là không thể.”
“A Tuấn...”
“Tôi hoàn toàn nghiêm túc.”
Có thật mình nghĩ vậy không? Trong thang máy, Triệu Thành Tuấn cũng ngạc nhiên, bởi vì những lời anh vừa nói với Chương Kiến Phi không phải