Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341943

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1943 lượt.

t đổ, cuối cùng Chương Kiến Phi bỏ đi, để lại mình Triệu Mai trong nhà, khóc lóc ầm trời.
Những cuộc cãi vã như vậy gần đây đặc biệt nhiều, lẽ ra hai người sống ở Nam Ninh phải rất yên ổn, nhưng Triệu Mai lại luôn cho rằng Chương Kiến Phi cố tình đến Nam Ninh, cố tình lập công ty ở đây là vì không thể xa Mao Lệ, dù anh che giấu, một mực nói là do yêu cầu công việc, Triệu Mai cũng không tin, đó chính là nguồn gốc mâu thuẫn của họ.
Ở đâu chẳng lập được nghiệp, sao nhất định là Nam Ninh? Nhất là Mao Lệ và Triệu Thành Tuấn đã chia tay, bây giờ Mao Lệ lại độc thân, Chương Kiến Phi quanh quẩn ở thành phố này, mục đích đã quá rõ ràng. Con người ta sợ nhất đi vào ngõ cụt, sau khi mất đứa con, tinh thần Triệu Mai hơi khác thường, trở nên mẫn cảm và đa nghi, bất luận Chương Kiến Phi giải thích thế nào cô cũng một mực cho rằng anh vì Mao Lệ mới ở lại đây, Chương Kiến Phi có trăm miệng cũng không giải thích được, càng giải thích Triệu Mai càng nghi ngờ, cãi nhau triền miên, luôn ầm nhà ầm cửa.
Đương nhiên còn một chuyện khác càng khiến Triệu Mai hiểu lầm, Chương Kiến Phi từ chối sinh con. Mặc dù anh nói tạm thời chưa sinh vì nghĩ đến sức khỏe của cô, nhưng Triệu Mai lại cho là anh có toan tính khác, rõ ràng anh không muốn vướng bận con cái, không có con, sau này anh rút lui càng dễ, như vậy càng khiến ý muốn có con của Triệu Mai thêm mãnh liệt.
Sự bất đồng vợ chồng xung quanh chuyện đó trực tiếp dẫn đến những cuộc xô xát triền miên. Từ sau khi Triệu Mai sinh non, Chương Kiến Phi hết sức dè đặt trong sinh hoạt vợ chồng, luôn cẩn thận sử dụng biện pháp, khiến Triệu Mai cảm thấy anh không những không muốn có con, mà rõ ràng còn có ý định bỏ cô, hai người đêm đêm thường cãi nhau, cuối cùng Chương Kiến Phi đành vào ngủ trong phòng sách, còn Triệu Mai khóc suốt đêm, cả hai đều kiệt sức.
Trong một quán cà phê ở Hamaton, nghe Triệu Mai khóc lóc kể lể xong, A Mạc thực tình không biết nói gì, nói nặng lại sợ Triệu Mai càng bị kích động, không nói gì nhất định cô càng nói dai.
“Cậu bảo tôi nên nói gì với cậu đây? Tiểu Mai, tôi cứ nghĩ sau khi tái hợp với Chương tiên sinh cậu đã suy nghĩ thông suốt, sao vẫn quanh quẩn trong con ngõ cụt đó? Chẳng phải cũng chỉ tình cờ gặp Mao Lệ mà thôi? Sống cùng thành phố, sao tránh khỏi gặp nhau, có lẽ cậu chuyện bé xé to rồi?”
“Đúng, tôi chuyện bé xé to, nhưng tại sao tôi với anh ta nhất định phải sống ở thành phố này? Tại sao chúng tôi không quay về Penang? Đó mới là nhà của chúng tôi! Anh ta ở lại đây không phải vì người đàn bà đó ư! Anh ta không có được cô ta, vậy là ở lì lại đây, si mê đến thế là cùng! Các người đều trách tôi gây sự vô lý, nhưng tôi không ngốc, tôi có cảm giác riêng, tôi ghét thành phố có người đàn bà đó, tôi ghét cảm giác đó, tôi chỉ muốn xa người đàn bà đó một chút không được sao?”
Triệu Mai mắt mọng đỏ, nhất định lòng cô đau đớn tột cùng cho nên có thể khóc to như thế bất chấp chỗ đông người, mặt nhăn nhúm, tuyệt vọng. A Mạc chưa bao giờ chứng kiến, không biết an ủi bạn thế nào, đành để cho cô khóc. Khóc mãi mệt lử, cô lại đòi uống rượu, A Mạc không ngăn được, thấy cô gào lên giữa quán cà phê, quá chướng mắt, đành gọi một chai sâm panh.
Chưa uống hết chai, Triệu Mai đã gục trên bàn ngủ thiếp.
A Mạc không lay được cô, đành gọi điện cho Chương Kiến Phi nói rõ, Chương Kiến Phi lập tức đến đưa cô về. A Mạc tiễn ra lề đường, giúp anh mở cửa xe: “Cảm ơn, phiền cô quá.” Chương Kiến Phi đặt Triệu Mai vào ghế, thắt dây an toàn, quay người nhã nhặn cảm ơn A Mạc.
“Không có gì, tôi chỉ lo với tình trạng tinh thần như hiện nay của Tiểu Mai, rất khó khuyên giải.”
“Cô ấy không nghe cũng đành vậy.” Dưới ánh đèn đường, Chương Kiến Phi dáng điệu vô cùng mệt mỏi, giọng khàn đặc: “Tôi đã cố gắng hết mức, rất cả tại tôi tự làm tự chịu, không trách được ai.” Nói xong anh lên xe, lẳng lặng lái đi.
Mỗi người đều phải trả giá cho sự lựa chọn của mình, ban đầu Chương Kiến Phi lựa chọn cuộc hôn nhân này không hề nghĩ rất có thể anh lại giẫm lên vết xe cũ. Nhưng cuộc sống thực tế còn tồi tệ hơn anh tưởng tượng, hôn nhân rối ren vô phương cứu chữa. Triệu Mai còn khó sống hơn Mao Lệ trước kia, Mao Lệ nhiều nhất cũng chỉ ngang bướng, cô không yêu anh nên cũng không quan tâm đến anh, còn Triệu Mai quá yêu anh nên u mê lú lẫn không thể phân biệt trắng đen, cô tự giày vò bản thân cũng như giày vò anh đến chết, người giày vò anh vì vậy cũng trói chặt tim anh, mâu thuẫn của hai người có lẽ chính ở đó.
Chương Kiến Phi biết, cho dù trở về Penang Triệu Mai cũng vẫn như thế, chỉ cần Mao Lệ còn sống trên đời, một khắc cô cũng không buông lơi cảnh giác, cô đã hoàn toàn đi lệch đường. Cho dù họ lên sao Hỏa cũng không giải quyết được vấn đề, cô vẫn cho rằng lòng anh vẫn còn Mao Lệ, cô muốn anh phải móc tim ra, phải cắt nát hai chữ Mao Lệ trong lòng, cô mới yên tâm, mặc anh máu chảy như suối, chết đi sống lại. Cô chỉ cần lòng anh có cô, cô yêu cầu anh yêu cô! Anh nhất thiết phải yêu cô! Nhưng chuyện đó hoàn toàn không thể, cho dù moi tim ra, anh cũng không yêu cô, trước kia