Tác giả: Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342080
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2080 lượt.
tới hai chữ “kiểm điểm” cả phòng họp cười vỡ trời.
Mặc dù chuyện đã qua một năm, nhưng sao bọn họ nhớ dai đến thế ai cũng biết chuyện gán ghép Dung Nhược Thành và Mao Lệ xuất phát từ bản kiểm điểm Mao Lệ nhờ Vương Cần viết hộ.
Thực ra cuộc họp đã gần kết thúc, giám đốc vốn nghiêm túc, nhưng muốn thay đổi không khí nên ông đùa một chút, mọi người cười vui vẻ nhưng Mao Lệ lại không chịu được, chuồn vào nhà vệ sinh trước khi cuộc họp kết thúc.
“Ấy, Mao Lệ đừng chạy.”
“Bản kiểm điểm vẫn phải viết, sếp Dung sẽ đích thân đọc.”
“Ha ha ha...”
Bọn người đáng ghét, Mao Lệ tức đầy bụng, cô không phải là trò mua vui của họ, mỗi lần họ đem chuyện này ra đùa, cô lại nguyền rủa đám người rỗi việc. Trốn trong phòng vệ sinh hồi lâu, đoán là mọi người đã giải tán hết, cô mới nhanh chân xuống cầu thang trở về phòng thu dọn đồ chuẩn bị ra về, nhưng cách một đoạn đã nghe có người gọi tên mình trong phòng làm việc, cô băn khoăn đẩy cửa vào, đột nhiên sững người.
Mặc dù mới gặp một lần, nhưng cô không thể không nhận ra cô ta, cô gái đó trang phục sang trọng, dung mạo xinh đẹp, nhưng mặt hầm hầm tức giận, rõ ràng không có thiện ý, cô ta cũng không thể không nhận ra Mao Lệ.
Mao Lệ đứng sững ở cửa, cô gái lại nhanh chân bước đến, cơ hồ không hề do dự, một mùi hương phả tới, cô ta vung tay quá nhanh, Mao Lệ còn chưa kịp tránh thì “bốp” một tiếng, cái tát trời giáng đập vào mặt cô...
“Mao Lệ!” Bạch Hiền Đức hét lên.
Facebook của “nó”
Mao Lệ không biết, sau khi cô và Triệu Thành Tuấn rời bệnh viện không lâu, Triệu Mai và Chương Kiến Phi lại cãi nhau to, kinh động đến cả bảo vệ bên ngoài, cuối cùng bảo vệ phải chạy đến lôi Triệu Mai đi. Nguyên nhân là Triệu Mai vô tình nhìn qua cửa sổ thấy Mao Lệ và Triệu Thành Tuấn ngồi nói chuyện trong vườn hoa, ý nghĩ đầu tiên của cô là Mao Lệ đến thăm Chương Kiến Phi.
“Cô ấy đến bệnh viện không có nghĩa là đến thăm anh.” Chương Kiến Phi kiên quyết phủ nhận, anh thấy quá hoang đường, anh còn không biết Mao Lệ đến bệnh viện, nhưng nói thế nào Triệu Mai cũng không thể bình tĩnh, trước đó cô vừa bị anh trai trách mắng, vốn đã tủi thân, giờ lại thấy Mao Lệ đến bệnh viện thăm Chương Kiến Phi, làm sao cô chịu nổi.
Chương Kiến Phi phát điên, thực sự phát điên, bị Triệu Mai gào thét đến vỡ đầu, anh bảo với trợ lý: “Bắt đầu từ ngày mai, phu nhân đến không cho vào, bất cứ ai cũng không cho vào!”
Nhưng lời nói đó lại có tác dụng ngược lại, không những không làm Triệu Mai bớt gây sự, mà trái lại khiến cô càng thêm cực đoan cho là Chương Kiến Phi và Mao Lệ chưa chấm dứt quan hệ, vậy là cô đi thẳng từ bệnh viện đến chỗ làm việc của Mao Lệ.
Từng lời từng lời của Triệu Thành Tuấn khiến tim Triệu Mai tan nát, cô không biết mình đã rời đi như thế nào, bên ngoài có mưa to và sấm lớn, người ướt sũng, cô cứ thế lê bước về nhà, không còn sức để khóc.
Hai ngày sau, Chương Kiến Phi lại tát cô, lần này cô rất bình tĩnh, nước mắt đã cạn, từ nay trở đi cô sẽ không khóc nữa. Khi quan hệ giữa cô với Chương Kiến Phi xấu nhất cũng chưa thấy anh nói tới ly hôn, nhưng lần này dường như anh rất kiên quyết, anh vốn là người luôn giữ lời, lời thề trước đức cha trong ngày thành hôn anh tuân thủ rất nghiêm, suốt đời anh sẽ chăm sóc cô, không xa một bước, bây giờ anh đã quay lưng lại lời thề đó. Phải, chính cô đã tự tay đuổi anh đi. Lại còn anh trai nữa, anh ấy cũng không cần cô, lần này thực sự anh ấy không cần cô, cô đánh Mao Lệ, anh tuyệt nhiên không tha thứ cho cô.
Mao Lệ...
Triệu Mai nhìn Chương Kiến Phi xách va li hầm hầm lái xe đi, trong lòng thầm lặp đi lặp cái tên đó, như đọc lời chú, đọc mãi, cô phải đọc đến lúc cô chết.
Cô đã mất rất cả, đều tại người đàn bà đó.
Phải, đều tại cô ta!
Thật bất ngờ, Mao Lệ và Triệu Thành Tuấn lại tái hợp sau sự cố đó. Chuyện này, có vẻ là do Triệu Mai đến nhà xuất bản gây sự, đương nhiên sự việc rất tồi tệ, một trận ầm ĩ, mặc dù Triệu Mai bị Bạch Hiền Đức và Đường Khả Tâm khống chế, nhưng những câu mắng Mao Lệ là “con hồ ly tinh”, “đồ dơ dáy”, “quyến rũ chồng người” vẫn vang động khắp các tầng, đúng lúc hết giờ làm, người vây kín cửa phòng biên tập, Dung Nhược Thành nghe tiếng chạy xuống, lập tức gọi điện cho bảo vệ lôi Triệu Mai đi, bảo Bạch Hiền Đức và Đường Khả Tâm nhanh chóng đưa Mao Lệ về nhà.
Toàn thân rã rời, được một đám người hộ tống lên xe, ngơ ngơ ngẩn ngẩn, không hiểu chuyện gì, mãi đến tối Triệu Thành Tuấn gọi điện bảo cô, Triệu Mai hiểu lầm cô đến bệnh viện thăm Chương Kiến Phi, cô mới biết mình bị bôi nhọ.
Khi Triệu Thành Tuấn gọi điện, cô đang nằm trên đi văng phòng khách xem băng, vẫn bộ phim cũ Bá Vương Biệt Cơ của đạo diễn Trương Quốc Vinh, xem mấy lần không chán, nhiều lời thoại đã thuộc lòng. Đây là một mặt hoàn toàn khác với vẻ bề ngoài thoái mái của cô, bất luận cuộc sống tồi tệ đến đâu, tinh thần sa sút thế nào, thoát khỏi cái tôi của mình để đi vào cuộc sống của người khác là cách cô thường dùng nhất để điều chỉnh tâm trạng. Căn phòng lờ