Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341935

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1935 lượt.

mờ, quang ảnh loang loáng đổi thay, mỗi ánh mắt, mỗi lời thoại đều khiến lòng cô như bị cắt thành muốn mảnh, kết thúc bộ phim, hít thở thật sâu, vậy là từ cõi chết hồi sinh.
“Dù nói là cả cuộc đời, kém một năm, kém một tháng, kém một giờ, đều là cả cuộc đời!” Đây là câu đối thoại kinh điển nhất trong phim, mỗi lần đến đoạn Trình Điệp Y điên loạn nói ra câu đó với Đoàn Tiểu Lâu, Mao Lệ đều không kìm được nước mắt, chỉ là số phận các nhân vật trong phim, tại sao luôn khiến cô đau lòng như vậy?
Nghĩ đến đoạn đời khấp khểnh mười năm qua của mình, cô nhận ra rất nhiều thứ cô đinh ninh trong lòng, thực ra đến giờ vẫn không thay đổi. Đối với tình yêu, trước sau cô vẫn một lòng hoài nhớ không thể nguôi ngoai, cô không hề thoải mái như vẻ bên ngoài, về tình cảm, thực ra cô tôn thờ chủ nghĩa lý tưởng, hâm mộ những mối tình chung thủy sâu nặng sinh tử trong phim, nhưng lại không dám thử trong cuộc sống hiện thực, không đơn giản vì đã từng bị lừa, mà còn bởi vì tình yêu với cô là thiêng liêng, không phải đơn thuần một chữ yêu, hoặc là không nói ra, nhưng khi đã nói, nghĩa là yêu suốt đời.
Phải, suốt đời.
Triệu Thành Tuấn gọi máy cố định, bởi di dộng cô tắt, buổi chiều xảy ra chuyện ầm ĩ như vậy khiến cô không còn mặt mũi nào, tâm trạng tồi tệ, dứt khoát tắt máy. Cho nên khi chuông điện thoại đột ngột vang lên trong bóng tối, cô giật nảy mình, ngơ ngác nhìn quanh, định thần hồi lâu mới nhận ra đây là hiện thực, không phải trong phim, cô không phải là Trình Điệp Y hay Đoàn Tiểu Lâu, bất giác thở dài, lần mò nhấc máy.
“Có việc sao?” Cô không ngờ là Triệu Thành Tuấn gọi, rất không ngờ. Vừa cầm máy vừa bật đèn, ánh sáng làm cô chói mắt.
Triệu Thành Tuấn nói rõ lý do, giọng rất thành khẩn: “Xin lỗi, em gái anh đầu óc hiện nay không bình thường, anh xin lỗi thay cô ấy, em yên tâm, anh sẽ nói rõ với em.”
Mắt Mao Lệ vẫn nhìn màn hình, đầu óc rối ren, dụi mắt nói: “Tôi tạm thời không nhận lời xin lỗi của anh, bởi vì chuyện không liên quan đến anh, là em gái anh đến gây sự, không phải anh.”
“Đương nhiên là liên quan, anh không dạy được nó, để nó càng ngày càng tệ...”
“Thôi, tôi không muốn nghe chuyện nhà anh, tôi nhờ anh nhắn với Chương Kiến Phi, bảo anh ta hãy tránh xa tôi một chút, cả đời này tôi không muốn nhìn thấy anh ta nữa.” Mao Lệ vốn thẳng tính, nói trắng ra: “Lần trước chính em gái anh chạy đến tìm tôi, chia rẽ quan hệ giữa anh và tôi, bây giờ xem ra tôi đã mắc lừa cô ta. Triệu Thành Tuấn, thực ra tôi không để bụng chuyện anh lợi dụng tôi trả thù Chương Kiến Phi gì gì đó, tôi thích anh, muốn ở bên anh, đơn giản vậy thôi, đàn ông và đàn bà bên nhau đơn giản một chút là tốt nhất, phức tạp hóa làm gì, tôi là người vô tư, từ nhỏ đã bị mẹ mắng là người không có mắt, tôi không làm được những chuyện phức tạp, hay là thế này vậy, chúng ta vẫn sống với nhau đi, tôi biết anh vẫn thích tôi, đúng không?”
Khi Mao Lệ nói câu đó, bộ phim đã đến phần cuối, Trình Điệp Y và Đoàn Tiểu Lâu bị một đám hồng vệ binh áp giải ra phố, đều từng là những nhan sắc tuyệt đỉnh, qua một đêm đã tàn tạ thê thảm, tình yêu của họ dù mạnh mẽ chết đi sống lại cũng không chống được móng vuốt tàn khốc của số mệnh, cho nên Trình Điệp Y mới dùng gươm tự vẫn khi sắp gặp lại người yêu sau bao ngày chia ly. Trước đây Mao Lệ không hiểu lắm kết thúc đó, không hiểu hai người bao khó khăn mới được gặp nhau, tại sao anh ta tự vẫn? Về sau cô hiểu, Trình Điệp Y đã không thể suốt đời chung sống với người yêu, thà chết trong kịch, anh đã chịu đủ mọi thăng trầm đớn đau của cuộc đời, anh không thể nào chịu đựng một cuộc chia ly dài lâu, không thành người thì thành ma, ở ngoài đời anh đã chết, nhưng cuối cùng anh lại có một mối tình thiên cổ tuyệt xướng trong kịch. Như vậy là đủ.
“Em... muốn ở bên anh?” Triệu Thành Tuấn không ngờ Mao Lệ lại đề nghị như thế, đầu óc nhất thời chưa phản ứng được, mãi không biết nói sao, tưởng nghe nhầm. Ý Mao Lệ là muốn tái hợp với anh? Quả thực không thể tưởng tượng, hôm trước anh đã gây sự với cô, chiều nay em gái lại gây chuyện ầm ĩ xúc phạm cô, bây giờ cô còn chủ động muốn tái hợp? Thông minh như anh, lúc này cũng không thể nào lý giải.
Mao Lệ vừa cầm ống nghe, vừa nhìn màn hình ti vi, ca khúc trong phim do Lâm Ức Liên và Lý Tông Thịnh thể hiện lại vang lên da diết, nước mắt cô ứa ra, lòng trào lên chua chát. Cô biết mình làm thế có phần dạn dĩ, nhưng cô sợ nếu bỏ lỡ khắc này coi như bỏ lỡ một đời, tình yêu với cô rất đặc biệt, cô không bận tâm quá khứ, cũng không nghĩ tới tương lai, chỉ cần dựa vào nhau lúc này, cho dù sai, cứ để sai đến cùng, cô chỉ muốn ở bên anh!
“Đúng thế, em muốn ở bên anh, em cảm thấy giữa chúng ta nhất định vẫn còn hiểu lầm, đó là do chúng ta không nói rõ với nhau, anh không muốn giải thích, em cũng không muốn vặn hỏi, nhưng em tôn trọng riêng tư của mỗi người, em tin anh có nỗi khổ, có một số chuyện không tiện nói rõ với em, vậy em sẽ làm như không biết gì, bây giờ em chỉ muốn hỏi anh, Triệu Thành Tuấn, anh còn muốn cùng em trở lại như ngày trước không?”
Cô không muốn tự lừ