Tác giả: Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341929
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1929 lượt.
ng là ngoài kế hoạch.”
“Thế là sao?”
“Sau này em sẽ hiểu.”
“Ôi chao, em không quan tâm, bây giờ em đã là người của anh, anh có đóng gói em đem bán cũng là số của em.”
Triệu Thành Tuấn bật cười: “Đó không phải là kế hoạch của anh!”
Lưu lại một đêm ở Phòng Thành, ngày hôm sau Triệu Thành Tuấn đưa Mao Lệ đến Khâm Châu, Bác Vũ cũng có dự án hóa dầu ở đó. Vừa đến nơi, Triệu Thành Tuấn đã ra công trường kiểm tra. Mao Lệ không có hứng đi theo anh xem các thiết bị, ống dẫn, Triệu Thành Tuấn đưa cô đên khách sạn bên vịnh Tam Nương. Vịnh Tam Nương là khu thắng cảnh du lịch nổi tiếng của Quảng Tây, cũng là quê hương của loài cá heo trắng Trung Hoa, khách du lịch rất đông, cảnh quan tuyệt vời, cát vàng óng mềm mại, nước biển trong, xanh ngăn ngắt, ven biển có những khối đá thiên hình vạn trạng. Phải, nơi đây nổi tiếng nhất ngoài cá heo trắng còn phải kể đến những khối đá dị hình, bãi cát dài vàng óng, rừng đá muôn hình ở chỗ nước nông, độc đáo diệu kỳ, khiến du khách trầm trồ không ngớt.
Nhưng Mao Lệ không mấy hứng thủ thướng ngoạn phong cảnh, bởi vì chỗ này cô đã đến mấy lần, ven biển gió rất lớn, cô dứt khoát trở về khách sạn, lên mạng với chiếc vi tính xách tay. Cô bất ngờ reo lên, Facebook của Triệu Thành Tuấn cuối cùng đã có nội dung mới, chính là dòng chữ chuyển từ Facebook của cô xuống: “Trong di động tôi đã đổi từ ‘nó’ thành ‘anh’.”
Bên dưới có bình luận của Tô Nghiêu Thanh: “Chúc mừng cậu lại biến thành ‘anh’.”
Triệu Thành Tuấn trả lời: “Chỉ tạm thời, không biết lúc nào lại bị đá về ‘nó’.” Mao Lệ cười ngất, lại kiểm tra Facebook của mình, không khỏi giật mình, thấy lời nhắn của Phi Phi: “Các tín đồ chúc mừng! ‘Nó’ của chúng ta lại biến thành ‘anh’.” Kèm theo đó là một cái mặt hoa.
Câu tiếp theo vẫn của Phi Phi: “Thực ra đàn ông suy cho cùng đều là ‘nó’, khoác lên bộ da người là biến thành ‘anh’ nhưng chưa biết chừng lúc nào đó lại biến hình trở thành ‘nó’, chẳng hạn vào những đêm trăng tròn.”
Luka: “Chị ơi, có phải đó là quỷ hút máu không?”
Lúc nửa đêm Mao Lệ bị thức giấc bởi tiếng động trong phòng tắm, không biết Triệu Thành Tuấn về tù lúc nào. “Anh” tiên sinh tắm xong, người vẫn phảng phất mùi rượu, hòa với mùi sữa tắm, thành một thứ mùi thơm choáng váng mê mẩn, anh lên giường, ôm cô từ phía sau, hôn gáy cô: “Sao chưa ngủ, chờ anh ư?”
Hơi thở nóng hổi của anh làm cô hết buồn ngủ, quay người cuộn tròn trong lòng anh như con mèo: “Vừa ngủ thiếp, lại bị anh đánh thức.”
“Sorry.” Anh hôn trán cô.
“Dạo này bận lắm hả?”
“Đúng, nhiều việc quá, bận tối mắt!”
“A Tuấn, thực ra em rất hạnh phúc.” Cô say sưa hít mùi cơ thể và hưởng thụ hơi ấm từ người anh, ngây ngất trong hạnh phúc. Nằm giữa vòng tay anh, cô ngẩng đầu: “Em nói là bây giờ.”
Anh vuốt mái tóc rối của cô: “Em hạnh phúc thì tốt, mọi việc anh làm cũng là để em được hạnh phúc. Đợi xong công việc, anh sẽ đưa em sang Anh chơi, nhân tiện thăm bác Dương.”
“Bác Dương là ai?”
“Nhà đầu tư của anh.” Anh hơi dừng, lại tiếp: “Cũng là ân nhân của anh, nếu không có bác ấy, sẽ không có anh hôm nay, thậm chí anh... không sống được đến bây giờ.”
“A Tuấn...”
“Xin lỗi, không nên nói đến những chuyện đó, ngủ đi, sáng mai phải dậy trở về Nam Ninh.”
“Nhưng A Tuấn, em muốn đi Penang hơn, anh nói thành phố đó có ngọn núi Bukit Bendera, đứng trên đỉnh nhìn sao rất đẹp, anh có thể đưa em đến đó không?”
Anh yên lặng hồi lâu, không biết nghĩ gì, lại siết cô chặt hơn: “Em muốn đi?”
Mao Lệ gật đầu: “Rất muốn.”
“Đương nhiên có thể, bất kỳ nơi nào trên thế giới anh đều có thể đưa em đi, chỉ cần ông trời cho anh đủ thời gian. Mao Lệ, cảm ơn em để anh được ở bên em.” Vừa nói, tay anh bắt đầu lướt trên cơ thể cô, Mao Lệ rất hưởng ứng, cùng hôn sâu, hai người nhanh chóng trở nên cuồng nhiệt, bàn tay nóng bỏng vuốt ve da thịt cô như có dòng điện nhỏ, nỗi đê mê khôn cùng lập tức lan ra toàn thân... Cô thở gấp dần, ý thức bắt đầu chập chờn, mặc anh cởi chiếc váy ngủ trên người. Dưới ánh đèn màu da cam, da thịt cô nuột nà bóng mịn như mật, vẻ đẹp đó không thể nhìn lâu, toàn thân anh như bốc lửa, hình như anh khẽ thở dài, gục lên bờ vai trần của cô, nhẹ nhàng mút cắn, thầm thì bên tai cô: “Em phải bên ạnh đến cuối cùng, nhất định phải...”
“A Tuấn...” Cô choáng váng hưởng ứng, sau đó toàn thân đờ đẫn rung lên, anh đi vào cô với một nhiệt lực chưa từng có, ép cứng cô xuống giường, giây khắc đó, cô như bám vào đỉnh một con sóng khổng lồ, bên tai chỉ có tiêng gió rít, bốn bề là mênh mang biển nước, cô chới với không tìm ra chỗ bám víu, cơ thể tung vọt lên cao rồi rơi thẳng xuống, đau đớn cùng khoái cảm bạo phát, khiến cô cảm giác cơ thể tan thành từng mảnh vụn, nhưng phút chốc lại bị anh kéo lên không, cô bật rên một tiếng, bởi vì quả thực rất đau.
“Mao Lệ, em phải ở bên anh đến cuối cùng.” Trong khoảnh khắc hư vô cuối cùng này, anh vẫn nói câu đó, ghì chặt cô lăn ra mép giường, cơ thể họ đầy mồ hôi, không phân biệt được hơi thở và nhịp tim của ai, cả thế giới quay cuồng trong cơn mê loạn, linh hồn thoát ra, cơ thể bồng bền