Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341927

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1927 lượt.

c có dự định gì? Anh chưa bao giờ nói với cô về tương lai, thỉnh thoảng cô nhắc đến, anh cũng khéo léo né tránh. Cô cảm thấy anh không phải người vô trách nhiệm, không phải loại đàn ông hám sắc đùa bỡn chơi bời, chẳng có căn cứ, chỉ là cảm giác, nhưng cảm giác thường không đánh lừa con người. Còn Mao Lệ, tuổi không còn nhỏ, những năm vừa rồi cũng đã nếm không ít vị phong trần, cô không muốn tiếp tục lang thang, theo cách nói của cô, có tuổi rồi không muốn quậy nữa, không như tuổi mười tám luôn cảm thấy thời gian quá lâu, mười năm thảng thốt ngoái đầu không khỏi giật mình, bạn học ngày xưa đa phần đã yên bề gia thất, ngay Phi Phi lặn lộn trong tình trường bao năm, tháng sau cũng thành hôn, còn cô?
Tình yêu là gì? Hôn nhân là gì? Thực ra đến giờ Mao Lệ vẫn mơ hổ, cô chỉ biết hồi mới lớn mơ ước một tình yêu đá vàng cháy bỏng, đến tuổi này, lại chỉ muốn một chữ bình an, một cuộc sống thanh bình yên ả. Đương nhiên bây giờ cô cũng chưa già, hai sáu, hai bảy tuổi vẫn ở cái đuôi của thanh xuân, nhưng qua cái đuôi ấy thì sao? Lúc đó thực sự là gái ế. May mà hiện nay tình cảm dường như vẫn tốt, bất luận thế nào người đàn ông bên cạnh vẫn là ý trung nhân của cô, cô thích anh, muốn ở bên anh, và hy vọng được ổn định bằng mối quan hệ chính thức. Cô luôn tin là, thành ý lớn nhất của người đàn ông đối với phụ nữ chính là cho họ một “quan hệ chính thức”, nếu anh ngỏ ý, cô nhất định nhận lời.
Nhưng về mặt này thái độ của Triệu Thành Tuấn dường như rất mập mờ, hôm trước ở Phòng Thành cô đã thử thăm dò ý anh. Lần trước ăn tối ở nhà hàng trên quảng trường Ngũ Tượng, một chàng trai bên cạnh cầu hôn với bạn gái, khung cảnh vô cùng lãng mạn, có hoa hồng, có nhẫn kim cương, lúc đó rất nhiều thực khách đã chúc mừng họ, Triệu Thành Tuấn lại tỏ ra dửng dưng, ăn xong nhanh chóng kéo cô đi, khiến cô buồn suốt mấy ngày. Anh thông minh như vậy, anh sao có thể không nhận ra tâm tư của cô?
“Đang nghĩ gì thế?” Có lẽ cảm thấy không khí trong xe hơi khác thường, Triệu Thành Tuấn bỏ tài liệu trên tay, kéo cô lại: “Vẫn giận anh?” Nói đoạn anh xoa đầu xoa mặt cô, dường như cô là Tom.
Mao Lệ dựa vào vai anh, vẫn nhắm mắt: “Phải, vẫn giận.”
Anh ôm cô: “Sorry, anh sai rồi, tối mời em ăn cơm được không? Muốn ăn gì cứ nói.”
“Một bữa ăn là đền bù được sao?”
“Vậy em muốn thế nào? Tối qua chúng mình đã ước hẹn với nhau còn gì.”
Mao Lệ cười.
Anh cũng cười, một nụ cười xóa hết giận hờn, hai người lại giảng hòa. Anh không đọc tài liệu, có lẽ đã mệt, ôm cô nhắm mắt thư giãn. Mao Lệ ngoan ngoãn nép vào người anh, lặng lẽ nghịch cúc áo anh không nói, lơ đãng nhìn phong cảnh lướt nhanh bên ngoài, sự bất an trong lòng không hề giảm bớt dưới những cử chỉ vỗ về của anh. Suy cho cùng, họ vẫn có vùng cấm không thể động chạm, nhưng né tránh không có nghĩa vấn đề không tồn tại, cô thầm nghĩ, vấn đề của họ rốt cuộc là ở đâu?
“Mao Lệ!” Cô tưởng anh đã chợp mắt, không ngờ anh lại bất chợt gọi tên cô.
Cô ừ một tiếng: “Chuyện gì?”
“Dung Nhược Thành là ai?”






Em có thể không yêu tôi, nhưng không thể phản bội tôi
Thời gian trôi rất nhanh, thoáng cái đã Tết Trung thu, cục xuất bản tổ chức cuộc thi đấu bóng nhựa hàng năm, nhà xuất bản của Mao Lệ cũng tham gia, mỗi phòng ban đều cử một đại diện tham dự, phòng biên tập số một là Mao Lệ. Bóng nhựa khác với bóng chuyền thông thường, rất nhẹ, là loại bóng nhựa bơm khí, không dễ gây thương tích cho người chơi, hơn nữa nam nữ cùng tham gia, rất phù hợp với hoạt động thể thao tập thể. Nam Ninh nổi tiếng yêu thể thao, môn thể thao thịnh hành nhất ở đây ngoài bóng rổ còn có bóng nhựa. Sau bữa cơm tối nhiều người đi tìm sân tập, mỗi đơn vị còn tổ chức thi đấu. Vào mùa thi đấu, các sân vận động đều được thuê trước nên không còn chỗ nào trống, không khí vô cùng náo nhiệt. Có thể coi đây là một nét đặc sắc của Nam Ninh.
Dạo đó, cứ đến giờ nghỉ trưa, các thành viên trong đội tuyển của nhà xuất bản đều phải tập trung tập luyện, nếu không đủ người, lại hẹn nhau tập buổi chiều, tập say sưa, toát mồ hôi, trở về nhà, tắm xong lên giường là ngủ, ngủ một mạch đến sáng, rất dễ chịu. Mao Lệ rõ ràng là thành viên tích cực nhất đội, vừa hết giờ làm là hô hào mọi người ra tập, không phải cô thích chơi bóng, mà lòng cô đang bao nỗi ngổn ngang. Cô rất sợ nhàn rỗi, nhất là những lúc Triệu Thành Tuấn không có nhà, một mình trong căn phòng trống trải cô thường mất ngủ suốt đêm, vừa nhắm mắt là mơ thấy những cảnh buôn, lúc thức dậy lại không sao nhớ ra được.
Thời gian này Triệu Thành Tuấn rất ít khi ở Nam Ninh, lúc bay đi Hồng Kông lúc đi Bắc Kinh, để thuận tiện, cô dứt khoát trở về căn hộ của mình, thỉnh thoảng Triệu Thành Tuấn về, cô mới qua bên đó.
Triệu Thành Tuấn quả thực rất bận, mỗi tuần có đến mấy ngày bôn ba trên đường ra sân bay, cuối tháng Chín Bác Vũ tổ chức đại hội cổ đông ở Penang, mấy ngày liền anh làm việc quá tải, cơ thể trụ không nổi, gần sáng ngã gục ở trụ sở văn phòng, may lúc đó chưa đến giờ làm, ngoài bảo vệ, Peter và lái


Teya Salat