Tác giả: Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341926
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1926 lượt.
h trôi, trôi mãi.
Một hồi lâu sau Mao Lệ mới dịu lại, trong khoảnh khắc tê dại đê mê cảm giác cơ thể tan thành từng mảnh đó, cô ôm ghì cổ anh, chỉ thấy tim anh đập như trống đánh. Thực ra anh là người rất tiết chế bình thường về mặt này nhu cầu không lớn, cả những khi xung động bất chợt, anh cũng rất chừng mực, nhưng tối nay lại đặc biệt khác...
“Hôm nay anh sao thế, hơi khác thường.”
Anh thở gấp: “Hôm nay là đêm trăng tròn.”
Cô ngây người rồi hiểu ngay, anh đã xem Facebook của cô! Chắc chắc là trước khi tắm, vi tính của cô chưa tắt, lúc anh trở về cô đã ngủ. Cô cười khúc khích: “Anh còn chọn ngày sao?”
“Ờ. Hôm nay là ngày an toàn của em.”
“Mao Lệ ngượng đỏ mặt, không ngờ anh lại tính cả cái đó, bản thân cô còn không biết. Anh lật người xuống giường chuẩn bị vào tắm hơi, nhìn cô cười: “Cảm ơn em đã cho anh biến thành con người.”
“Anh thường xem trộm Facebook của em?”
“Sao lại xem trộm? Những thứ trên mạng chẳng phải là công khai?”
Mao Lệ đang định nói, chợt từ phòng bên vang lên tiếng “két két” lặp đi lặp lại, mỗi lúc một to, nghe kỹ, rõ ràng đó là tiếng đệm lò xo rung và tiếng phụ nữ rên ri một cách phóng đại, giống như bị chọc tiết, ư ử chết đi sống lại, không hề e ngại phòng bên có người. Khách sạn này cách âm quá kém! Triệu Thành Tuấn rõ ràng nghe thấy, chỉ sang đó: “Em nghe xem, anh đã nói đêm nay trăng tròn mà.”
“Ha ha ha...” Mao Lệ cuộn người trong chăn cười, cười mãi, đột nhiên tròn mắt: “Vậy... vậy vừa rồi chúng ta... liệu có bị người khác nghe thấy?”
Triệu Thành Tuấn nhún vai: “Em cũng không kém.”
Mao Lệ thụt vào trong chăn xấu hổ muốn chết: “Ôi chao, em không muôn sống nữa, đáng ghét!” Triệu Thành Tuấn vén chăn, kéo cô xuống giường: “Vào tắm với anh, lấy công chuộc tội.”
“Em có tội gì?”
“Ai bảo em biến anh thành ‘nó’, để anh vất vả mới trở lại thành người.”
Sáng hôm sau hai người trở về. Khác hẳn vẻ hưng phấn đêm qua, Triệu Thành Tuấn trở nên trầm mặc, suốt đường không nói, chỉ dùng di động nhắn tin, nhắn xong lại xem tài liệu, dáng vẻ nặng nề như có rất nhiều tâm sự. Mao Lệ nhìn tài liệu trong tay anh, toàn bằng tiếng Anh, cô đành chào thua. Nhưng cô phát giác, vẻ mặt anh bây giờ không giống lúc tập trung tư tưởng làm việc. Trán nhăn rất sâu, ánh mắt dán vào trang giấy nhưng nửa giờ vẫn chưa thấy sang trang, rõ ràng anh đang phân tâm.
Không tiện quấy rầy anh, vậy là cô quay ra chơi trò của mình.
Gần đây Mao Lệ chơi iPad, dạo trước Triệu Thành Tuấn mang về từ Hồng Kông cho cô, cô lập tức mê nó, rất thích các trò chơi trong đó, chẳng hạn như “Chú chim nổi giận”, “Tom biết nói”... Mao Lệ vốn thông minh, học gì cũng nhanh: “Chú chim nổi giận” bị cô vượt qua các cửa ải, cảm thấy không thú vị nữa. Mấy ngày nay cô lại ra sức mày mò trò “Tom biết nói”. Tom thực ra là con mèo hoạt hình 3D đứng chắp tay sau lưng, lưu ý là đứng, không phải nằm, rất giống dáng người, biểu cảm trên mặt, động tác cũng giống người, kích vào biểu tượng bình sữa trên màn hình là nó sẽ uống ừng ực, tóm chân nó, nó sẽ kêu “meo meo”, gõ vào đầu nó sẽ ngã ra đất làm giả bộ nhức đầu hoa mắt, điệu bộ rất đáng yêu. Thú vị nhất là nó còn biết nói tiếng người, biết ghi hình, chỉ cần nói một câu với nó, nó sẽ nhắc lại, đương nhiên không phải nguyên văn, mà các trọng âm đã qua xử lý, nghe vô cùng thú vị. Mao Lệ rỗi rãi, lúc nói chuyện, lúc tóm chân, vỗ bụng nó, trên đường về Nam Ninh, Tom bị chọc kêu meo meo không ngớt, khiến Triệu Thành Tuấn chịu không nổi, liếc cô một cái: “Em đừng trẻ con như thế!”
Mao Lệ ngạc nhiên nhìn anh.
Anh cũng nhìn cô, dường như hối hận, lại xoa đầu cô: “Không sao, cứ chơi đi.”
Nhưng Mao Lệ không còn hứng thú nữa, lặng lẽ tắt iPad, nhắm mắt dựa vào thành xe.
Anh cũng không nói gì, tiếp tục xem tài liệu.
Lúc này bầu không khí trong xe hơi căng thẳng, tâm trạng Mao Lệ trở nên bất an, tâm trạng bất an này bắt đầu từ khi tái hợp với Triệu Thành Tuấn, chỉ là cô không chịu thừa nhận. Cô luôn tự nhủ, không phải dễ dàng có được ngày hôm nay, mình không nên suy nghĩ lung tung, họ sẽ vẫn tốt, lần này nhất định sẽ có kết quả. Nhưng sự bất ổn của anh bộc lộ quá rõ, dù chiều chuộng cô, thậm chí nịnh nọt cô, Mao Lệ vẫn cảm thấy giữa họ luôn tồn tại vấn đề khó hiểu nào đó. Lúc gần gũi anh thường tỏ ra thảng thốt vội vàng như ngày tận thế, ôm cô, hôn cô, giống như không còn thời gian nữa, mỗi lần gần nhau tựa hồ là lần cuối cùng, rốt cuộc anh làm sao? Mao Lệ không dám hỏi, từ khi từng chia tay, cô trở nên hết sức thận trọng, không hỏi nhiều, không nói nhiều, sợ làm anh lo lắng, sợ gây áp lực với anh, sợ cảnh tượng ngọt ngào đẹp như mơ tan biến thành bong bóng.
Nhưng Mao Lệ cảm thấy quá cẩn trọng hình như cũng là một gánh nặng, mối nghi ngờ đó của cô, phải chăng cặp tình nhân nào cũng có? Cảm giác bất an, bởi vì quá mỹ mãn cho nên luôn sợ hạnh phúc sẽ biến mât trong chớp mắt? Câu thơ Đường cô học từ nhỏ “vật đẹp không bền, mây hồng dễ tản, thủy tinh dễ giòn” chẳng phải ý cũng như vậy?
Điều khiến cô thấy bất an và khó nắm bắt nhất là, Triệu Thành Tuấn rốt cuộ