Tác giả: Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341923
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1923 lượt.
: “Ai biết được?”
Tô Nghiêu Thanh đang định đùa tiếp, lại chỉ ra sau lưng anh: “Nhìn kìa, người nhà cậu đến.”
Triệu Thành Tuấn ngoái đầu, là Chương Thế Đức.
Bao lâu rồi không gặp nhau? Gần hai năm, ông ta già đi nhiều, tóc bạc hết, lưng cũng hơi còng, vừa đến đã nhiệt tình chào hỏi người quen, nhưng không được họ mặn mà chào đón, đời là vậy. Chương Thế Đức lúc này đã không còn là Chương Thế Đức hô mưa gọi gió nắm quyền sinh quyền sát ngày xưa, Hồng Hải cũng không còn là Hồng Hải ngày xưa. Sau khi bị Tô Nhiếp Nhĩ hạ bệ, chỉ khoác cho cái mác chủ tịch danh dự, trong tay không có thực quyền, ông ta có đi làm hay không cũng không ai để ý, nghe nói bây giờ phần lớn thời gian đều câu cá ở biệt thự ven biển, lại thêm đứa con trai duy nhất tàn phế, triệt để tuyệt hậu, những người không ưa ông ta trước đây, nhìn thấy ông ta, miệng cười mà lòng hả hê.
Triệu Thành Tuấn nhìn kỹ khuôn mặt đó, tâm trạng anh vốn đang tốt đột nhiên vẩn đục, con người đó thực sự đã già, mắt đục mờ, bước chân không còn tráng kiện như trước, ông ta cũng nhìn thấy ngay Triệu Thành Tuấn, hơi ngớ người, mặt lập tức lại trở vui, gật gật đầu, coi như chào. Tức thì có ống kính chĩa vào họ, Triệu Thành Tuấn cũng là người từng trải, sẽ không mất phong độ vào lúc này, mỉm cười đáp lễ, tỏ ý hoan nghênh.
Thù nhân gặp mặt hòa nhã như vậy kể cũng là hiếm.
Hai người hữu hảo bắt tay, sau đó chạm ly, nói cười vui vẻ như không, nhưng ân oán giữa họ, giới thương nhân Penang đều biết, tân khách xung quanh phút chốc ánh mắt đều dồn về phía họ, có vẻ muốn mục kích trò hay. Mọi người vây quanh hai người hàn huyên, Triệu Thành Tuấn vẫn giữ nụ cười trên môi, phong độ đàng hoàng.
Một phóng viên hỏi: “Chương chủ tịch, xin hỏi ông có ý kiến gì về đại hội cổ đông của Bác Vũ hôm nay?”
Chương Thế Đức cười ha hả: “Tôi rất vui, Bác Vũ có được thành tựu hôm nay quả không dễ, Triệu Thành Tuấn trẻ tuổi đã làm nên đại nghiệp, tương lai của doanh nhân thành Penang này là thuộc về giới trẻ bọn họ, bộ xương già như tôi rút lui coi như mãn nguyện.”
“Nhưng Bác Vũ hiện nay đã chuyển trọng tâm sự nghiệp sang Trung Quốc, nghe nói còn có ý định dời tổng hành dinh sang bên đó, phía Penang bên này chỉ là chi nhánh, ông có ý kiến gì về chuyện này?”
“Di chuyển đi đâu cũng vậy, thành phố Penang mãi mãi có chỗ đứng của Bác Vũ, tôi không băn khoăn chút nào về điểm đó, điều này giống như con cái trưởng thành rốt cuộc phải bay cao bay xa, nhưng bất luận đi đến đâu cũng vẫn là con của cha mẹ, chúng tôi là người một nhà, mặc dù A Tuấn không mang họ Chương, nhưng vẫn là người họ Chương.”
Nếu có thể, nếu được, Triệu Thành Tuấn rất muôn hắt ly rượu vào mặt lão già, là người nhà với ông ta? Anh trở thành người nhà của ông ta từ bao giờ?
Nhưng anh nhất thiết kiềm chế, đã chịu đựng lâu như vậy, chỉ cần thiếu kiềm chế là hỏng việc, anh quyết không thể mắc mưu lão già, cũng không để Tô Nhiếp Nhĩ ung dung đứng ngoài giễu cợt anh, nhưng cuối dùng do sức khỏe kém, mồ hôi lạnh dâm dấp lưng, đầu váng mắt hoa, người và đèn trước mặt bắt đầu chao đảo.
Lúc này Chương Thế Đức lại tiến đến gần anh hai bước, vừa thản nhiên nâng ly với người bên cạnh, vừa ghé vào tai anh như nói thầm: “Nếu cậu không trụ được nữa, thì chúng ta ra vườn sau nói chuyện, chỗ đó thoáng khí.”
Không để anh phản ứng, Chương Thế Đức nói to với tân khách xung quanh: “Tôi muốn cùng cháu trai ra vườn sau có chút việc riêng, các vị cứ vui, xin thất lễ.” Nói đoạn, ông ta kéo Triệu Thành Tuấn đi. Khách tự động nhường đường, có người nói đùa: “Chủ tịch Chương, có việc gì nhất định phải ra vườn sau?”
Chương Thế Đức thản nhiên: “Tất nhiên là chuyện cưới vợ.”
“Ha ha ha...” Mọi người cười rộ.
Thật là gừng càng già càng cay!
Triệu Thành Tuấn biết, Chương Thế Đức chắc đã điều tra được tin gì, nếu không sao có chuyện “quan tâm” như vậy, lại giải nguy cho anh, như thế cũng tốt, anh dứt khoát không giấu giếm nữa, trong vườn hoa uống thuốc trước mặt ông ta. Chương Thế Đức lạnh lùng nhìn anh, trên mặt không còn nhiệt tình như trước, hắng giọng: “Không ngờ cậu cũng có ngày hôm nay.”
“Đúng, người làm nhiều việc xấu, không bao giờ có kết cục tốt, ông và tôi đều thế.” Triệu Thành Tuấn uống thuốc, đợi thuốc ngấm dần, anh ngồi trên ghế mây trong vườn hoa, ngửa đầu nhìn Chương Thế Đức: “Hẳn ông rất hài lòng?”
Chương Thế Đức thở dài: “Chương gia chúng ta thật là đã gây thù chuôc oán quá sâu, bị báo ứng, Gia Minh đã bị, cậu cũng thế...”
“Ông đừng kéo tôi vào họ Chương, dù tôi ăn cơm của nhà ông cũng không đến nỗi phải đổi họ.”
“Nhưng cậu ra tay với Gia Minh quá ác, tôi sẽ không tha cho cậu.”
“Những gì ông làm với mẹ tôi, tôi cũng không tha cho ông!”
“Đó là cậu hiểu lầm, cậu luôn hiểu lầm tôi, tôi không trách, nhưng cậu lại làm cho đứa con trai duy nhất của tôi thành tàn phế, đã không biết sai còn chỉ trích tôi, cậu rốt cuộc đi đến đâu mới chịu quay đầu? Cho dù Chương gia chúng tôi nợ cậu, cậu cứ nhằm vào tôi, sao còn hại Gia Minh cùng trang lứa với cậu?”
“Đã nói việc đó không phải tôi làm, ông cò