Tác giả: Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341925
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1925 lượt.
n muốn tôi nhắc lại bao nhiêu lần nữa? Chương Gia Minh làm nhiều việc ác, người muốn tính sổ với anh ta không ít, không đến lượt tôi ra tay. Triệu Thành Tuấn tôi dám làm dám chịu, tôi không làm, ông không thể đổ tội lên đầu tôi!” Triệu Thành Tuấn mặt xanh xám, đứng phắt dậy: “Chuyện này tôi không muốn nói lại nữa, thất lễ!”
Chương Thế Đức không cam lòng: “Mẹ cậu nhất định không muốn nhìn thấy cậu như thế này, cậu không sợ có lỗi với bà ấy?”
“Ông không có tư cách nhắc đến mẹ tôi!” Anh trợn mắt, ánh mắt tối lạnh: “Chương Thế Đức, ông có biết những việc đã làm trong đời, tôi hối hận nhất là gì không? Là năm xưa không đâm con dao đó vào ngực ông, cho dù phải đền mạng cũng không phải chịu giày vò nhiều năm như vậy.”
“A Tuấn, cậu hiểu lầm tôi, cậu không thể bình tĩnh nghe tôi giải thích ư?”
“Giải thích? Cha tôi chết thế nào, ông đã làm gì mẹ tôi, lại còn cần giải thích? Chương Thế Đức, trừ phi ông đến tạ tội trước mộ mẹ tôi, nếu không ân oán giữa tôi và ông chưa hết!”
Chương Thế Đức nói: “Tôi có tội gì? Với cha cậu tôi ít nhiều có chút áy náy, với mẹ cậu không có gì phải hối hận, chỉ có bà ấy nợ tôi, tôi không nợ bà ấy!”
Triệu Thành Tuấn cảm thấy máu trong người bỗng sôi lên, anh thề, nếu lão già nói thêm một chữ, anh nhất định xé xác ông ta, rồi giẫm xuống bùn để ông ta vĩnh viễn không thể siêu thoát! Nhưng cuối cùng anh kìm được: “Chương Thế Đức, ông đúng là không sợ chết. Đừng tưởng trên đời không có báo ứng, đừng tưởng ông trời không có mắt, Chương Gia Minh chỉ là một bắt đầu, báo ứng ông gặp vẫn còn ở đằng sau!”
“Cậu... cậu...”
“Ông chờ xem ông tuyệt tử tuyệt tôn thế nào!”
Triệu Thành Tuấn ra về trước khi bữa tiệc kết thúc, vừa vào nhà đã nhìn thấy Henson ngủ gật trên đi văng phòng khách, hộp thuốc để trên bàn. Trông thấy anh, Henson vươn vai, dụi mắt nói: “Tôi đoán nhất định anh sẽ đến tìm tôi, cho nên tôi đến trước, nếu tối nay anh chết, quả thực làm tổn hại thanh danh của tôi.”
Triệu Thành Tuấn cảm động vô cùng: “Henson, anh làm thế tôi biết lấy gì báo đáp?”
“Lẽ nào anh định đính ước với tôi?”
“Không được, tôi đã đính ước với bạn gái rồi.”
“Cho nên tôi mới thất vọng tột cùng về anh!” Henson làm bộ nghiêm mặt: “Biết rõ tình trạng sức khỏe như vậy vẫn mạo hiểm, còn đứng ngây ra đấy, mau đến đây đo huyết áp, nhìn mặt xem, trắng như người chết rồi!”
Trên đời người dám to tiếng với anh chỉ có Henson, Triệu Thành Tuấn ngoan ngoãn cởi áo ngoài, nằm chéo trên đi văng. Quả thực rất mệt, anh lập tức thiếp đi, Henson đi lúc nào, Peter đến lúc nào cũng không biết. Đến khi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức anh mới từ từ ngồi dậy, Peter cũng ngủ trên đi văng đối diện, hai người ngơ ngác nhìn quanh, xem tiếng chuông từ đâu, cuối cùng Triệu Thành Tuấn rút điện thoại từ túi áo khoác, Mao Lệ gọi, hỏi anh bao giờ trở về Nam Ninh.
“Mấy ngày nữa, thế nào, mới thế đã nhớ anh?” Anh day huyệt thái dương, không hiểu sao muộn thế này cô vẫn chưa ngủ.
“Em không ngủ được, A Tuấn, anh kể chuyện cho em nghe đi.”
“Bé bỏng gì nữa, còn đòi kể chuyện, ngủ đi.”
“Nhưng em muốn nghe anh nói, một mình em buồn quá, vừa nói chuyện suốt tối với Tom.” Ý cô nói là chú mèo hoạt hình trong iPad.
“Vậy... em nói đi.” Triệu Thành Tuấn đành để cô nói, cô nói rất nhiều, toàn những chuyện linh tinh, chỉ nhớ hình như cô tham gia trận thi đấu nào đó, mong anh sớm trở về cổ vũ, anh nhận lời như người mộng du, sau đó kiên nhẫn nghe cô nói mãi, đến khi điện thoại cơ hồ sắp hết pin, mới tiếc rẻ ngắt máy.
Bỏ điện thoại nóng ran xuống, Triệu Thành Tuấn thở phào, ngẩng đầu thấy Peter trên đi văng đối diện đang nhìn anh đầy thông cảm, lắc đầu. Anh nhăn nhó: “Nhìn thấy rồi chứ, dù là thánh tình cũng không dễ chiều!”
Mao Lệ nói trận đấu bóng nhựa thời gian đã định vào sáng thứ Năm. Địa điểm là cung thể thao Tam Trung, khán đài không còn chỗ trống, trận đấu vừa bắt đầu đã hết sức sôi nổi, Mao Lệ và đồng đội dâng lên hãm trận, vô cùng hoạt bát. Do đội bóng có cả nam lẫn nữ, Dung Nhược Thành cũng tham gia, trong bộ đồ thể thao màu xanh, khác hẳn kiểu trang phục bảo thủ ngày thường, trông ông không chỉ trẻ trung hơn nhiều, mà lúc chạy, nhảy cũng đặc biệt nhanh nhẹn khỏe khoắn. Ông vừa ra sân, các cô gái trong nhà xuất bản đã kinh ngạc ồ lên, Đường Khả Tâm nói: “Ôi, sếp Dung của chúng ta hôm nay quá điển trai!”
Tùng Dung trố mắt: “Có chắc là sếp Dung thật không?”
“Lại còn không, đẹp bất ngờ!” Đỗ Quyên đẩy kính trên sống mũi: “Ngày thường chưa bao giờ thấy sếp phong độ như thế, có đúng là sếp Dung của chúng ta không nhỉ?”
“Chà chà chà, sức sống tràn trề, tinh thần sung mãn, sức mạnh của tình yêu quá vĩ đại!” Tùng Dung như phát hiện ra châu lục mới, chỉ vào sân reo lên: “Mọi người nhìn xem, sếp Dung của chúng ta mắt chỉ chăm chăm Mao Lệ đâu có để ý vào bóng.”
“Hừm, hừm!” Bạch Hiền Đức hắng giọng hai tiếng, lườm Tùng Dung. Thực ra lúc trận bóng vừa bắt đầu, chị đã phát hiện, đồng chí Dung Nhược Thành dường như không hề quan tâm đến bóng mà chỉ để ý Mao Lệ, mắt luôn dõi theo cô, chỉ cần Mao Lệ hơi l