Tác giả: Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341922
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1922 lượt.
hấp nhận bạn gái mình bị người đàn ông khác bế trước mặt mọi người, mà người đó lại là Dung Nhược Thành.
Rắc rối hơn là khi anh từ Mã Lai trở về cô không biết, buổi tối đó anh chứng kiến Dung Nhược Thành từ căn hộ của cô đi ra lúc đêm khuya. “Mao Lệ, em có thể không yêu tôi, nhưng em không thể phản bội tôi.” Câu nói rõ ràng không phải buột miệng, Mao Lệ hận mình đến chết, sự việc nghiêm trọng đến thế mà cô vẫn tưởng anh chỉ giận dỗi bình thường!
Ra khỏi nhà xuất bản, Mao Lệ phân vân đứng trên đường một lát, quyết định đích thân đi tìm Triệu Thành Tuấn giải thích rõ, cô đã sai, nên chủ động giải thích, là người nóng tính, cô không chờ được.
Mao Lệ đương nhiên có chìa khóa căn hộ của Triệu Thành Tuấn, nhưng cô không vào, chỉ đợi anh ngoài cửa, cảm thấy như vậy sẽ thỏa đáng hơn.
Đợi cũng không lâu, chưa đầy một giờ sau, Triệu Thành Tuấn về. Ngoài một chút ngạc nhiên lúc nhìn thấy cô, mặt anh lại lạnh lùng: “Em đến làm gì?”
“A Tuấn, em...”
“Về đi, tôi không muốn nhìn thấy em.” Triệu Thành Tuấn hoàn toàn không cho cô cơ hội nói, sắc mặt anh rất xấu, hình như lại bị ốm, mới nói hai câu đã bật ho, sốt ruột xua tay: “Đi đi, tôi cần nghỉ ngơi.”
Mao Lệ hốt hoảng: “A Tuấn, nếu anh có ý kiến gì với em, có thể nói thẳng.”
“Khục khục khục...” Triệu Thành Tuấn ho dữ, vốn đã rút chìa khóa định mở của, lúc này bám vào khung cửa thở, giọng khàn khàn, yếu ớt: “Mao Lệ, tôi không có ý kiến gì, thật đấy! Bây giờ tôi thế này, em cũng nhìn thấy rồi, quả thật không thể cho em tương lai mà em cần, em có lựa chọn khác, tôi không trách, chỉ xin em nói với tôi một tiếng.”
Mao Lệ sợ hãi tròn mắt: “Anh, sao anh có thể nói như vậy, em làm sao? Chẳng qua em bị thương, tổng biên tập đến thăm, chẳng có chuyện gì, sao anh nói khó nghe như thế...”
Triệu Thành Tuấn không bận tâm, mở cửa đi vào, Mao Lệ ngăn lại, nước mắt ứa ra: “A Tuấn, nếu anh muốn kết thúc, em cũng không gượng ép, lúc đầu là em chủ động yêu cầu muốn tái hợp, em tự làm tự chịu, anh không thích em, ghét em, có thể nói ra, nhưng anh không thể nghĩ xấu về em như thế, em chẳng làm gì có lỗi với anh!”
“Không phức tạp như em nghĩ, chỉ là tôi mệt, muốn yên tĩnh một mình.”
Có lẽ nước mắt của cô có tác dụng, thái độ Triệu Thành Tuấn hơi dịu lại: “Về đi, tôi bị cảm biến chứng thành viêm phổi, không muốn lây sang em, thời gian này chúng ta nên yên tĩnh một chút. Có một số việc tôi thực sự muốn suy nghĩ kỹ, nói thẳng ra là không thể cho em tương lai, nếu tôi giữ em e là quá ích kỷ, đợi tôi nghĩ xong, sẽ cho em câu trả lời, tạm biệt.”
Nói xong anh đóng cửa.
Mao Lệ đứng ngây như khúc gỗ ở cửa, nền hành lang lát đá sáng như gương, cô nhìn mình trong “gương”, hình như lại thảm hại không chỗ bấu víu như năm xưa bị Chương Kiến Phi bỏ rơi, đi trên hành lang lạnh vắng đến độ chỉ có hơi thở của cô, hai đầu gối tê cứng, đầu u u, không biết mình rời đi thế nào.
Ra khỏi tòa nhà, gió rất to, bản tin thời tiết thông báo, có bão về xem ra là thật. Gió mạnh cuốn lá cây tung lên cao, một biển quảng cáo trước ngôi nhà bên đường bị tuột một bên, gió đánh bay lật phật, cô loạng choạng bước, cơ hồ sắp bị gió cuốn đi, cảm giác toàn thân ngâm trong bể băng, không còn một chút hơi ấm.
Lúc đó Bạch Hiền Đức gọi điện, cô không muốn nghe, tắt máy, lấy xe lái đi. Ra khỏi cổng khu chung cư, một chiếc xe khác đi ngược chiều, người lái nhận ra cô, dùng xe, hạ kính nhìn theo hướng chiếc xe của cô...
Mao Lệ trở về Bắc Hải, ngoài chạy trốn cô không còn lựa chọn nào khác. Bắc Hải là tâm bão, cô lao xe trên đường cao tốc, hai bên đường chỗ nào cũng là cành cây gãy, mây đen cuồn cuộn che kín trời, bầu trời nặng trĩu như sắp sập. Đến Bắc Hải bắt đầu mưa, không khí nặng trĩu hơi nước, đèn đường trên đại lộ Hải Cảnh cũng phát ra thứ ánh sáng vàng nhạt ảm đạm, từ xa đã nhìn thấy chóp mái Hải Thiên Uyển trong rừng cây. Nhìn thấy chóp mái quen thuộc, nước mắt cô giàn giụa đầy mặt, như đứa trẻ lưu lạc đã lâu giờ mới được nhìn thấy ngôi nhà của mình, trong khoảnh khắc đó, nỗi tủi thân, nỗi cay đắng dâng đầy, cổ họng nghẹn ứ, cô chỉ muốn khóc thật to.
Trong nhà rất tối, hình như đêm đã vào từ sớm, một mình ngồi rất lâu trong phòng khách vắng lạnh, cô lại không khóc nổi, chỉ thấy mệt, mệt bải hoải rã rời, lên tầng, vào phòng ngủ, chỉ mong ngủ được thật nhanh. Lúc này bão đã về, gió lồng lộn bên ngoài, cây quanh nhà vặn mình răng rắc, tấm trần di động trong phòng ngủ vẫn mở, sấm giật ầm ầm trên đầu, mỗi lần chớp lóe cả căn phòng sáng trắng, chiếu lên thân hình cô trên giường như một xác chết. Rõ ràng nằm trong phòng lại cảm thấy như trôi dạt trên biển, nước biển lạnh tràn qua người, cô co quắp như con tôm trong chăn, lạnh run lập cập.
Hải Thiên Uyển bây giờ đúng ra không phải của cô, đã cho Triệu Thành Tuấn thuê, cô hoàn toàn không có tư cách vào đó. Nhưng ngoài chỗ này, Mao Lệ muốn chạy trốn còn có thể đi đâu.
Không cãi cọ, không chất vấn, không một lời đay nghiến nhằm vào nhau, Triệu Thành Tuấn quả nhiên hành xử độc đáo. Lần trước Mao Lệ yêu cầu chia tay, anh không g