Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341919

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1919 lượt.

cô có cần phải hạ nhục tôi như vậy không?”
“Ông ấy ngủ ở phòng khách, không có chuyện gì.” Mao Lệ biết, nói gì cũng khó, nhưng cô luống cuống không biết làm sao, càng nói càng cuống: “Tối qua mưa to, có bão...”
“Sợ ông ta xảy ra tai nạn?” Triệu Thành Tuấn cười khẩy: “Cô lo lắng cho ông ta như vậy, cô có lo cho tôi chút nào không? Tôi ốm đau như thế, cô đã hỏi thăm một câu chưa? Mao Lệ, tôi từng nghĩ cô là người bạc tình, nhưng không ngờ cô lại bạc đến vậy, may mà...” Đường gân bên thái dương anh giật liên hồi, giống như cố tình, lại giống như phản kích một cách bản năng, nụ cười gằn của anh tỏa hơi lạnh hắc ám: “Được, tôi thừa nhận tôi chỉ đóng kịch, tôi cũng thừa nhận vụ này tôi lỗ vốn, đương nhiên tôi cũng không phủ định lúc đầu có ý định tiếp tục qua lại với cô, nếu cô một lòng một dạ với tôi, chưa biết chừng chúng ta có thể đi tới kết quả, ai ngờ cô đã bộc lộ bản tính trăng hoa nhanh như vậy, tôi không chơi nữa. Ok?”
“Không cần phải trợn mắt lên như thế cô biết tôi đang nói gì. Thực ra, như thế cũng tốt, kịch diễn đến đây là đủ, khỏi diễn tiếp, kẻo đôi bên lại khó xuống thang. Không hiểu ư? Vậy thì tôi nói thẳng, tôi sống với cô là để lợi dụng cô, bởi vì chỉ có cô mới khiến tôi thắng Chương Kiến Phi, ước nguyện lớn nhất đời tôi là thắng được anh ta!”
“Cô chỉ là quân cờ trong tay tôi!”
“Tôi thích nhìn thấy cô quằn quại trước mặt tôi, kể cả Chương Kiến Phi, khi anh ta khóc lóc cầu xin tôi tha cho cô là lúc tôi sung sướng nhất.”
“Giết người có nhiều cách, không nhất thiết phải dùng dao, cô hiểu không?”
Nước mắt Mao Lệ tuôn như suối, trong ánh nước nhập nhòa, khuôn mặt anh xa xăm và lạ lẫm, mắt cô long lanh nhìn anh, không hiểu, dốc hết sức lực chỉ có thể lắp bắp: “Anh... anh...”
“Có phải cô định mắng tôi là đồ cầm thú?” Anh dường như nhìn thấu tâm tư cô: “Đương nhiên tôi là Triệu Thành Tuấn, có thể ăn thịt người, là cầm thú có sao? Chẳng phải trên Facebook cô đã gọi tôi là ‘nó’? Tôi luôn là ‘nó’, không phải là người! Ai bảo cô ngốc? Chương Kiến Phi không có được cô, tôi phải có được mới thắng anh ta, tôi chiều chuộng cô chính là để thắng anh ta!”
Hơi thở của anh phả vào mặt cô, cô tuyệt vọng nhìn anh, bất lực chống lại sự sụp đổ của cả thế giới trong lòng, bàng hoàng lắc đầu: “Em... em không tin.”
“Không tin?” Anh bật cười: “Đó là vì cô đã đánh giá quá cao nhân phẩm của tôi, cô quá ngốc!”
Nước mắt cô tuôn trào: “Triệu Thành Tuấn, anh nhất định phải như vậy sao?”
Anh hỏi lại: “Cô nghĩ tôi thế nào? Cô cảm thấy tôi còn có thể như thế nào?”
“Anh có từng yêu em không?” Nói câu đó, cô rõ ràng đang khóc, khóe miệng mấp máy lại như cười, ánh mắt não nề tuyệt vọng.
Câu nói vừa thốt ra, khóe miệng anh lập tức hiện lên nụ cười vừa giễu cợt vừa thương hại: “Tình yêu rất vĩ đại, tôi cũng hướng về tình yêu, cũng tin có tình yêu tồn tại, nhung cô bé, tôi không ngây thơ như cô, trước hận thù và tình yêu tôi chỉ có thể lựa chọn hận thù, bởi chỉ có kẻ ngốc mới tin tình yêu có thể chiến thắng hận thù.”
Trời đất bắt đầu chao đảo quanh cô...
“Cô nên tự chúc mừng bản thân vì không yêu tôi.” Cuối cùng anh nói ra câu độc ác nhất.
Câu này như một cái tát cực mạnh vào mặt, cô thấy tai ù lên. Cô cố gắng muốn tỏ ra bình thường nhưng mặt lại đầy nước mắt.
“Lẽ nào cô đã yêu tôi?” Triệu Thành Tuấn ngửa cổ cười, dường như đó là trò đùa cực kỳ thú vị, ánh mắt khinh miệt lướt trên mặt cô: “Tôi sẽ coi đó là một trò cười, không nên làm hoen ố chữ ‘yêu’, nếu yêu tôi cô đã không cùng một lúc giẫm lên hai con thuyền, trong khi tôi ốm chết đi sống lại cô lại vui thú với gã đàn ông khác!”
“Triệu Thành Tuấn, anh không yêu tôi thì thôi, đằng nào hai ta cũng không thật lòng, đã chia tay, sao không để tôi nhớ những gì tốt đẹp của anh? Chúng ta đâu phải là những người hẹp hòi.”
“Sao tôi phải làm thế, ngộ nhỡ cô yêu tôi thì sao? Tôi đã là người sắp chết, còn để cho cô nhớ, chẳng phải tội lỗi lắm ư?” Nói rồi anh đi đến trước mặt cô, hai tay chống tường, bao vây cô: “Tôi không lừa cô đâu, đúng là tôi đang ở rất gần cái chết, cô sớm có dự tính cho mình là đúng.” Hơi thở nóng hổi của anh phả vào mặt cô, nhưng trong ánh mắt cơ hồ lại ấm áp như xưa, chỉ có mỗi câu nói ra như lưỡi dao, từng nhát cắt vào da thịt cô: “Không tin phải không? Cũng đúng, cô đã bao giờ tin người khác đâu! Người ta tốt với cô đến mấy, móc gan móc phổi, đốỉ với cô cũng không đáng một xu, Chương Kiến Phi chẳng phải từng lỗ vốn như vậy sao, lẽ nào cô tưởng tôi sẽ giẫm lên vết xe đổ của anh ta? Mao Lệ, cô vĩnh viễn không có được tình yêu chân thật của người khác, bởi vì cô không hiểu thế nào là yêu, hy vọng câu này cô sẽ để trong lòng.”
Đây có phải lời nguyền? Cô vĩnh viễn không có được tình yêu chân thật. Câu nói như một nhát búa đập trúng đỉnh đầu, cô choáng váng hoa mắt, nhìn thấy miệng vẫn nói, nhưng cô đã không còn nghe thấy, một người tàn nhẫn thế nào mới nói ra một câu như vậy, anh đúng là cố tình, nhất định là anh cố tình không muốn cho cô sống! Mặt cô vốn trắng, lúc này không còn sắc máu, ánh mắt mờ tối chợt lóe, như