Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Giấu Mặt

Người Tình Giấu Mặt

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342442

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2442 lượt.

có thể đến hoa viên Phiên Gia nhìn một chút.”
“Một nam một nữ bên cạnh Hứa Ân Tịch, cậu có biết là ai không?”
“Tôi nhìn không rõ, nhưng theo như bộ dáng thì có thể phán đoán cô gái kia là trợ lý của cô ta, trước kia tôi đã thấy cô ta một lần, còn người đàn ông kia hình như là người thừa kế tập đoàn Trữ Thị – Trữ Dịch, xem ra cái cô Hứa Ân Tịch này cũng không phải người đơn giản gì, cư nhiên còn có thể leo tận đến bên Trữ tổng này.”
“Đủ rồi, tiếp tục theo dõi đi, có gì mới lập tức báo cho tôi.” Cô gái kia nói xong liền cúp điện thoại.
“Hứa Ân Tịch chúng ta chờ coi, chỉ cần một ngày còn Tề Tư Di tao, mày đừng nghĩ có một ngày an ổn.” Cô ta hung hăng xiết chặt lấy ly rượu, ngay cả rượu cũng sánh ra ngoài, không ai biết được cô ta đang có ý đồ gì.






Công ty giải trí Thịnh Thiên, văn phòng của Tống Hồng.
“Ân Tịch, cháu đã suy nghĩ kỹ chưa? Xác định là hủy bỏ hợp đồng với công ty sao?” Tống Hồng cảm thấy bất ngờ nhìn cô, Ân Tịch hiện tại trước mặt bà, quá xa lạ, cũng không phải cô gái năm đó bà có thể khống chế nữa rồi.
“Dì Hồng, cháu đã suy nghĩ rất kỹ.” Ân Tịch nói rất rõ ràng, trong lời nói lộ ra một tia lãnh đạm.
“Đã suy nghĩ kỹ rồi? Dì nghĩ chắc chắn là cháu bị điên rồi, với thân phận hiện tại của cháu làm sao có thể tìm được một công ty nào tốt hơn Thịnh Thiên chứ? Cháu cũng nói cho dì biết coi ở thành phố K này, thậm chí là cả nước có công ty giải trí nào dám đối đầu với Thịnh Thiên không?” Tống Hồng ném bản hợp đồng trong tay xuống, cả giận nói.
“Dì Hồng, cháu thực sự không muốn đi đoán coi mục đích ngăn cản cháu phá vỡ hợp đồng của dì là gì? Đó là do cháu vẫn còn một chút cảm kích dì.” Ân Tịch ăn ngay nói thẳng, cô không nghĩ muốn xé rách bộ mặt dối trá kia của Tống Hồng, bởi vì khi mà cô khó khăn nhất, Tống Hồng đã ra tay giúp cô, cứ cho là sự giúp đỡ của bà ta khiến cho cô trở lên hèn mọn, nhưng mà nó cũng giúp cô vượt qua khó khăn.
“Cháu đã quyết, nếu thực sự có một ngày như vậy, hy vọng chúng ta đều có thể lùi bước . . .” Ân Tịch đón nhận ánh mắt của bà ta, trấn định đáp lại.
Tống Hồng nhìn thẳng vào mắt cô, quyết định cho cô rời khỏi đây chỉ sợ bà không thể động đến, nhưng là nếu như cô rời đi, Thân Tử Kiều nhất định sẽ không từ bỏ ý đồ, như vậy người chịu khổ sẽ là chính bản thân bà ta.
Không được, bất luận là phải dùng thủ đoạn gì, bà ta phải đem Ân Tịch vây ở Thịnh Thiên, có như vậy, Thân Tử Kiều mới không đánh đổ giang sơn mà bà mất công gây dựng trong cái vòng luẩn quẩn này.
Nếu như cô ta đã không muốn ăn mềm, như vậy bà có thể bức cô ta ở lại, trong lòng bà ta tự nhủ, chỉ cần cô nói ra chuyện này, không tin Hứa Ân Tịch sẽ không suy chuyển.
“Nếu như dì nói cho cháu biết ai là cha ruột của Tiểu Ức, cháu có ở lại Thịnh Thiên không?”
Những lời này tựa như sét đánh giữa trời quang, sắc mặt Ân Tịch không thể tiếp tục lãnh đạm nữa, từ khi sinh Tiểu Ức ra đến giờ cô đã quyết định quên đi người đàn ông kia là ai.
Không phải cô không muốn biết, mà là cô không dám đi tìm hiểu. . . . . .
Tựa hồ cô có chút do dự, bắt đầu trở lên sao nhãng…
Ân Tịch nhìn dì Hồng, mắt hiện lên chút băn khoăn, thậm chí còn có tia hoài nghi xẹt qua.
“Thực xin lỗi, dì Hồng!” Thân thể Ân Tịch khẽ khom xuống, đổi thái độ lạnh nhạt nói.
“Vì sao ngay cả một chút cháu cũng không tò mò? Là ai lấy mất đêm đầu tiên của cháu? Là ai cho cháu Tiểu Ức?” Tống Hồng tựa như không chịu tin tưởng, bà ta luôn cho rằng, Ân Tịch tuyệt đối sẽ vì vậy mà ở lại bên cạnh bà ta.
“Tiểu Ức đã không còn ở bên cạnh cháu nữa, cháu biết để là gì? Đi nói với người đàn ông kia, năm đó hắn làm cho cháu mang thai đứa nhỏ, nhưng là hiện tại đứa bé không có? Dì thấy như vậy có ý nghĩa gì sao? Ân Tịch cười khổ, mệt mỏi chậm rãi tập kích trên mặt.
“Tiểu Ức tuy rằng không còn nữa, nhưng là đêm đó là có tồn tại, chẳng lẽ cháu không muốn liếc hắn một cái sao?” Tống Hồng vẫn y như cũ tranh thủ.
“Không cần, dì Hồng cháu nghĩ mọi chuyện nên dừng ở đây, mọi thủ tục liên quan sẽ có luật sư của cháu lại đây giải quyết, hiện tại cháu còn có chuyện quan trọng hơn, về sau có cơ hội sẽ tìm dì Hồng uống trà.” Ân Tịch khôngg muốn tiếp tục bàn đến vấn đề này nữa, hơn nữa cũng không muốn tiếp tục đứng ở Thịnh Thiên thêm một phút nào nữa.
“Từ đã!” Tống Hồng lớn tiếng ngăn Ân Tịch đang xoay người đi.
Ân Tịch quay đầu lại hướng về phía bà ta mỉm cười, trong chớp mắt Tống Hồng có chút ngây dại, bà ta lại không thể không chấp nhận, quả là Ân Tịch có vẻ quyến rũ chết người, ngay cả phụ nữ cũng đều phải đố kị.
“Nếu hiện tại cháu đi khỏi nơi này, như vậy cháu và dì cần phải thanh toán kinh tế, cũng sẽ không nương tay, đồng nhĩa với chúng ta là kẻ xa lạ, cháu xác định phải như vậy sao?” Cuối cùng Tống Hồng không thể không dùng đến bài uy hiếp để yêu cầu cô ở lại.
Ân Tịch chỉ là lạnh nhạt cười, lại mị hoặc xuân sắc, như làn nước nhẹ nhàng chảy quanh văn phòng của Tống Hồng, rời đi khỏi công ty giải trí Thịnh Thiên, rời khỏi nơi này, sẽ không bao giờ