Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Giấu Mặt

Người Tình Giấu Mặt

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342465

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2465 lượt.

liếc mắt một cái liền hiểu được, Trữ Hạ thích Thân Tử Duệ, hơn nữa là vô cùng thích.
“Tiểu nha đầu, một năm không gặp, càng xinh đẹp hơn rất nhiều nha.” Thân Tử Duệ nhìn Trữ Hạ sáng ngời trước mặt cũng không tiếc lời mà khen ngợi mấy câu.
“Hôm nay em rất vui vẻ nha, anh hai ở đây, bạn gái của anh hai cũng ở đây, quan trọng hơn là Tử Duệ ca ca cũng đến, vậy nên em cảm thấy giờ phút này mình là người hạnh phúc nhất.” Hai tay Trữ Hạ đan lại chắp dưới cằm biểu hiện mình vô cùng hạnh phúc.
Nghe được hai chữ ‘bạn gái’ ánh mắt Thân Tử Duệ không tránh khỏi nhìn thẳng vào mặt Ân Tịch, ánh mắt khiến cho Ân Tịch hoảng sợ muốn chạy trốn.
Nhìn bàn tay hai bọn họ nắm chặt, trái tim hắn tựa như bị cái gì đó bóp chặt, đau đớn co thắt.
“Tử Duệ, chính thức giới thiệu một chút với cậu, đây là bạn gái của mình Hứa Ân Tịch!” Trữ Dịch như là đang cực lực hướng về phía Thân Tử Duệ để chứng minh, cô gái trước mắt này thuộc về anh, cũng đồng nghĩa nói cho hắn biết, về sau đừng có có chủ ý với cô ấy nữa.
“Chúc mừng hai người.” Hắn chỉ là thản nhiên cười cười, trong lòng lại từng hồi từng hồi chua xót.
Đầu Ân Tịch cúi càng thấp, cô không biết mối quan hệ giữa Trữ Dịch và Thân Tử Duệ, hơn nữa đoạn quan hệ giữa cô và Thân Tử Duệ cô phải làm thế nào thẳng thắn nói với Trữ Dịch, còn có sự tồn tại của Tiểu Ức, hết thảy những điều này, lại khiến cô trở lên mê mang, cô đón nhận sự quan tâm của Trữ Dịch có phải là sai rồi không?
Không khí đột nhiên có chút căng thẳng, trong lòng bốn người đều biết rõ nguyên nhân vì sao, mà sự tồn tại của Ân Tịch khiến cho tình cảm anh em của bọn họ trở lên có chút biến hóa.
“Tử Duệ, cùng em nhảy điệu đầu tiên đi.” Vị công cháa đêm nay chủ động đề nghị Thân Tử Duệ, ánh mắt trong veo tràn ngập chờ mong hắn đồng ý.
Thân Tử Duệ nhẹ nhàng hướng Trữ Hạ vươn tay, chậm rãi cùng cô bước vào sân nhảy.
Trên sân nhảy, bọn họ như một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ, ánh mắt hâm mộ có, đó kị có, mà ánh mắt đố kỵ dường như là đổ vào người Ân Tịch, lòng của cô có một tia khó chịu, cô chán ghét cảm giác như vậy, bởi vì cô không cho phép bản thân mình có bất kỳ cảm ứng gì với tên ác ma kia . . . .
“Chúng ta đi khiêu vũ đi!” Trữ Dịch muốn giảm bớt nặng nề của Ân Tịch
“Không được, đột nhiên em cảm thấy có chút không thoải mái, nghĩ muốn về nhà sớm một chút, có thể chứ?” ÂnTịch nhỏ giọng đề nghị.
Trữ Dịch nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt mà ưu thương của cô, ‘Chẳng lẽ em đã yêu cậu ấy?’ Anh đã đoán ra, có điều là anh đang không muốn chấp nhận mà thôi.
“Để anh đưa em về.” Anh giơ tay vuốt ve mái tóc dài của cô.
“Hôm nay là sinh nhật của Trữ Hạ, tình cảm anh em của hai người lại tốt như vậy, cô ấy khiêu vũ trở về không thấy anh sẽ rất lo lắng, em có thể tự mình về được, hãy tin em.”
Cô muốn một mình yên tĩnh suy nghĩ một hồi, bỗng nhiên cô cảm thấy sợ hãi trước sự ôn nhu bao bọc của Trữ Dịch, bởi vì anh làm như vậy chỉ khiến cô càng thêm áy náy và tự trách mà thôi.
“Anh không muốn tách khỏi em, chúng ta cùng nhau tâm sự được chứ?” Anh thấy Ân Tịch đêm nay có gì đó là lạ, mà trước khi Thân Tử Duệ xuất hiện tựa hồ tất cả đều tốt lắm, chính là cậu ấy vừa xuất hiện Ân Tịch đã bắt đầu bài xích anh, anh muốn cô giãi bày lòng mình.
Đôi mắt trong veo như nước của Ân Tịch dưới ánh đèn lóe sáng như ánh trăng vậy.
Trữ Dịch dắt tay cô, trực tiếp đi đến ban công tĩnh lặng của một căn phòng, so với vẻ náo nhiệt của buổi tiệc thì đây quả là một nơi rất tuyệt, trong sân nhảy một đôi mắt từ đầu tới cuối vẫn chưa từng dời khỏi Ân Tịch, khi bọn họ rời đi đôi mắt đó càng trở lên thâm trầm.
Bóng đêm ôn nhu như nước, giống như tình cảm của Trữ Dịch dành cho Ân Tịch, ánh trăng sáng tỏ tựa như vẻ đẹp tĩnh lặng của Ân Tịch, vô cùng thuần khiết, thanh nhã.
“Ân Tịch, kỳ thật rất nhiều chuyện của em anh đều đã biết rõ, có điều anh không nói ra là bởi vì anh không muốn khơi gợi đến những vết thương này của em, bởi vì sự vui vẻ của em đối với anh quan trọng hơn tất thảy mọi điều gì.” Tay anh khoác lên bờ vai gầy guộc của cô, ánh mắt ôn nhu mà kiên định dừng ở đôi mắt đen láy của cô.
Ân Tịch có chút sửng sốt, trợn lớn hai mắt, có vẻ lúng túng.
“Quá khứ, phải học được dũng cảm đối mặt, sau khi đối mặt rồi, mới có thể một lần nữa bắt đầu, như vậy em mới có thể vui vẻ, ở trong lòng anh, đó là điều quan trọng nhất.” Anh không chút do dự, dưới ánh trăng như vậy, anh phải ôm người con gái trước mặt mà anh yêu này.
Cả cuộc đời này anh phải cùng Ân Tịch hoàn thành một chuyện, anh tưởng tượng ra họ giống những đôi tình lữ khác đi dạo phố mua những đồ trang sức nhỏ, hoặc là cùng nhau ăn những món ăn vặt, bọn họ phải hợp tấu vi – ô – lông, anh sáng tác nhạc cho cô hát, bọn họ cùng sánh vai nhau đi đến cùng trời cuối đất, bọn họ còn phải cùng nhau nấu cơm, giúp đối phương lựa chọn quần áo . . . .
Rất nhiều rất nhiều, từ việc nhỏ như là lẳng lặng ngồi cùng nhau, hay là việc lớn như cùng nhau đi du ngoạn tất cả những cảnh đẹp trên thế giới này.
“Em thực sự có thể sao?” Ân Tịch tựa đầu chon ở trước ngực anh, tr