Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Giấu Mặt

Người Tình Giấu Mặt

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342367

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2367 lượt.

a cô, Ân Tịch từ trước đến giờ chưa từng để móng tay, muốn đánh trả nhưng không có cái gì để đánh trả, cô chỉ có thể dùng phương thức khác để biểu hiện phản kháng của mình.
Tề Tư Mục như là đoán ra được ý định của cô, ở bên tai cô nhẹ nhàng nỉ non: “Cô trong thật đáng yêu, nếu như cô muốn bị lộ tẩy thì cứ lên tiếng phản kháng đi.”
“Mày, hèn hạ vô sỉ!” Ân Tịch thấy cô ta uy hiếp mình, ý thức rõ ràng được phản kháng cũng vô ích nên đành buông tay, mà Tề Tư Mục lần nữa lại ngẩng cao đầu mỉm cười đắc thắng.
Có bàn tay này, khi quay phim cô tha hồ mà hành hạ Hứa Ân Tịch đến chết, nghĩ đến đây, vụ việc quần áo đã không còn khiến cô lưu tâm nữa, nhưng vừa nghĩ đến Thân Tử Duệ, mắt cô ta lại lần nữa nổi lên đố kỵ, móng tay lại lần nữa bấm thật sâu vào.
Ân Tịch nỗ nực khắc chế, nhưng bàn tay đã đau nhức đến tê dại, máu một giọt lại một giọt chảy ra ngoài, chảy tràn đến tay áo vẫn từng bước từng bước mà hướng phía ngoài đi ra, giả bộ như chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy.
Ngô Ngọc mắt tinh phát hiện ra một màn này, trong lòng cả kinh, cái con Tề Tư Mục này thật ác độc, nhưng cái gì cũng không nói, vẫn như cũ kéo tay đạo diễn, dùng bộ ngực cỡ 36D kích thích hắn.






“Có chuyện gì xảy ra với tay của cậu thế? Bị người nào bấm vậy?” Nhìn vết máu còn đọng lại cùng với hằn móng tay trên tay cô, Hạ Vũ nhíu mi hỏi.
“Không có gì, bị một con đàn bà nhỏ nhen làm ra mà thôi, rất nhàm chán, nói một chút lịch trình tối nay đi.” Ân Tịch hờ hững nói, cô không muốn nói ra ân oán cá nhân của mình, cô không những không muốn tăng thêm phiền phức cùng gánh nặng cho Tiểu Vũ, mặt khác cô lại càng không muốn chiếm được sự thương hại của Tiểu Vũ với tuổi thơ khốc liệt của mình.
Nhìn biểu tình không muốn nói chuyện của cô, Hạ Vũ cũng không muốn cưỡng cầu, “Dì Hồng nói Lưu tổng cùng Trần Đạo đã bao phòng B04 ở câu lạc bộ Kim Hải, hy vọng cậu nắm chắc lấy cơ hội này, uống ly rượu nói chút lễ tiết là được.”
“Nếu quả thật chỉ có như vậy thì chỉ cần khéo léo là được, chỉ sợ là sẽ có bất trắc...” Ân Tịch thoáng nhớ lại ánh mắt nhìn mình của Lưu tổng cùng Trần Đạo, đó tuyệt đối không phải là ánh mắt bình thường, nó hàm chứa sự bỉ ổi, xấu xa cùng muốn chiếm đoạt.
“Ngộ nhỡ, sẽ có ngộ nhỡ sao? Lời nói của dì Hồng còn có thể giả sao? Nói như vậy cậu sẽ rất nguy hiểm.” Hạ Vũ nhanh chóng phản ứng lại, “Không được, mình đi cùng với cậu, như vậy sẽ có thêm phần chắc ăn hơn.”
“Lưu tổng, đạo diễn Trần đâu? Sao chỉ có một mình ngài chứ?” Ân Tịch nhìn căn phòng rộng lớn, chỉ có một mình Lưu tổng ngồi trên sofa, mà dì Hồng lại nói cho cô biết là Trần Đạo cũng có ở đây.
“Tôi vừa liên lạc với ông ấy, xe của ông ấy bị tắc đường, khoảng chừng 20 phút nữa sẽ tới, không nên gấp nha!” Hắn đứng dậy, đi về phía Ân Tịch, lôi cô đến ngồi trên ghế sofa, mình lại đi rót rượu.
“Hứa tiểu thư, chúng ta cạn trước một ly đi.” Hắn đem cái ly đến trước mặt Ân Tịch.
“Hai chúng ta hàn huyên một hồi chờ đạo diễn Trần đến dây, bằng không ông ấy lại bảo chúng ta không biết suy nghĩ uống rượu cũng không đợi ông ấy, Lưu tổng ngài thấy có đúng hay không?” Ân Tịch giả bộ cười, tận lực kéo dài thời gian.
“Thì ra Hứa tiểu thư thích đông vui nha, không có nhìn ra đó!” Lưu tổng cười xấu xa, “Bất quá như vậy càng thêm phấn khích nha, ha ha!””
Ân Tịch nghe thấy lời của hắn, trong lòng vô cùng khó chịu, chỉ có thể giả bộ không hiểu gì, “Lưu tổng cả ngày lẫn đêm nói chuyện làm ăn, khẳng định là mệt chết đi rồi, nếu không tôi bắt nhịp một bài hát, ngài hát theo nhé!”
“Được, Hứa tiểu thư bảo tôi hát cái gì, tôi liền hát cái đó!” Tay của hắn nhẹ nhàng mà vuốt ve vai của cô.
Ân Tịch từng bước lùi về phía sau, đi đến bục hát karaoke. Lưu tổng đứng ở phía sau, tay nhẹ nhàng mân mê cằm của mình, mắt lộ ra tia đói khát hung ác.
Ân Tịch nhìn như đang nghiêm túc chọn bài hát, mà trong lòng lại đang có một tính toán khác, tối hôm nay làm cách nào để thoát khỏi Lưu tổng đây, xem ra Trần Đạo sẽ không có tới.
Uống rượu, nhất định là cô liều mạng với tên Lưu tổng này, cô không thể uống quá môt chén, vậy hãy cùng hắn chơi trò chơi này đi, để cho hắn thua sẽ không dừng rót rượu cho hắn.
“Chúng ta trước mắt cụng một ly đã, cụng xong rồi hát sau.” Lưu tổng bưng rượu đến trước mặt Ân Tịch, Ân Tịch nhếch miệng mỉm cười.
“Hứa tiểu thư cười thật là mê người nha! Vì nụ cười xinh đẹp như vậy, nhất định phải cạn một ly.”
“Lưu tổng bằng không chúng ta chơi trò chơi đi, ai thua người đó phải uống được không?”
Lưu tổng do dự một lúc, sau đó lại cười xấu xa, “Chúng ta uống trước một ly, sau khi uống xong rồi chơi, thế nào? Sẽ không đến mức ngay cả chút mặt mũi này cũng không cho chứ?”
Ân Tịch thấy đây đã là lần thứ ba hắn mời rượu, nếu như còn không uống nữa đoán chừng hắn sẽ không khách khí nữa.
“Được vậy chúng ta uống trước một ly!” Ân Tịch nhận lấy rượu, uống nửa ly nhỏ, Lưu tổng cũng không có trách cô.
Tay của hắn cũng không đàng hoàng vòng vào hông cô, cô gái này hết lần này tới l


pacman, rainbows, and roller s