Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương
Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342361
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2361 lượt.
>“Đúng, tôi đã đánh đàn bà của anh một lần, anh muốn thế nào, nói đi.” Ân tịch thông suốt, đón nhận ánh mắt nguy hiểm của hắn.
Mỗi một lần khi đối diện với ánh mắt này, theo bản năng Ân Tịch muốn chạy trốn, bởi vì hắn đem lại cảm giác nguy hiểm cho cô.
Tóc cô rối tung tán loạn ở trước ngực, trên người cô mặc bộ đồ ngủ màu trắng của hắn, lộ ra vẻ thanh thuần đáng yêu, đó là lực hấp dẫn trí mạng mà đàn ông không thể khống chế được, nhìn thấy đôi chân thon dài mà trắng nõn dưới lớp quần dài của cô, dục vọng của hắn dâng trào chỉ hận không thể nhảy xuống nước tự tử.
Cô gái này ở mọi thời điểm đều có thể khơi mào dục vọng của hắn, mà bộ dáng không màng sống chết của cô cũng luôn luôn khiến hắn phẫn nộ, khi đối diện với cô gái này hắn không thể khống chế sự bình tĩnh của mình.
Hắn đẩy Niếp Thanh ra, đi đến bên người Ân Tịch, dùng sức bóp chặt cằm của cô nâng lên, phát hiện mặt cô có chút đỏ ửng vì bị tát.
“Có chuyện gì xảy ra với mặt của cô vậy?” Thoạt nhìn câu hỏi của hắn không có lấy một chút thiện ý, giọng điệu lại bá đạo đến mức khiến người ta sợ hãi.
Niếp Thanh nghe thấy hắn hỏi như vậy lòng không khỏi căng thẳng, cô biết Thân Tử Duệ ghét nhất là đàn bà tranh giành tình nhân.
“Chuyện này không liên quan đến anh, đem quần áo của tôi trả lại cho tôi.” Ân Tịch lạnh lùng mà nhìn lại hắn.
“Cô đánh đàn bà của tôi, như thế nào lại bảo là không liên quan đến chuyện của tôi, cô cho rằng có thể khinh nhẹ như vậy mà rời đi khỏi nơi này sao?”
Cô nhìn thấy mắt hắn ngày càng tối lại, cô đối diện với ánh mắt hắn, nhẹ nhàng cười lạnh.
Ân Tịch vươn tay, hung hăng ở trên mặt mình tát hai cái thật mạnh, tức thì hai má của cô hằn nên mười đầu ngón tay đỏ ửng.
“Như vậy đã đủ chưa? Nếu chưa đủ, tôi có thể tiếp tục . . .” Nói xong cô lại lần thứ hai nâng tay mình lên.
Hắn nhìn thấy hành động như thế của cô, giận giữ trong mắt càng thêm nồng đậm, nắm chặt lấy tay cô: “Cô nháo đủ chưa? Đủ rồi thì cút khỏi nơi này cho khuất mắt tôi.”
Cô rút tay mình về, tiêu sái mà xoay người đi xuống lầu.
Hắn đứng ở phía sau nhìn bóng dáng đi xa của cô, trừ phẫn nộ cũng chỉ là phẫn nộ.
Đàn bà chết tiệt, vì cái gì phải cậy mạnh như vậy? Chẳng lẽ cô không thể như những người phụ nữ khác làm nũng với hắn, làm loạn một chút hoặc là khóc lóc một chút hay sao?
“Tử Duệ . . . . .” Niếp Thanh từ phía sau ôm lấy thắt lưng hắn, dùng bộ phận mềm mại đầy đặn của mình cọ cọ vào lưng hắn, tay cô ta chậm rãi hướng đến nơi cực nóng của hắn . . . .
Hắn đẩy tay cô ra, lãnh đạm nhìn cô, “Cô có biết tôi ghét nhất là loại đàn bà tự cho mình là giỏi hay không? Về sau để cho tôi ít nhìn thấy hành động lén lút của cô đi...”
Hắn không chút lưu luyến đi lướt qua người cô, để lại Niếp Thanh trợn mắt há mồm chết đứng một chỗ.
Mặc dù Thân Tử Duệ có rất nhiều đàn bà, cho dù cô có đi khi dễ bọn họ, cho tới bây giờ hắn cũng là mắt nhắm mắt mở, tình huống phẫn nộ như hôm nay, vẫn là lần đầu tiên.
Mà có thể khiến cho người đàn ông này ngoại lệ, cư nhiên là vì cô gái vừa rồi kia, đố kỵ trong mắt cô ta càng dâng trào.
Ân Tịch đi ra ngoài mới phát hiện, nơi này là khu biệt thự xa hoa căn bản là không có khả năng có thể gọi được xe, mà trên người cô còn mặc quần áo ngủ của hắn, càng thêm bi thảm chính là, cô còn đi chân trần . . .
“Thân Tử Duệ, anh là tên hỗn đản. . . . tôi hận anh! Hận anh !” mãi mãi cô cũng chỉ lặp lại có hai chữ, Ân Tịch nhịn không được cúi đầu nguyền rủa hắn.
Khi mà cô đang gian nan bước đi, một chiếc xe Lincoln dừng ngay trước mặt cô, thay cô mở cửa xe, nhẹ giọng nói:
“Hứa tiểu thư, mời lên xe, Thân tiên sinh sai tôi đưa cô về nhà.”
Ân Tịch bị chiếc xe đột ngột dừng lại dọa tới, đồng thời lại dâng lên một tia ấm áp, người đàn ông này hóa ra vẫn còn có chút tính người.
__________+++++_______
“Dì hỏi cháu, rốt cục não cháu làm bằng gì hả? Tôi rất vất vả mới có thể giúp cháu giành lấy một cơ hội, vậy mà cháu lại đắc tội với cả Trần Đạo cùng nhà đầu tư, không phải là cháu không muốn ngóc đầu dậy trong cái vòng luẩn quẩn này chứ hả, cháu muốn hầu giường đàn ông gì cũng không miễn cưỡng cháu, nhưng mà cháu không thể nhẫn nhục một chút đừng có đắc tội với người ta sao?”
Tống Hồng đóng cửa lại hung hăng mắng dạy bảo Ân Tịch, tựa như chưa có nguôi giận, “Cháu còn có thể trốn đi không lời chào hỏi, vậy sao không trực tiếp biến khỏi Thịnh Thiên đi, tìm nơi không có ma nào mà trốn đi?”
“Thực xin lỗi, dì Hồng, lúc ấy cháu đúng là say đến mức bất tỉnh nhân sự, cho nên . . . .” Ân Tịch cẩn thận giải thích, trộm liếc biểu tình phẫn nộ của dì Hồng, không dám tiếp tục nói nữa.
“Hứa Ân Tịch, cơ hội không phải lúc nào cũng có, dì hỏi cháu một lần cuối cùng, vai diễn này cháu còn muốn hay không hả?” Dì Hồng lên giọng nhấn mạnh câu hỏi phía sau.
“Cháu đương nhiên muốn . . .” Ân Tịch giật mình trả lời.
“Vậy dì Hồng cho cháu một cơ hội cuối cùng, đêm mai hẹn cho cháu cùng Trần Đạo và Lưu tổng, cháu chủ động đến nói lời xin lỗi bọn họ, sau đó coi như chuyện gì cũng không có.”
“Dì Hồng, cháu ph