XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tới Không Tốt

Người Tới Không Tốt

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341771

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1771 lượt.

a tài liệu tham khảo, dựa theo sách dạy nấu ăn nghiên cứu cách làm mứt và bánh quy, nhưng còn chưa vui được mấy ngày, hôm nay cô nhận được điện thoại của đồng nghiệp cũ.
Đồng nghiệp cũ nói: “Có một chuyện, tôi vốn nghĩ không nói cho cô biết, nhưng kìm nén đến khó chịu, nói sao thì cô cũng là người thân nhất với tôi. Nói cho cô lại cảm thấy có thể tôi nhiều chuyện. Không nói, tôi lại sợ sau này cô chịu tủi thân, đến lúc đó tôi liền trở thành tội nhân thiên cổ.”
Phương Dĩ liếm mứt nói: “Đừng léo nha léo nhéo nữa, nói mau!”
“Nè, vậy tôi có thể nói thật phải không?”
“Cô có nói hay không!”
“Tôi gửi cho cô một trang web, cô tự xem nhé. Hôm kia tôi thấy được, nhịn hai ngày khó chịu chết tôi rồi. Cái con người bỉ ổi Âu Duy Diệu đó, thiệt thòi cô còn xem cô ta như chị em, ỷ là nữ thái tử thì cả ngày giả vờ điềm đạm đáng yêu, đàn ông cả công ty đều xem cô ta như tiên nữ mà tâng bốc, chỉ có tôi sớm nhìn thấu cô ta!”
Phương Dĩ mở địa chỉ trang web, trên trang web là một tin tức, nói về cuộc sống của danh viện trong thành phố. Từ lúc kết thúc dạ tiệc từ thiện, Âu Duy Diệu đã trở thành đề tài hấp dẫn trong thành phố, trình độ học vấn cao, tướng mạo xinh đẹp thanh khiết, bối cảnh hùng hậu, không có thói xấu của phú nhị đại, đối xử thân thiết lại có lòng thương với mọi người, đương nhiên trở thành người được quần chúng yêu thích, mỗi tấm ảnh của cô ta cũng được chụp vô cùng xinh đẹp.
Mấy tấm ảnh này cũng không ngoại lệ, tấm đầu tiên là ở sân golf, truyền thông chỗ nào cũng nhúng tay vào, lại còn có thể đi vào chỗ này, chụp được tấm ảnh Âu Duy Diệu vung gậy golf. Cô ta giơ gậy golf, nghiêng đầu cười với một người đàn ông, tầm mắt người đàn ông đó đang rơi trên người cô ta, cũng đang cười.
Tấm ảnh thứ hai là ở cửa một quán bar, Âu Duy Diệu ôm một người đàn ông, người đàn ông đó cúi đầu nhìn cô ta, hai người thoạt nhìn lưu luyến không rời, giống như đang yêu nhau tha thiết.
Mấy tấm ảnh này không có gì, mấy chữ của phóng viên dụ người khác suy nghĩ xa xôi đó cũng không có gì, nhưng riêng vai nam chính của hai tấm ảnh này, là người tham gia tiệc độc thân về trễ, không nói chữ nào, Chu Tiêu.
Đồng nghiệp vẫn đang nói tiếp: “Tôi đã thấy bạn trai của cô, tuyệt đối không nhận lầm. Nhất định là anh ta, nhưng tôi không nói với mấy người trong phòng làm việc. Họ chỉ nhận ra Âu Duy Diệu, bây giờ tất cả mọi người đều nói Âu Duy Diệu và Quản lý Tưởng sắp chia tay rồi đó.”
Phương Dĩ nói: “Biết rồi.” Cúp điện thoại.






Phiền Phức Tới
Lúc Chu Tiêu về, trong nhà thoang thoảng mùi mứt, ngọt đến mức khiến lỗ chân lông người ta cũng phát run. Trên bàn trà đặt mấy cái lọ nhỏ, anh đi tới, cầm một lọ lên ngửi thử, là dâu tây, tiện thể nếm một miếng, mùi vị cũng không tệ lắm.
“Phương Dĩ?” Anh gọi.
Phương Dĩ đi tới từ sân sau, trên tay cầm một cái giỏ đang nhỏ nước, nói: “Về rồi à?”
“Ừ. Làm mứt dâu sao?”
Phương Dĩ bắt chéo chân ngồi trên sofa, vừa ăn dâu làm mứt còn dư, vừa lật xem tạp chí, trán mọc thêm mắt, nói: “Mới hơn hai phút, tiếp tục.”
Chu Tiêu cợt nhả: “Chẳng lẽ anh lại không cẩn thận ném vớ vào giỏ quần áo bẩn để quần lót của em?”
Phương Dĩ liếc anh, Chu Tiêu suy nghĩ một chút, dè dặt hỏi: “Em có rồi?”
Phương Dĩ nhai dâu: “Có cái gì?”
Chu Tiêu nói: “Anh sắp làm cha rồi?”
Phương Dĩ cắn trúng lưỡi, đau đến nhăn mặt: “Anh nghĩ đẹp quá!”
Chu Tiêu nhìn bụng cô chằm chằm, bụng quả thực có nhô lên một chút, anh nói: “Để lại, anh muốn!”
Phương Dĩ hít sâu một hơi: “Trong bụng chỉ có phân, anh muốn?”
Chu Tiêu bắt chước cô nói chuyện: “Ầy, em quá buồn nôn!”
Phương Dĩ thực sự không nhịn được, giơ chân lên đạp về phía anh. Chu Tiêu dùng cái giỏ nhỏ nước chặn, đậu đỏ và đậu xanh lập tức rơi vãi đầy đất, “Ồ, không phải anh không muốn nhặt đậu, là em đá lăn nó!”
Lúc này Phương Dĩ mới ý thức được mình mắc bẫy, nóng nảy dùng sức giậm chân, la: “Chu Tiêu, anh nói rõ ràng cho em, anh cấu kết với Âu Duy Diệu từ lúc nào!”
Lúc này Chu Tiêu mới biết lý do hôm nay Phương Dĩ phạt anh, đáy lòng dùng tất cả từ ngữ mắng chửi người miêu tả Âu Duy Diệu một lần, vội vàng giải thích mấy lần vô tình gặp này với Phương Dĩ, “Anh cũng mới thấy tin tức vào hôm kia, truyền thông rõ ràng nói bừa bịa đặt, tìm góc độ chụp bậy!”
“Truyền thông bịa ai không bịa lại bịa anh? Chụp ai không chụp lại chụp anh?” Phương Dĩ nổi giận, “Anh thừa nhận rồi, hôm kia anh đã thấy tin tức, nhưng vẫn muốn giấu em, thực sự cho rằng hai ngày nay em không ra khỏi nhà nửa bước nên không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì?”
Chu Tiêu nói: “Anh cảm thấy chuyện này chẳng quan trọng nên mới không nói cho em biết.”
“Anh thành thật khai báo cho em ——” Phương Dĩ mở tin tức trong di động, chỉ vào tin trên đó nói: “Trên đây viết rõ ràng, thời gian anh và Âu Duy Diệu rời khỏi quán bar là khoảng mười giờ, nhưng tối đó rõ ràng là tới rạng sáng anh mới về, hơn hai tiếng anh đã đi đâu? Tại sao lúc đó muốn giấu em?”
Hôm kia lúc Chu Tiêu thấy bài báo chỉ l