Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341753
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1753 lượt.
ệc quay lại công ty, ngồi vào xe, bà gọi điện thoại, nói: “Tiểu Dĩ, có thời gian ra ngoài uống nước không?”
Cái Chết Đến Gần
Phương Dĩ không hề muốn đến nơi hẹn, nhưng gần đến cuối ngày hôm nay, cô vẫn dao động, trong điện thoại, giọng Thẩm Lệ Anh vô cùng quen thuộc. Cô nhớ lần đầu tiên nhìn thấy Thẩm Lệ Anh trong công ty, trong lòng liền dâng lên một cảm giác kì lạ. Loại cảm giác này cô vốn đã quên, nhưng sau khi bản thân biết Thẩm Lệ Anh chính là Thẩm Chiêu Hoa, bất kể là cảm giác lúc đầu, hay kí ức lúc nhỏ, đều khôi phục lại từng chút một. Phương Dĩ nhiều lần nhắc nhở mình “cách thật xa”, nhưng sự nhắc nhở này ngược lại làm sâu thêm niềm mong mỏi cô không hề muốn thừa nhận. Hôm nay hẹn vừa vặn là thứ Sáu, buổi tối Chu Tiêu phải đi tham gia một hoạt động ở nơi khác, buổi chiều đã ra ngoài. Gần tối Phương Dĩ đón xe đi tới nhà hàng.
Thẩm Lệ Anh đã chọn thức ăn ngon, nhìn Phương Dĩ đi tới, bà nói: “Đều là món con thích ăn.”
Phương Dĩ nói: “Tôi ăn rồi.”
“Vậy cứ tùy ý nếm vài miếng đi.”
Thẩm Lệ Anh lái xe tới, rẽ đông vượt tây, cuối cùng lái ra khỏi nội thành, trên chiếc xe tốc độ cao, Phương Dĩ nghiêng đầu nhìn bà: “Rốt cuộc dẫn tôi đi đâu?”
“Rất gần thôi, đừng gấp.”
Phương Dĩ nhíu mày, Thẩm Lệ Anh liếc cô một cái, nói: “Mẹ biết, từ sau khi con gặp mẹ, rất thất vọng về mẹ. Mẹ đã không phải là người mẹ đó trong kí ức của con, nhưng chung quy mẹ mang thai mười tháng sinh con ra, mẹ sẽ không hại con.”
Phương Dĩ chế nhạo: “Bà còn từng mang thai mười tháng sinh chị tôi. À đúng rồi, chị ấy cũng tên Phương Dĩ, bà cũng sẽ không hại chị ấy, dù sao thì sau khi chị ấy ba tuổi, cho tới bây giờ cũng chưa từng gặp bà. Tôi cũng không biết mình còn có một người chị. Thật là kì lạ, đặt tên tốn bao nhiêu tâm sức, hay bà có tình cảm với chữ ‘Dĩ’ này?”
Thẩm Lệ Anh không so đo với sự kì quái của Phương Dĩ, trầm mặc một lúc mới nói: “Sau khi ly hôn, thứ duy nhất mẹ không bỏ được, chỉ có chị con. Mẹ rất nhớ nó.” Vì nhớ con gái cả, thấy đứa bé vừa mở mắt, bà tựa như thấy được đứa con gái đã sáu tuổi của mình, chứa sự hổ thẹn cũng được, vì nhớ cũng được, quỷ thần xui khiến bà để cho đứa bé cũng tên là “Phương Dĩ”.
Phương Dĩ nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ, không có bất kì lời đáp lại nào với giải thích của Thẩm Lệ Anh. Đến khi xe giảm tốc độ, chạy thêm một lúc, cô lại thấy biển, dọc đường không dừng lại, chạy thẳng tới khách sạn, Thẩm Lệ Anh mới nói: “Đến rồi.”
Hoạt động thương nghiệp do tập đoàn Âu Hải làm chủ tổ chức ở thành phố ven biển gần thành phố Nam Giang, thời gian ba ngày, tiệc rượu tối nay tổ chức ở khách sạn nghỉ dưỡng, lúc này khách khứa đã lục tục đến, không gian ngoài trời đèn đuốc rực rỡ, nam nữ mặc trang phục lộng lẫy bàn luận viển vông.
Âu Hải Bình vừa xuất hiện, hiện trường lập tức yên tĩnh, bên ngoài luôn loan truyền tình trạng cơ thể ông ta không tốt, nội bộ tập đoàn Âu Hải lợi dụng thời cơ này tạo sóng ngầm. Nhưng dạ tiệc từ thiện lần trước đã đập tan lời đồn, hôm nay tinh thần ông ta sáng láng, tươi cười rạng rỡ lên sân khấu, càng cho mọi người một viên thuốc an thần.
Chu Tiêu đang uống rượu, Âu Duy Diệu đến gần anh, nhẹ giọng nói: “Vừa rồi tôi thấy anh luôn nói chuyện phiếm với họ, bây giờ nói xong rồi sao?”
“Gần như vậy.”
Âu Duy Diệu cười nói: “Chờ bố tôi nói xong, tôi có thể mời anh nhảy một bản không?”
Chu Tiêu cười nói: “Đêm nay cô Âu là bạn nhảy của ngài Âu.”
“Vậy anh có để ý bạn nhảy của ngài Âu mời anh nhảy không?”
Tuấn nam mỹ nữ quá làm người khác chú ý, một người cao lớn anh tuấn, một người chim nhỏ nép vào người, mấy ngày trước bên ngoài lan truyền sôi nổi đời sống tình cảm của đại tiểu thư nhà họ Âu có biến hóa, hôm nay dường như chắc chắn lời đồn đó. Hai người kia chuyện trò vui vẻ, giữa gương mặt có rất nhiều mùi vị khiến người ta phỏng đoán. Một vị khách nữ nói: “Chưa từng thấy người đàn ông đó nhỉ, là ai vậy?”
Người bạn nói: “Cậu không biết à? Người đó tên Chu Tiêu, không phải trước đó có lời đồn, Cao Đại Thiếu bị người ta đánh vỡ đầu ở quán bar sao? Chính là người đàn ông này làm, tranh giành người yêu.”
“Tranh giành người yêu? Vì ai?”
“Âu Duy Diệu đó, nghe đâu Chu Tiêu luôn theo đuổi cô ấy, nhưng không theo đuổi được, tối đó say rượu lỡ tay làm Cao Đại Thiếu bị thương. Tôi thấy không đơn giản như vậy, Cao Đại Thiếu chơi bời trăng hoa, có lẽ đêm đó người đàn ông này là anh hùng cứu mỹ nhân cũng không chừng, tranh giành người yêu cũng không chừng.”
“Không phải chồng chưa cưới của Âu Duy Diệu họ Tưởng sao?”
“Đổi sang họ Chu cũng không lạ, nghe nói lần này là đích thân Âu Hải Bình mời anh ta tới.” Anh ta nói xong, nhìn về phía một người phụ nữ bên cạnh, đối phương mặc áo sơ mi trắng và quần jean màu tối, mới nhìn giống như người phục vụ áo trắng quần đen, “Cô gái, lấy ly cocktail!”
Phương Dĩ liếc anh ta một cái, xoay người đi mất.
Thẩm Lệ Anh chờ cô dưới táng cây, thấy Phương Dĩ đi tới từ trong bóng tối, bà khẽ nhúc nhích chân, vẫn đứng tại