Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tới Không Tốt

Người Tới Không Tốt

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341766

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1766 lượt.

chỗ.
Phương Dĩ ngẩng đầu, im lặng nhìn bà. Thẩm Lệ Anh há miệng, một lúc mới nói: “Mẹ muốn cho con thấy rõ, người đàn ông con thích, có thể vì lợi ích mà bám vào nhà họ Âu, một phút trước cậu ta còn ở cùng con, một phút sau liền ở cùng Âu Duy Diệu. Mấy ngày nay, trong lúc con không biết, cậu ta đã đi ngày càng gần với nhà họ Âu, thậm chí Âu Hải Bình còn ngầm đồng ý chuyện con gái ông ta chia tay Tưởng Dư Phi. Hôm nay ông ta có thể để Chu Tiêu lấy thân phận bạn trai scandal của Âu Duy Diệu tới nơi này, ngày mai ông ta có thể để Chu Tiêu lấy thân phận rể hiền tham dự tiệc nhà, đây là chuyện sớm muộn.”
Phương Dĩ rốt cuộc lên tiếng, nhưng không thuận theo lời Thẩm Lệ Anh, “Bà nói lúc bà ngoại mất, bà không đón tôi đi, là vì bà biết luật sư Phương có thể cho tôi cuộc sống tốt hơn. Bà nói bà đặt tên tôi giống tên chị, là vì bà nhớ chị ấy, bà cảm thấy hổ thẹn. Tối nay bà nói rất nhiều, có mấy lần tôi thực sự rất cảm động. Thực ra mấy năm nay tôi luôn nhớ bà, tôi vừa biết tin tức của bà, không để ý gì cả liền chạy đến đây. Bà nói đúng rồi, sau khi gặp bà, tôi rất thất vọng, nhưng tôi lại vẫn ôm một tia hi vọng, cho nên tối nay mới có thể ngu ngốc ra đây gặp bà.” Cô nhìn thẳng Thẩm Lệ Anh, nói gằn từng chữ, “Thẩm Lệ Anh, bà đừng tìm nhiều lý do như vậy cho mình, nói cho cùng bà chỉ có hai chữ —— ích kỷ! Lúc bà ly hôn luật sư Phương rất ích kỷ, vì cái gọi là tình yêu của mình mà không quan tâm đến bà ngoại không quan tâm đến tôi, cũng rất ích kỷ. Để đóng vai một người mẹ lương thiện hổ thẹn đặt tên tôi giống tên chị, cũng là ích kỷ. Bây giờ bà cho tôi thấy hình ảnh đó, rốt cuộc là vì để con gái mình thấy rõ người không đáng tin, hay muốn khiến con gái mình lòng như tro tàn, giúp bà lấy được cái gọi là chứng cứ, hoàn thành ý nguyện của bà?”
Thẩm Lệ Anh bình tĩnh nói: “Mẹ sẽ không phủ nhận cái sau, nhưng mẹ càng sẽ không phủ nhận cái trước. Mẹ đã nói, con là mẹ mang thai mười tháng sinh ra, mẹ sẽ không hại con. Bây giờ con ở cùng một tên tội phạm, sớm muộn gì cũng có một ngày cậu ta sẽ đền tội, đến lúc đó con làm thế nào? Mẹ muốn để con tỉnh táo một chút, cậu ta không đáng cho con trung thành với cậu ta!”
Phương Dĩ cười ra tiếng: “Chi bằng tự bà tỉnh táo một chút, ngẫm lại những năm qua bà đã làm những gì. Tạm biệt!”
Phương Dĩ chạy đi, phía sau không có ai đuổi theo, ra khỏi khách sạn một đoạn đường ít người ở. Cô rất xa lạ với nơi này, chỉ biết chạy một mạch, chạy đến lúc thở hồng hộc dừng lại, vậy mà thấy một vùng biển. Cô vịn lan can nhìn ra xa, rõ ràng đã vào xuân, nhưng lúc này lại cảm nhận được rõ ràng hơi lạnh mùa đông giá rét. Cô suy nghĩ lời hôm nay Thẩm Lệ Anh nói với cô, suy nghĩ một chút rồi nở nụ cười, lại nghĩ đến hình ảnh vừa rồi Chu Thiêu thân mật nói chuyện phiếm với Âu Duy Diệu, cô lại nở nụ cười, lau nước mắt nơi khóe mắt.
Phương Dĩ đi xuống bậc thang, giẫm lên cát mịn, đi mấy bước lõm xuống, cô cởi giày, đi rất lâu mới tới bên bờ biển. Sóng hơi lớn, lạnh đến mức cô giật nảy mình. Điện thoại gọi thông, Bong Bóng giành lấy di động trước tiên giống như thường ngày, kêu: “Tiểu Phương, cháu thấy vòng vàng rồi, cháu muốn vòng vàng!”
Đại Phương ở đầu bên kia giải thích: “Nó thấy vòng tay vàng của em trong ngăn kéo. Không phải em định chờ lúc nó mười hai tuổi tặng cho nó sao!”
Phương Dĩ nói: “Nếu nó thích thì cho nó trước, đến lúc đó em sẽ mua quà nữa.”
Đại Phương trách mắng cô chiều hư Bong Bóng, nói chuyện điện thoại xong, trước khi cúp máy Bong Bóng la lớn: “Dì ơi, Bong Bóng nhớ dì!”
Phương Dĩ chảy nước mắt: “Dì cũng nhớ cháu.”
Một chiếc xe tắt đèn, đậu gần lan can Phương Dĩ từng đứng ban đầu, một người đàn ông xuống xe, dựa vào lan can nhìn Phương Dĩ ở dưới. Từ lúc cô cởi giày, đi từng bước tới bờ biển, đến lúc cô gọi điện thoại xong, anh ta nhìn không chớp mắt. Bóng lưng thực ra chỉ là một chấm đen nhỏ, anh ta đi xuống dọc theo bậc thang, lúc lại nhìn thấy Phương Dĩ, Phương Dĩ đã chạy tới trên một khối đá ngầm, khom người nhặt đá ném vào biển, ném một hòn đá chửi tục một tiếng. Anh ta nghe ngẩn người, một lát sau, nhếch miệng.
Phương Dĩ nhặt đá năm phút, anh ta nhìn năm phút, tính toán thời gian, anh ta chậm rãi, rón rén đi lên đá ngầm, cách cô ngày càng gần, Phương Dĩ lại không hề hay biết. Ngón tay anh ta giật giật, cầm trên tay một sợi dây thừng. Anh ta hơi nâng lên, lại để xuống, lặp đi lặp lại mấy lần, gió biển ngày càng lớn, anh ta nghe được Phương Dĩ la: “Tất cả đều không phải là người tốt ——”
Anh ta nghĩ, đúng vậy, tất cả đều không phải là người tốt. Anh ta để sợi dây vào túi, giơ hai tay lên, đi tới trước dùng sức đẩy một cái, chỉ nghe một tiếng “A ——”, Phương Dĩ biến mất trước mặt anh ta, dưới đá ngầm cao mấy mét, truyền đến một tiếng “ào” thật lớn, sóng biển gầm thét đầy hung hãn.
Đồng Lập Đông nhắm mắt, trong đầu hiện lên gương mặt vui vẻ khoe khoang của Phương Dĩ. Anh ta đứng tại chỗ, nghe thấy từng tiếng “Cứu tôi với”, từ vang dội tới suy yếu, phát hiện mình không muốn nghe nữa, cuối cùng anh ta xoay người rời khỏi. Quay lại xe, anh ta mở hết cửa


Lamborghini Huracán LP 610-4 t