Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341709
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1709 lượt.
ôi sẽ chiên cho anh.”
“Ôi.” Chu Tiêu cười, “Em keo kiệt đến mức ngay cả trứng cũng tiếc?”
Anh không nói keo kiệt còn đỡ, vừa nói keo kiệt Phương Dĩ liền nổi giận: “Anh còn nói. Kêu taxi cho tôi làm gì, có biết taxi đắt cỡ nào không!”
“Tôi có phong độ lịch sự cũng sai? Bữa trưa em ăn còn là tôi mời đấy!”
“Rõ ràng là Tưởng Dư Phi mời!”
“Con mắt nào của em thấy cậu ta bỏ tiền?”
Phương Dĩ suy nghĩ một chút, lúc tính tiền cô đi toilet, rốt cuộc là ai bỏ tiền cũng không thể nào biết được. Chu Tiêu cười lạnh: “Sao, nói đến Tưởng Dư Phi là câm rồi? Người yêu cũ của em?”
Phương Dĩ trừng anh: “Anh nói bậy gì đó!”
Sắc mặt Chu Tiêu hơi chuyển biến tốt: “Không phải người yêu cũ, vậy trước đây cậu ta thích em?” Không chỉ hiểu sở thích Phương Dĩ, còn rửa ly lấy khăn cho cô, chăm sóc cô từng lo từng tí.
Phương Dĩ cười gượng: “Không có.”
“Vậy thì là em thích cậu ta.”
Phương Dĩ chuẩn bị đi rửa chén, không trả lời câu cuối cùng của Chu Tiêu. Chu Tiêu lắc đầu: “Phương Dĩ, em cận mấy độ? Có tiền đi làm mắt kính không?”
Phương Dĩ cũng không quay đầu lại: “Chua thật.”
Chu Tiêu đập cửa rời khỏi.
Có người ghen vì cô, tâm trạng Phương Dĩ rất khó dùng lời hình dung, lúc thì phẫn uất lúc thì vui sướng, không biết nguyên nhân phẫn uất, cũng không biết nguyên nhân vui mừng. Cô ngồi xổm trên ban công rắc gạo, thỉnh thoảng đứng dậy, lộ ra nửa người rình trộm nhà Chu Tiêu, nhưng tiếc là không nhìn thấy, chỉ có ánh đèn tràn ra.
Hôm sau, gà vịt đều không đẻ trứng, Phương Dĩ hơi mất mát. Cô chiên hai cái trứng ốp la, suy nghĩ một chút, nhét hết hai cái vào bụng mình. Giờ làm việc lầu dưới vừa đến, Phương Dĩ lập tức lao xuống tìm Tiểu Vương, nhưng lại không thấy bóng dáng Tiểu Vương.
Tên Lửa ăn bánh bao nhân thịt nói: “Cậu ta đã xin nghỉ sinh nửa tháng.”
Phương Dĩ khiếp sợ: “Tiểu Vương là phụ nữ?”
Tên Lửa phun một miếng bánh bao ra: “Khụ khụ, không phải. Vợ Tiểu Vương sắp sinh rồi, công ty có phúc lợi này, vợ sinh con, cậu ta cũng có thể xin nghỉ sinh.”
Phương Dĩ chìa tay: “Cho tôi số điện thoại Tiểu Vương.”
Phương Dĩ gọi thông điện thoại Tiểu Vương. Tiểu Vương nói với cô: “Xin lỗi nha Tiểu Phương, tôi về quê với vợ rồi, chờ tôi về sẽ đưa tiền cho cô.”
“Anh xin nghỉ nửa tháng, tôi không chờ được nửa tháng.”
Tín hiệu di động của Tiểu Vương không tốt, “A lô, a lô” mấy tiếng liền cúp máy. Lúc Phương Dĩ gọi lại đã không gọi được, tức đến mức cô không ngừng cào đầu. Tên Lửa an ủi: “Bình tĩnh đi.”
Phương Dĩ nhìn về phía anh ta: “Tên Lửa, anh cho tôi mượn hai trăm nhé?”
Tên Lửa chuồn đi. Phương Dĩ chuyển mục tiêu sang những người khác, “Một trăm cũng được.” Khẽ cắn răng, “Năm mươi cũng được!”
Mọi người đều bận việc của mình, không có cả thời gian tán dóc với Phương Dĩ. Rốt cuộc Phương Dĩ thấy rõ ấm lạnh tình người, đau lòng muốn chết quay về nhà, rưng rưng gọi thông điện thoại Đại Phương. Đại Phương từ chối một tiếng: “Em về, muốn bao nhiêu tiền chị cho em hết.”
Phương Dĩ đi tới đi lui trong phòng khách, thỉnh thoảng nháy nháy mắt, cuối cùng nén ra một chút nước mắt lấp lánh. Cô tìm đúng góc độ tự chụp hai tấm hình, đưa lên WeChat. Không bao lâu có tin mới, Bong Bóng gửi tới tấm hình mắt đỏ ngầu nước mũi chảy ròng, nói lớn: “Dì khóc không đẹp như cháu!”
Phương Dĩ đụng phải bức tường căm hận nghiến răng, đột nhiên nghe thấy tiếng mở cửa. Quay đầu nhìn, Chu Tiêu mặc một bộ âu phục thư nhàn, nhìn cô chằm chằm một chút, mới ung dung thong thả lấy tay trái ở trong túi ra, trong tay cầm một thứ.
“Sao thiếu tiền không nói với tôi? Muốn bao nhiêu, một ngàn?” Chu Tiêu mở ví tiền màu đen ra, lấy hết tiền mặt bên trong, “Bình thường tôi quẹt thẻ, chỉ có một ngàn tiền mặt, em lấy dùng trước, không đủ lại tới chỗ tôi lấy.”
Không Ngừng Mập Mờ
Mắt Phương Dĩ chứa những giọt nước mắt lấp lánh. Mấy tờ tiền đó đang rút ngắn từng chút một, cuối cùng kề trước mặt cô. Cô không chớp mắt, mắt sắp trừng thành mắt lé, tay bị Chu Tiêu nắm lấy, tiền mặt được để lên.
Tay cô thả lỏng góp thành quyền, không lấy nhưng cũng không đẩy ra. Chu Tiêu nói: “Giờ tan làm tôi mới biết em từng mượn tiền bọn Tên Lửa. Nếu có thể mở miệng với bọn Tên Lửa, sao không chịu mở miệng với tôi, hả?”
Phương Dĩ giật giật tay, lẩm bẩm hai chữ. Chu Tiêu nghe không rõ: “Em nói gì?”
Phương Dĩ có khí phách nói: “Tôn nghiêm!”
Cảm xúc hối hận trước đó của Phương Dĩ quét sạch một cái. Cô hỏi: “Còn có dì?”
Sắc mặt Chu Tiêu khó coi: “Em có thể câm miệng một cách thích hợp. Có bán không?”
Phương Dĩ lập tức nhặt ba gói băng vệ sinh còn sót lại, giải thích cho Chu Tiêu: “Một gói dùng ban đêm, một gói dùng ban ngày, còn có một gói là loại mini.”
Chu Tiêu cứng đờ ôm ba gói đó: “Không cần nói cho tôi!”
Phương Dĩ cười híp mắt: “Phải phải.”
Ba gói băng vệ sinh không đến một trăm đồng, lần này Chu Tiêu tính rõ với cô: “Bình tỏi kia đâu? Lấy ra!”
Phương Dĩ ôm tỏi ngâm giấm, hơi không cam lòng. Chu Tiêu trực tiếp rút bình đi, cườ