Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341727
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1727 lượt.
ộng, cô nhanh chóng tắt đèn, vén chăn che kín Chu Tiêu. Giây tiếp theo Đại Phương đã mở cửa đi vào, nghi ngờ: “Vừa rồi chị còn thấy em mở đèn.” Sau đó liền mò công tắc.
Phương Dĩ lập tức ngăn cản: “Đừng bật đèn, em cũng sắp ngủ rồi, chị có chuyện gì?”
“Chị vừa mới nhớ tới vẫn chưa hỏi em chuyện của Chu Tiêu. Chu Tiêu biết chị là ai, xem ra em không giả làm chị trước mặt anh ấy? Em muốn kết bạn chị không nên can thiệp, nhưng Chu Tiêu không thích hợp với em lắm. Chị đã tìm hiểu một người mới trong văn phòng của bố cho em, năm nay vừa vượt qua kì kiểm tra tư pháp, tính tình thành thật an phận, xuất thân rõ ràng, bố mẹ đều là giáo viên tiểu học, trước đây cũng chưa từng yêu đương. Em nên gặp cậu ấy, cậu ấy có ấn tượng rất tốt với em, cách đây không lâu từng đặc biệt hỏi thăm bố về em.”
Hông Phương Dĩ ngứa ngáy, lặng lẽ đẩy cái đầu bên hông ra, nói cho có lệ: “Em biết rồi, ngày mai nói tiếp nhé.”
Đại Phương nhấn mạnh: “Cậu ấy rất giống Tưởng Dư Phi. Chị nói là tính tình, kiểu ấm áp nho nhã, không phải em thích kiểu đó sao. Trước đây em còn nói với chị Chu Tiêu không tốt chỗ này thiếu đạo đức chỗ kia, vừa keo kiệt vừa biến thái, em tuyệt đối đừng dính vào anh ấy!”
Phương Dĩ thầm nghĩ không ổn. Đại Phương nói xong câu đó, rốt cuộc đóng cửa phòng lại lần nữa. Chu Tiêu chui ra khỏi chăn, âm u nói: “Vừa keo kiệt vừa biến thái?”
Phương Dĩ hạ giọng cảnh cáo: “Nếu bây giờ anh đi ngay lập tức, anh sẽ không phải là biến thái!”
Chu Tiêu cười khẩy, vén chăn đứng dậy, sải bước ra cửa. Phương Dĩ lập tức nhào qua, nhưng tất cả đã quá muộn. Chu Tiêu mở cửa phòng, gật đầu với Đại Phương đang cầm bình sữa với vẻ mặt kinh hãi: “Chúc ngủ ngon.”
Em Ít Nằm Mơ Đi
Chu Tiêu tự nhiên rời khỏi, để lại Phương Dĩ và chị gái im lặng nhìn nhau. Một lúc lâu sau, Đại Phương nói: “Chị đi dỗ Bong Bóng uống sữa trước, em đừng ngủ.”
Phương Dĩ ảo não trốn vào phòng ngủ, nhào tới ban công, thấy đèn lầu dưới vừa sáng, lập tức nghiến răng dùng giọng gió la: “Chu Tiêu, anh lăn ra đây cho tôi!”, “Chu Tiêu, anh đừng giả chết!”, “Chu Tiêu Chu Tiêu Chu Tiêu, anh đừng để tôi gặp lại anh!”, “Khốn kiếp, tôi chết cũng sẽ không bỏ qua cho anh!”
Lầu dưới im lặng, ngược lại có người nói sau lưng: “Tiểu Phương, em đang làm gì thế?”
Phương Dĩ vuốt vuốt tóc, xoay người cười với Đại Phương: “Tắm trăng.”
Vừa rồi lúc Phương Dĩ dùng giọng gió kêu la, Chu Tiêu đã nghe thấy. Anh rót một ly rượu đỏ, đi tới bên cửa sổ sát đất hưởng thụ tiếng gào thét hổn hển của Phương Dĩ, cười đến mức không rảnh uống rượu. Bây giờ nghe thấy hai chị em trên đỉnh đầu đang tâm sự, anh vểnh tai lắng nghe, nghe Đại Phương hỏi xong câu cuối, anh vô thức bước ra ngoài cửa sổ một bước.
Phương Dĩ nói: “Chị không thể hỏi kín đáo chút sao. Chị em ruột cũng không thể nói chuyện phiếm như vậy mà!”
Đại Phương nói: “Kín đáo? Nhưng hồi đó em thích Tưởng Dư Phi, hận không thể cho toàn thế giới biết hết. Chị tưởng em không biết kín đáo.”
“Cái đó không giống.”
“Sao không giống, em đừng nói sang chuyện khác. Trả lời mau, rốt cuộc có phải em thực sự thích Chu Tiêu không? Nếu em thực sự không phải anh ấy không lấy chồng, vậy chị cũng không thể phản đối.”
Phương Dĩ sợ hãi: “Không phải anh ta không lấy chồng?” Nghiêm trọng như thế lúc nào vậy?
Đại Phương cũng phát hiện mình nói hơi khoa trương, đổi cách hỏi khác: “Anh ấy và Tưởng Dư Phi, em thích ai hơn?”
Phương Dĩ ngượng ngùng: “Người ta không biết nữa.”
Đại Phương nổi một lớp da gà: “Em nói chuyện cho đàng hoàng.”
Phương Dĩ giậm chân: “Tưởng Dư Phi…”
Chu Tiêu cúi đầu nhìn ly rượu, ba chữ cuối cùng đọc lên từ miệng Phương Dĩ, đỉnh đầu không còn âm thanh nữa. Anh xoay xoay ly rượu trong tay, rượu đỏ càng thả càng thuần thục, sáng bóng mê người, phủ trên cái ly xinh đẹp, tựa như không muốn xa rời chủ nhân, không như có vài người, không quen một chút nuôi dưỡng. Chu Tiêu cười khẩy, dùng sức kéo cửa sổ sát đất lại.
Trên lầu Phương Dĩ giậm chân chạy về phòng ngủ: “… Anh ấy khá đẹp trai, nhưng Chu Tiêu cũng không xấu. Tưởng Dư Phi khá dịu dàng, nhưng Chu Tiêu cũng không phải rất hung dữ. Tưởng Dư Phi rất tốt với em, nhưng Chu Tiêu cũng không xấu với em. Ầy, chị nói giống như hai người họ có thể ngoan ngoãn nằm đó mặc cho người ta xâu xé, em có quyền hai chọn một vậy, tuy là em đẹp hơn chị.”
Đại Phương dở khóc dở cười, hỏi cả buổi, Phương Dĩ dẫn cô xoay vòng vòng. Cô tự nhận đầu óc xoay chuyển không nhanh bằng Phương Dĩ, tài ăn nói cũng không bằng Phương Dĩ, dứt khoát không truy hỏi nữa, bảo Phương Dĩ ngủ nhanh lên chút.
Hôm sau, Đại Phương thu dọn trong phòng ngủ phụ lấy ra một cái áo thun nam, một cái quần lót boxer nam, một kiềm cắt móng tay cỡ lớn, còn thu dọn phòng tắm lấy ra đồ cạo râu và bàn chải đánh răng ly súc miệng dư. Cô để mấy thứ này vào cái túi, tự mình xuống lầu trả cho Chu Tiêu, đồng thời lấy ra một xấp tiền nói: “Đây là ba tháng tiền thuê nhà, tôi thay Tiểu Phương trả lại cho anh. Anh Chu, thực ra n