Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tới Không Tốt

Người Tới Không Tốt

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341749

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1749 lượt.

ề, sau khi về đến nhà Phương Dĩ buồn ngủ đến mức không muốn di chuyển. Chu Tiêu nói: “Tôi tắm giúp em?” Phương Dĩ tỉnh táo trong nháy mắt, tắm xong tinh thần quá tốt, dẫn đến ngủ không đủ, hôm sau thức dậy, đáy mắt có vành đen rõ ràng.
Phương Dĩ mở cửa lên đường, cảm giác dưới chân có đồ chói mắt, cúi đầu nhìn, phát hiện một tờ hai mươi đồng Nhân dân tệ rơi ở cửa. Cô nhặt lên nhét vào túi, chạy xuống lầu thấy Tên Lửa chờ ở đó. Tên Lửa không tình nguyện nói: “Ông chủ nói để tôi đưa cô đi làm.”
Phương Dĩ hỏi: “Ông chủ của anh đâu?”
“Ông chủ không ở công ty. Cô nhanh lên chút!”
“Anh không chỉ da mặt dày, anh còn có não đầy màu!”
Cô vừa cãi nhau với Chu Tiêu, vừa chỉ vào cá chua ngọt bảo đầu bếp nhà ăn lấy hai con. Đầu bếp liên tục xác nhận: “Hai con?”
Phương Dĩ gật đầu: “Chính là hai con!”
Bên cạnh có người nói: “Tôi muốn một con.”
Phương Dĩ quay đầu, nói với đầu điện thoại bên kia: “Không nói với anh nữa, tôi phải ăn cơm rồi!” Cúp di động, cô cười hỏi, “Diệu Diệu, sao cô cũng xuống ăn trễ vậy?”
Âu Duy Diệu nhún vai: “Nhóm Đổng sir không đi, đám nhân viên nhỏ chúng tôi cũng không dám đi.”
“Hôm nay tôi đưa chuyển phát nhanh giúp người phụ trách, văn kiện khẩn cấp không kịp giao cho công ty chuyển phát nhanh, hại tôi đến bây giờ mới có thời gian rảnh ăn cơm.”
Hai người gọi cơm xong, tùy ý ngồi vào chỗ ngồi bên cửa sổ. Môi trường dùng cơm của tập đoàn Âu Hải rất tuyệt, cửa sổ sát đất khắp nhà ăn, cảnh vật phồn hoa ngoài cửa sổ thu hết vào mắt. Phương Dĩ ăn cá ăn đến mức mặt mày hớn hở, Âu Duy Diệu hỏi: “Cô rất thích ăn cá à?”
Phương Dĩ gật đầu: “Cá, tôm hùm, chân gà da hổ, tôi thích ba món này nhất!” Trả lời xong lại nói, “Đúng rồi Diệu Diệu, lượng công việc bên phòng Nhân sự của mấy cô nhiều không? Bên tôi ngay cả tài liệu mười mấy năm trước cũng phải tìm ra từng chút một, người phụ trách bảo tôi nghiên cứu cho tốt. Có thể bên cô cũng có một đống hồ sơ tích bụi không?”
Âu Duy Diệu nói: “Tạm được. Công việc trong tay tôi khá ít, không giống phòng Marketing các cô.”
“Tôi không hiểu tại sao còn phải nghiên cứu tài liệu mười mấy năm trước. Mười năm trước không phải là mười ngày trước, tài liệu không phải lật cái là có. Nếu mấy cô muốn tra tài liệu nhân viên mười mấy năm trước, chẳng lẽ tùy tiện tra một cái là có thể có à?”
Âu Duy Diệu cười: “Trong bộ phận của chúng tôi, Đổng sir chính là một cái máy tính sống. Tuy anh ấy là chuyên gia đào tạo, nhưng mấy năm trước cũng từng kiêm chức Giám đốc Nhân sự. Hơn mười năm trước, lúc tập đoàn máy tính hóa anh ấy đã ở đây, tài liệu nhân viên anh ấy căn bản cũng sao chép vào não mình. Anh ấy giống như máy đọc vậy, nhấn một cái là có thể bắt đầu trả lời.”
Phương Dĩ cười híp mắt nói: “Nhãn hiệu gì thế? Chức năng này mạnh!”
Buổi chiều lúc đào tạo, Phương Dĩ nhìn chằm chằm Đổng Hạo Tường cả buổi. Đổng Hạo Tường ba mươi, bốn mươi tuổi, ngũ quan cân đối, chiều cao bình thường, tính tình hóm hỉnh, trong mười câu có ba câu có thể khiến người ta bật cười, trong đời tư lại có chút nghiêm cẩn. Lúc hết giờ học có người mới muốn mời anh ta đi ăn, Đổng Hạo Tường khéo léo từ chối, Phương Dĩ không thể tìm được cơ hội bắt chuyện với anh ta.
Tan làm Tên Lửa không tới đón, Phương Dĩ lẻ loi hiu quạnh đi tàu điện ngầm rồi chuyển xe buýt, rất lâu mới đến nhà, công ty dưới lầu đã không còn ai. Chu Tiêu phải đi công tác vài ngày, nói cho Phương Dĩ biết: “Cửa sau lần trước tôi đã thêm dấu vân tay của em…”
Anh còn chưa nói xong, Phương Dĩ đã ngắt lời anh: “Lần trước anh nắm tay tôi thực sự là thêm dấu vân tay? Anh còn từng nhấn chân gà mái, dấu vân tay của nó cũng thêm vào rồi à?”
Chu Tiêu yên lặng chốc lát, quyết định nhảy qua vấn đề này: “Nhớ lúc rảnh cho gà ăn, đừng để chúng chết đói. Hai cánh cửa thông công ty tôi đã khóa lại, đừng nghĩ chạy vào đó.”
Phương Dĩ đập bàn: “Anh không tín nhiệm tôi!”
Chu Tiêu cúp điện thoại.
Phương Dĩ căm hận ngút trời, ôm gà mái chơi tới cửa sân sau, đè móng gà lên, cửa không hề phản ứng. Cô lẩm bẩm: “Mày không có dấu vân tay?”
Sau lưng đột nhiên truyền đến tiếng còi, có người hỏi: “Cô đang làm gì thế?”
Phương Dĩ quay đầu, thấy Đồng Lập Đông, nói: “Sao cảnh sát Đồng tới rồi, Chu Tiêu không có nhà.”
Đồng Lập Đông xuống xe, hỏi: “Cửa mở thế nào?”
Phương Dĩ cười một tiếng, đóng cửa lại, nhấn dấu vân tay mình lần nữa, cửa lại mở ra. Cô khoe khoang xong, sờ thân thể nóng hổi của gà mái nói: “Chính là mở như vậy!” Lại giơ móng gà lên, “Không thêm dấu vân tay của nó được!”
Khóe miệng Đồng Lập Đông giật một cái, quyết định xem nhẹ Phương Dĩ. Anh ta đẩy cửa đi vào sân, nhìn vào trong nhà: “Khi nào Chu Tiêu về?”
“Không biết, thời gian anh ta đi công tác không xác định.”
“Cô cứ tùy ý ra vào như vậy?”
Phương Dĩ cười nói: “Anh ghen tị?”
Đồng Lập Đông hít thở sâu, cúi đầu liếc mắt nhìn gà mái trong lòng Phương Dĩ, cảm thấy nhức đầu đau mắt, không muốn ở lại lâu, xoay người rời đi. Phương Dĩ vẫy tay sau lưng anh ta: “Dọc đường cẩn thận nhé, dự báo thời tiết nói tuần này có mưa, chiếc xe cũ