Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341744
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1744 lượt.
i tinh thần, cười nói: “Trước đó tôi hứa mời cô ấy đi ăn, hôm nay mới có thời gian rảnh. Nếu giám đốc Chu tới đón Phương Dĩ, vậy tôi về trước, sau này sẽ liên lạc.”
Chu Tiêu không biểu lộ cảm xúc gì gật đầu một cái, kéo Phương Dĩ lên xe. Phương Dĩ vẫy tay tạm biệt Tưởng Dư Phi và Âu Duy Diệu, cùng lúc nói với Chu Tiêu: “Trời mưa kìa, mau kéo mui xe lên!”
Chu Tiêu nói: “Không biết hàng. Xe mui trần thì phải mở mui xe, đừng cả ngày thay đổi kiểu, làm xe phải một lòng!”
Phương Dĩ chẳng hiểu ra sao: “Anh muốn rửa xe tôi vẫn chưa muốn tắm!”
“Tắm? Tắm nhớ cởi quần áo!”
Phương Dĩ la: “Dừng ở siêu thị đằng trước, tôi mua sữa tắm!” Xe khởi động, Phương Dĩ quyết định sống bằng sức mình, móc dù trong túi ra, giương dù che đỉnh đầu, cười nói, “Thế nào?”
Chu Tiêu liếc cây dù một cái, sắc mặt từ âm u chuyển sang trời quang, cười lớn: “Em lại đi điền bảng câu hỏi khi nào vậy? Lần này biến thành hiếm muộn và vô sinh!”
Xe thể thao nhanh chóng đi khỏi, trời mưa mở mui xe, dù che đầu, tiếng cười liên tục không dứt. Tưởng Dư Phi đứng bất động, Âu Duy Diệu đẩy đẩy anh ta, anh ta mới phản ứng lại, cười nói: “Đi thôi, anh đưa em về.”
Chu Tiêu đi ra ngoài một chuyến đổi xe, Phương Dĩ đỏ mắt vì ghen tị, càu nhàu căm giận bất công. Chu Tiêu rộng rãi ném chìa khóa cho cô: “Đi siêu thị mua hai lốc bia cho tôi!”
Phương Dĩ mừng rỡ, chiều thứ Bảy lái xe Chu Tiêu ra ngoài lượn vòng, nhất định không lượn đến siêu thị. Chu Tiêu đuổi Phương Dĩ đi chơi một mình. Hai mươi phút sau Đồng Lập Đông tới nhà Chu Tiêu, nói: “Xe tôi lại chết máy, ngược lại cậu có tiền đổi xe. Xe cũ bao nhiêu tiền, bán giá rẻ cho tôi.”
Chu Tiêu rót ly rượu cho anh ta: “Tặng cậu!”
Đồng Lập Đông nói: “Không được, sau này tôi chuyển khoản cho cậu.”
“Tùy ý.”
Đồng Lập Đông vừa uống rượu vừa nói: “Mấy ngày nay Phương Dĩ tự do ra vào chỗ này của cậu, hai người tiến triển quá nhanh?”
Chu Tiêu cười nói: “Cậu thăm dò tám chuyện?”
“Tôi chỉ nhắc nhở cậu.”
“Nhắc nhở cái gì?”
Đồng Lập Đông trầm mặc một lúc, nói: “Nghe nói Phương Dĩ đang tìm mẹ cô ấy, trước đây mẹ cô ấy có thể đã ở lầu trên?”
Chu Tiêu nhướng mày: “Hình như cậu vô cùng chú ý tới Phương Dĩ, lúc cô ấy vừa tới thì cậu đã nhắc nhở tôi, bây giờ lại tự mình điều tra cô ấy. Tại sao?”
Đồng Lập Đông nói: “Vì muốn tốt cho cậu. Chỗ này của cậu là kho bạc nhỏ, ra ra vào vào vốn phải đề phòng, trước kia chọn mở công ty ở đây, không phải cảm thấy ở đây an toàn không cần hao tâm tổn trí?”
Chu Tiêu trầm ngâm suy nghĩ chốc lát, chợt cười một tiếng: “Hình như tôi nhớ, năm, sáu năm trước cậu phụ trách khu này? Vụ cháy năm đó, tất cả cảnh sát phòng cháy chữa cháy vội tới, hẳn là cậu cũng đến.”
Đồng Lập Đông để ly rượu xuống, quay đầu cười nhìn anh: “Trí nhớ của cậu rất tốt.”
Năm năm trước, Đồng Lập Đông là cảnh sát nhân dân khu vực này, vụ án lớn đầu tiên xử lý chính là vụ cháy đó.
Nghe Trộm Góc Nhà
Số 338 đường Bảo Hưng, lúc đó có tổng cộng mười hai nhà, một nửa số nhà được chủ nhà ngăn ra cho thuê, đa số người thuê nhà là người bên ngoài, khu vực chung dùng lộn xộn, có người chất đồ lặt vặt thành đống, có người ngăn nhà bếp ở hành lang, tai họa an toàn đã ngầm tồn tại từ lâu. Sau vụ nổ gas, lửa lan ra nhanh chóng, cuối cùng dồn bốn người bị giết hại ngay tại chỗ, bảy bệnh nhân bị thương nặng sau khi cấp cứu chữa trị liên tiếp tử vong, một nửa số người chết là người lớn tuổi không có cách nào chạy trốn kịp thời, có hơn mười người thuê nhà khác bị thương nhẹ. Chuyện này khiến cho giới truyền thông vô cùng chú ý, đồn cảnh sát từng có một lần bị người nhà người chết vây chặn đến mức tê liệt. Đồng Lập Đông là một trong những cảnh sát nhân dân phụ trách xử lý một loạt công việc khắc phục hậu quả, cũng là cảnh sát nhân dân nói cho chủ nhà Trịnh biết, “Phương Đại Hải, không điều tra ra người này”.
Chu Tiêu kinh ngạc, cười một tiếng: “Trùng hợp như vậy?”
“Cậu cũng cảm thấy rất trùng hợp?” Đồng Lập Đông và Chu Tiêu quen biết nhau nhiều năm, từ quen sơ đến bạn rượu, cuối cùng trở thành anh em, giữa hai người có chuyện nói, không cần giấu giếm quá nhiều, “Cậu nói cô ấy ở đây không hề có mục đích, nhưng thật trùng hợp, người chết ở nhà bên cạnh năm năm trước có khả năng là bố ruột của cô ấy.”
Chu Tiêu nói: “Cho dù không phải là sự trùng hợp bình thường thì có vấn đề gì? Chẳng lẽ nói…” Ánh mắt anh lóe lên, một câu nói trúng, “Vụ cháy năm đó không hề đơn giản giống như bề ngoài? Cậu đang sợ điều gì? Cậu điều tra Phương Dĩ, là lo cô ấy sẽ phát hiện cái gì?”
Phương Dĩ nhanh chóng vọt tới bên tường, kề sát tường vểnh tai, giọng của Chu Tiêu truyền đến: “Cũng không tệ, khá thích.”
“Chỉ khá thích? Vậy thì tốt.”
Phương Dĩ mơ hồ cảm thấy mất mát, muốn ném hai lốc bia trong tay xuống, lại nghe Chu Tiêu nói: “Cậu vẫn chưa trả lời.”
Đồng Lập Đông nói: “Chuyện vụ cháy, năm năm trước đã kết án, tôi chỉ là một trong những cảnh sát nhân dân phụ trách xử lý vụ án lúc đó, cho dù có vấn đề gì thì cũ