Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341781
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1781 lượt.
t ngồi quanh một cái bàn xì xào bàn tán. Phương Dĩ tò mò đi tới hỏi: “Mấy cô đang nói chuyện gì thế?”
Nói chuyện phiếm đột ngột dừng lại, đồng nghiệp lúng túng: “Không có gì. Chúng tôi ăn xong rồi, cô mới ăn à?”
Mấy cô ấy không nói nhiều với Phương Dĩ, Phương Dĩ suy nghĩ nhạy bén đã phát hiện khác thường. Chờ sau khi ăn xong đi qua bục ngắm cảnh bên khu nghỉ ngơi, cuối cùng cô biết nguyên nhân.
Âu Duy Diệu nói với người khác: “Mấy cô đừng nói bậy, Phương Dĩ không phải loại người đó!”
“Sao không phải loại người đó? Giám đốc mấy cô ở đó, cô ta cũng dám sáp vào!”
Âu Duy Diệu cãi lại: “Dù thế nào đi nữa thì Phương Dĩ cũng không phải loại người đó. Con người cô ấy tùy tiện, nhất định Đổng sir hiểu lầm rồi!”
“Một cây làm chẳng nên non, người phụ nữ nào không nhạy cảm trong mặt này? Cô ta thận trọng về hành vi của mình thì ai có thể hiểu lầm cô ta!”
“Nói chuyện gì vui vậy, tôi cũng nghe thử?” Phương Dĩ cười híp mắt đi tới, mọi người lập tức tan tác như chim.
Âu Duy Diệu lúng túng: “Cô nghe thấy rồi? Cô đừng hiểu lầm, mấy cô ấy không có ác ý.”
Phương Dĩ trầm mặt: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Âu Duy Diệu ấp a ấp úng: “Hôm nay đi làm thì có tin đồn nói cô và Đổng sir…”
Chuyện mới xảy ra tối qua, hôm nay lập tức truyền đi. Phương Dĩ chưa từng nói với bên ngoài, Đồng Hạo Tường càng sẽ không tự chuốc lấy phiền phức nói với người khác. Rốt cuộc là ai truyền sự việc ra ngoài, còn nhắm thẳng mũi nhọn vào Phương Dĩ? Người duy nhất Phương Dĩ có thể nghĩ tới, chỉ có Giám đốc Nhân sự đã gặp cô lúc đó. Nhưng sáng sớm hôm nay Giám đốc Nhân sự và Giám đốc PR đã chủ trì buổi họp báo công bố tin tức, hoàn toàn chưa tới công ty.
Phương Dĩ suy nghĩ không ra, lần đầu tiên biết tiếng người đáng sợ, đi tới đâu cũng có người chỉ trỏ cô. Lúc gần tan làm cô lại nhận được điện thoại của Tưởng Dư Phi. Tưởng Dư Phi quan tâm nói: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có cần anh giúp không?”
Phương Dĩ nói qua loa lấy lệ, vắt hết óc nghĩ cách giải quyết. Cô nuốt không trôi cơn tức này, lớn như vậy, cho tới bây giờ cô chưa từng ăn loại ngậm bồ hòn này. Cô phải giải quyết Đổng Hạo Tường trước, sau đó bắt người tung tin đồn. Suy nghĩ viển vông rất tốt đẹp, bắt đầu hành động lại có rất nhiều trở ngại. Đổng Hạo Tường không có bạn gái cố định, trong công việc lại chưa từng mắc sai lầm, cô có thể chuyển mũi nhọn tin đồn vào người Đổng Hạo Tường, nhưng cô vẫn là nhân vật trung tâm của tin đồn. Phương Dĩ không muốn để tên mình xuất hiện cùng tên Đổng Hạo Tường.
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Phương Dĩ quyết định, không có sai lầm có thể tạo ra sai lầm.
Ngay lúc cô đang lén lút tiến hành kế hoạch của mình, bên phía Đổng Hạo Tường đột nhiên xảy ra sự cố.
Hôm nay là ngày thứ ba sau khi từ đồn cảnh sát về, bảy giờ tối, Đổng Hạo Tường chợt phát hiện không thấy điện thoại di động của mình. Anh ta cố gắng nhớ lại chỗ đã đi qua trước đó, cuối cùng nghĩ đến có thể rớt ở công ty, vì vậy anh ta trở lại công ty, đi vào phòng làm việc tìm, còn chưa tìm được đi động, bất thình lình nghe thấy có người nói ở bên ngoài: “Ai ở trong đó?”
Đổng Hạo Tường đi tới cửa phòng làm việc nhìn một cái, thấy đó là một nữ nhân viên trong nhóm đào tạo, nói: “Là tôi.”
Đối phương nói: “Đổng sir? Tôi còn tưởng là ai, làm tôi giật cả mình. Vừa rồi ở đây tối như mực, tôi đi vệ sinh xong quay lại thì đèn sáng nên vào xem thử.”
Đổng Hạo Tường cười nói: “Di động của tôi bị rớt trong công ty nên đến tìm. Sao trễ thế này mà cô còn chưa tan làm?”
“Tôi tăng ca, bận bịu đến giờ.” Đối phương đi vào phòng làm việc của Đổng Hạo Tường, đóng cửa lại nói, “Đổng sir, anh tìm gì, tôi cùng tìm giúp anh?”
Mười phút sau, nữ nhân viên này quần áo xốc xếch lao ra khỏi phòng Nhân sự, lớn tiếng kêu cứu: “Cứu mạng, cứu mạng! Có người không, cứu mạng!”
Bảo vệ tuần tra tầng nghe thấy tiếng động, lập tức theo tiếng lao tới, chỉ thấy một người phụ nữ vóc dáng yểu điệu, áo sơ-mi bị xé ra, mặt mày biến sắc rưng rưng nước mắt, gặp được họ liền kêu cứu mạng. Một người đàn ông đuổi theo phía sau, la to: “Sao cô…” Nhìn thấy hai bảo vệ, tiếng của anh ta dừng lại.
Bảo vệ nhìn kỹ lại, người này lại là Đổng Hạo Tường.
Trong hành lang và phòng Nhân sự đều có máy giám sát, phòng làm việc của Đổng Hạo Tường không có máy giám sát, mọi người chỉ biết nữ nhân viên đó quả thực đi vào trong phòng làm việc, về phần rốt cuộc họ đã xảy ra chuyện gì trong phòng làm việc, không ai biết được sự thật.
Ngày tiếp theo, tin đồn vô căn cứ quấy nhiễu Phương Dĩ ba ngày đột nhiên thay đổi nữ chính. Cô vô cùng hưng phấn nghe trộm tám chuyện, trên đường tan làm về bị Chu Tiêu chặn lại, Phương Dĩ không hiểu ra sao: “Làm gì đó?”
“Chờ!”
Việc chờ này chính là mười lăm phút, Phương Dĩ được Chu Tiêu dẫn tới bãi đậu xe ngầm của tập đoàn Âu Hải, cô có dự cảm sẽ xảy ra chút chuyện gì đó. Quả nhiên thấy Đổng Hạo Tường ra khỏi thang máy, bên cạnh còn có vài thành viên cấp cao của tập đoàn. Một người đàn ông trẻ tuổi không biết xông ra từ đâu, vung nắm đấm vào một thành viên cấp cao bên cạ