Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tới Không Tốt

Người Tới Không Tốt

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341765

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1765 lượt.

nh Đổng Hạo Tường: “Đổng Hạo Tường, lão dâm tặc mày không chết tử tế được!”
Đổng Hạo Tường kinh ngạc lùi sang một bên, một người phụ nữ đột nhiên xông tới nói: “A Kỳ, anh đừng kích động. Á, ông ấy không phải Đổng Hạo Tường, ông ấy là thành viên Hội đồng quản trị công ty!”
A Kỳ đánh nhầm người, tiếp tục vung nắm đấm, lần này rốt cuộc vung về phía đối phương. Vung vài đấm đánh cho Đổng Hạo Tường bầm dập mặt mũi, tài xế và bảo vệ của tập đoàn cùng nhau tiến lên ngăn cản họ.
Phương Dĩ kề vào cửa sổ xe, không chớp mắt nhìn chằm chằm bên ngoài: “Người phụ nữ đó chính là người bị Đổng Hạo Tường vô lễ? Trời ạ, đại chiến thế kỷ!”
Chu Tiêu nhàn nhã chỉ vào người đàn ông trung niên bị đánh đầu tiên: “Người đàn ông đó là thành viên Hội đồng quản trị công ty, có quyền phát biểu tuyệt đối. Ông ta vô duyên vô cớ bị đánh vì Đổng Hạo Tường, em nói sau đó sẽ còn có thể xảy ra chuyện gì?”
Phương Dĩ quay đầu nhìn anh, không tưởng tượng nổi: “Mấy chuyện này… Người phụ nữ này…”
Chu Tiêu nói: “Cho cô ấy hai cổ phiếu, giới thiệu cô ấy đến làm việc tại một công ty có tiền lương nhiều hơn, trộm điện thoại di động của Đổng Hạo Tường, lừa hắn quay lại công ty, dễ như trở bàn tay.”
Phương Dĩ nhìn về phía thang máy hỗn loạn ầm ĩ, lại nhìn về phía Chu Tiêu: “Uổng công tôi liều sống liều chết trả thù, anh tốn chút tiền là giải quyết rồi, tôi phí công một trận!”
Chu Tiêu cợt nhả ôm cô: “Tiền của tôi chính là tiền của em, ai bảo tôi là bạn trai em.”
Phương Dĩ đẩy anh: “Đừng tự mình đa tình!”
Chu Tiêu áp sát cô: “Cho tôi hôn, mấy ngày chưa hôn em rồi.”
Phương Dĩ không mở miệng được, chỉ có thể vừa liếc trộm cửa thang máy, vừa đỏ mặt tới mang tai. Chu Tiêu che mắt cô, nói nhỏ bên môi cô: “Chuyên tâm.”






Phương Dĩ Trả Thù
Trò khôi hài càng ngày càng nghiêm trọng, chỗ đậu bên kia bãi đậu xe vừa vặn có thể nhìn thấy tình cảnh ở cửa thang máy, cũng có thể thấy chiếc xe thể thao màu đen từng gặp qua một lần kia.
Âu Duy Diệu ngồi trong xe mình gọi điện thoại: “Dư Phi, bố anh xảy ra chút chuyện ở bãi đậu xe. Anh đừng lo, em lập tức đi qua xem thử. Không sao, là người Đổng sir trêu chọc lỡ tay làm bố anh bị thương. Được, anh từ từ tới, đừng gấp.”
Lúc Âu Duy Diệu cúp điện thoại, trò khôi hài cuối cùng kết thúc. Cô liếc nhìn chiếc xe thể thao đóng kín kia, thấp thoáng có thể thấy đường nét người đàn ông đó từ cửa sổ xe. Cô nhớ người đàn ông đó, trong mưa phùn rả rích lái chiếc xe thể thao mui trần, thân hình cường tráng, khí thế bức người, tùy ý lại khoe khoang, lạnh lùng với người khác, đối với Phương Dĩ lại trêu chọc cười đùa. Lúc này xe thể thao khởi động, không ai chú ý tới tiếng động cơ chợt vang lên. Âu Duy Diệu ma quỷ xui khiến nhìn chằm chằm chiếc xe đó, chỉ thấy Chu Tiêu vừa lái xe, vừa nghiêng người qua hôn Phương Dĩ, hình như bị đánh một cái, anh cười lớn ở trong xe, có điều hình ảnh chỉ trong nháy mắt, xe thể thao thoáng qua trước mặt Âu Duy Diệu rồi không thấy nữa.
Âu Duy Diệu lấy lại tinh thần, xuống xe, hoảng hốt chạy nhanh về phía cửa thang máy, đẩy mọi người ra đỡ lấy người đàn ông trung niên vô tội bị đánh kia: “Chú Tưởng, chú có sao không?”
Chu Tiêu đã nhìn thấy Phương Dĩ, đang muốn gọi cô, điện thoại di động reo lên. Anh nhận điện thoại, nghe thấy Phương Dĩ hạ thấp giọng nói: “Đi xa một chút, đến giao lộ phía trước quẹo trái chờ tôi.”
Chu Tiêu cũng hạ thấp giọng: “Tại sao?”
Phương Dĩ nói: “Tôi không muốn để người khác thấy, tưởng tôi được người ta bao nuôi.”
Chu Tiêu lại hạ thấp giọng xuống một bậc: “Có một số thời điểm em đừng tự kỉ quá, em còn chưa đạt tới tiêu chuẩn được bao nuôi đâu!”
Anh vừa dứt lời, Phương Dĩ đã hùng hổ chạy tới, đặt mông ngồi vào ghế lái. Chu Tiêu như cười như không dựa bên cửa xe: “Em lái?”
Phương Dĩ nắm tay lái: “Anh có lên không? Anh không lên tôi có thể đi rồi!”
Chu Tiêu nói: “Đương nhiên lên, em gấp vậy?” Anh một lời hai nghĩa, nhưng đáng tiếc Phương Dĩ nghe không hiểu. Chu Tiêu đi tới cửa xe bên kia, nhảy lên giống như khoe kĩ năng, trở người vào trong xe ngồi xuống. Phương Dĩ khinh thường: “Đỏm dáng*!”
Chu Tiêu đặt cánh tay lên cửa: “Em muốn đẹp cũng không đẹp nổi, chỉ có thể thối!”
*Từ gốc là 臭美. 臭: thối, 美: đẹp. Câu sau Chu Tiêu lấy từ Phương Dĩ dùng để chế giễu Phương Dĩ.
Phương Dĩ đạp chân ga, Chu Tiêu ngã ra sau theo quán tính, la to: “Xe này của tôi mấy triệu, em lái cẩn thận!”
Lái về đến cổng nhà, Chu Tiêu lập tức xuống xe, khom người đỡ đầu xe. Phương Dĩ khó tin: “Anh say xe?”
Chu Tiêu chậm chạp, không dám tin nhìn về phía Phương Dĩ: “Có phải em luôn cho rằng kĩ năng lái xe của mình rất tốt?”
Phương Dĩ gật đầu: “Mỗi lần tôi và Bong Bóng cùng lái xe, nó đều không lái qua tôi!”
Chu Tiêu có linh cảm xấu: “Lái xe gì?”
Phương Dĩ duỗi hai tay, giả vờ cầm tay lái: “Xe đụng trong công viên trò chơi!”
Đùa giỡn Chu Tiêu đủ, Phương Dĩ vui mừng khôn xiết, đi theo Chu Tiêu vào phòng làm việc, nói bô bô chuyện xấu của Đổng Hạo Tường. Hôm n


Disneyland 1972 Love the old s