XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tới Không Tốt

Người Tới Không Tốt

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341768

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1768 lượt.

“Tôi ẩn nấp bên cạnh trợ lý của ông ta mấy ngày, laptop của ông ta có lúc sẽ ở chỗ trợ lý của ông ta. Tôi rất vất vả ghi cái phim đó vào, hôm qua anh đã diễn một tiết mục bạo lực cho tôi, tôi còn tưởng tôi sẽ uổng phí thời gian, không ngờ hôm nay tập đoàn còn chưa xử lý Đổng Hạo Tường, Đổng Hạo Tường vẫn còn cơ hội xấu hổ!”
Chu Tiêu không hỏi Đổng Hạo Tường, hỏi lại: “Phim gì?”
Phương Dĩ phớt lờ anh, Chu Tiêu hỏi đi hỏi lại: “Rốt cuộc là phim gì, em không nói rõ làm sao tôi biết?”
Phương Dĩ vẫn phớt lờ anh, Chu Tiêu vùi vào cổ cô cười khẽ: “Phương Phương, bồn tắm của tôi đã mở nước rồi.”
Phương Dĩ nheo mắt, Chu Tiêu nói tiếp: “Vẩy một ít cánh hoa hồng, mấy ngày trước tôi đã thử, không tệ, em muốn thử chút không?”






Thật Thật Giả Giả
Cánh hoa hồng hoặc trắng hoặc hồng, nổi trên mặt nước, xinh đẹp lẳng lơ lại mê người, mùi hương nhàn nhạt thoang thoảng quanh quẩn bốn phía, Phương Dĩ không biết Chu Tiêu còn vẩy cái gì vào bồn tắm.
Chu Tiêu nói: “Nhiệt độ vừa thích hợp.”
Phương Dĩ rất lâu chưa tắm bồn, trước đây cô từng đỏ mắt vì ghen tị với bồn tắm nhà Chu Tiêu. Tình cảnh này, cô thực sự muốn bất cứ giá nào cởi sạch chui vào bồn tắm. Có điều cô vẫn còn lý trí, nói: “Nhà tôi tắm rất thuận tiện, cảm ơn lòng tốt.”
Chu Tiêu ôm cô từ phía sau: “Thì ra em thích nằm trên sàn nhà tắm vòi sen?”
Chu Tiêu giả vờ suy tư, cuối cùng gật đầu một cái: “Chiều theo em, coi là vậy đi.”
Phương Dĩ vui mừng khôn xiết, siết cổ anh lại nói: “Vậy em cũng chiều theo anh, anh nói là gì thì là cái đó!”
Chu Tiêu vừa bực mình vừa buồn cười, hơn nửa ngày anh mới vớt Phương Dĩ ra khỏi bồn tắm, vẻ mặt vui sướng: “Ngoài miệng nói không tắm, kết quả không phải muốn tắm như thường?”
Phương Dĩ lấy hai tay ôm ngực, mặt đỏ tới mang tai: “Rốt cuộc là tắm hay giặt quần áo!” Nói xong vuốt mặt một cái, lại vắt mái tóc ướt sũng, nước chen nhau rơi ào ào. Lần đầu tiên Chu Tiêu thấy phụ nữ vắt tóc như vậy, kì lạ thế chỗ tay Phương Dĩ. Phương Dĩ nói: “Hôm nay bỏ qua cho anh trước, em phải về tắm!”
Chu Tiêu nói: “Đừng bỏ qua cho anh.” Anh thay Phương Dĩ vắt xong một bên, lại vắt bên kia cho cô, chọc chọc quai hàm cô, cười, “Cái này gọi là gì, hại người cuối cùng hại ‘Dĩ’, bạn gái!”
Phương Dĩ ỉu xìu đi về lầu, lúc tắm nghĩ tới bồn tắm lại nhớ tới Chu Tiêu, nhếch miệng, hoàn toàn không ngừng cười được. Tắm xong về phòng, cô kiểm tra bút ghi âm, thử một chút lại không bị nước ngâm hỏng, tâm trạng vô cùng rực rỡ. Bạn gái? Chẳng biết tại sao Phương Dĩ hơi hối hận, tại sao vừa rồi không thu câu này lại.
Phương Dĩ ngủ một giấc này cực kì thoải mái, suy nghĩ cẩn thận mấy ngày nay đều vì đoạn âm thanh mình thu lén kia mà tan thành mây khói. Cô từng suy nghĩ lung tung lúc không có ai, Đồng Lập Đông có liên quan tới vụ cháy hay không, Chu Tiêu có bí mật gì không thể nói cho người khác biết, thì ra thực sự có bí mật, nhưng chút bí mật này không đáng kể, Phương Dĩ thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy ngay cả tiếng chuông quấy rầy người ta ngủ lúc sáng sớm cũng trở nên vô cùng êm tai.
Chu Tiêu ở đầu bên kia điện thoại nói: “Bạn gái, xuống đây ngay!”
Phương Dĩ trở mình, mơ màng buồn ngủ nói: “Em đã nói đừng đánh thức em, anh tự ăn chút đậu hũ trứng muối đi.”
“Gà mái đẻ trứng, em không muốn xem?”
Phương Dĩ tiếp tục mơ màng: “ ‘Đẻ’ bốn trứng? Anh đừng cứ bảo dì giúp việc đến nông thôn mua trứng gà nữa.”
Chu Tiêu tức giận nói: “Gà mái tự đẻ, tự đẻ, tự đẻ!”
Phương Dĩ lập tức tỉnh táo, không kịp thay quần áo, khoác thêm áo khoác rồi lao xuống lầu dưới, thấy Chu Tiêu cũng không nhìn anh, đẩy anh ra chạy thẳng tới ổ gà ở sân sau, kích động nâng trứng gà ấm áp lên, nói: “Cuối cùng nó đẻ trứng rồi!”
Chu Tiêu liếc mắt nhìn trứng, lại nhìn tóc Phương Dĩ còn thích hợp làm ổ hơn ổ gà, cười lớn: “Được rồi, anh giúp em cúng quả trứng gà này!”
Phương Dĩ nâng trứng gà đứng lên, nhón chân hôn gò má Chu Tiêu một cái, cười hì hì nói: “Cảm ơn!”
“Cảm ơn cái gì?”
Cảm ơn anh hao tâm tổn trí tặng gà cho cô tăng thêm thức ăn, cô không ăn, anh lại thuận theo cô chăn nuôi. Cảm ơn anh mua trứng gà và trứng vịt dỗ cô, anh lại không nói cô biết. Lần đầu tiên Phương Dĩ có một loại cảm giác thu hoạch sự vui sướng và không thể nói ra được đầy phong phú, còn có cảm giác thành tựu cực kì mãnh liệt, cảm giác này đều nhờ Chu Tiêu mới có, cô không cầm lòng nổi nói cảm ơn.
Chu Tiêu cảm động, đang muốn mở miệng, chợt nghe Phương Dĩ nói: “Còn nóng hổi này, em chiên hay hấp cho anh?”
Chu Tiêu không muốn nói nữa.
Thứ Hai là một ngày khiến người ta chán ghét, có điều thứ Hai này lại vì có tin giật gân mà trở nên vô cùng khiến người ta mong chờ.
Đổng Hạo Tường vi phạm quy tắc công ty, bị công ty sa thải, lại bởi vì lúc đào tạo chiếu phim bất nhã, tin tức bị người ta đưa lên mạng, dẫn đến hợp đồng giữa anh ta và tập đoàn khác tràn ngập nguy cơ. Hội nghị buổi sáng kết thúc, Đổng Hạo Tường thu dọn phòng làm việc rời khỏi dưới sự giám sát của bảo vệ. Lúc ăn cơm trưa,