Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tới Không Tốt

Người Tới Không Tốt

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341786

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1786 lượt.

liệu “ầm” một tiếng, rơi trên bàn trước mặt Phương Dĩ, “Cô chẳng những thêm Thịnh Đình, cô còn viết tên Giám đốc Thịnh Đình vào danh sách khách quý. Phương Dĩ phải không?” Cô ta chuyển hướng sang người quản lý, “Anh bảo một người mới còn đang trong thời gian thử việc phác thảo cái này, anh không biết hoạt động lần này đối với Âu Hải chúng ta mà nói quan trọng bao nhiêu sao?”
Sau khi tan họp, người quản lý gọi Phương Dĩ vào phòng làm việc, cả nét mặt và giọng nói đều nghiêm túc, nói với cô: “Tôi thấy ngày thường cô thông minh mới để cô rèn luyện một chút, kết quả cô làm ra cái rắc rối này cho tôi. Còn mấy ngày nữa là cô sẽ kết thúc thời gian thử việc, cô nghĩ tôi viết đánh giá cho cô thế nào?”
Phương Dĩ nói: “Tôi khẳng định không viết sai.”
Người quản lý không kiềm được giận: “Cô không viết sai, vậy là tôi sai? Cô về tự kiểm điểm thật tốt cho tôi!”
Phương Dĩ không chỗ minh oan, càng nghĩ càng giận, buổi tối trút hết lửa lên người Chu Tiêu. Chu Tiêu dỗ cô: “Cùng lắm thì từ chức, anh cho em thêm tiền sinh hoạt!”
Mắt Phương Dĩ sáng rỡ: “Anh muốn trả hết tiền thuê nhà lại cho em?”
Chu Tiêu nói: “Anh em ruột cũng phải tính sổ rõ ràng, tiền thuê nhà là tiền thuê nhà, bây giờ anh không ở nhà em!”
Phương Dĩ nản lòng: “Ai là anh em với anh!”
Chu Tiêu cười rộ lên: “Em đang sửa chữa danh phận với anh?”
Phương Dĩ bóp cổ anh, hai người ầm ĩ trên sofa, rất lâu nghỉ chiến, Phương Dĩ nói: “Việc này nhất định có vấn đề, em sẽ đi điều tra ra!”
Chu Tiêu đang muốn nói, lúc này chuông điện thoại di động vang lên. Anh vỗ vỗ mông Phương Dĩ bảo cô đến nhà bếp pha ly cà phê. Phương Dĩ nhảy đến bếp: “Thêm muối hay thêm bột ngọt?”
Chu Tiêu cười nhận điện thoại, nói: “Thêm nước tương!”
Phương Dĩ đáp lại: “Được thôi, không thành vấn đề!”
Đồng Lập Đông ở đầu điện thoại bên kia nghe thấy tiếng Phương Dĩ, dừng một chút mới nói: “Phương Dĩ lại đang ở nhà cậu?”
Chu Tiêu vẫn cười: “Đúng, nói đi.”
Đồng Lập Đông nói: “Lần này không có bút ghi âm?”
Chu Tiêu dần thu lại nụ cười.
Ngày đó Đồng Lập Đông tới tìm anh, Chu Tiêu xem tài liệu xong, dựa vào lưng ghế sofa, cảm thấy đệm không thoải mái, vừa định điều chỉnh một chút, tay liền mò được một vật nhô ra không rõ ràng. Anh rút cái vật nhô ra khỏi sofa, nói: “Cậu đặc biệt chạy tới nói chuyện này? Có phải chưa ăn cơm tối không? Đợi lát nữa Phương Dĩ xuống nấu cơm, cậu ăn cùng nhé.”
Đồng Lập Đông nhìn chằm chằm bút ghi âm Chu Tiêu cầm trong tay, nói: “Thôi, Phương Dĩ? Tôi sợ cô ấy hạ độc tôi!”
Hai người làm bạn nhiều năm, phối hợp ăn ý, kẻ tung người hứng nói hết lời, Chu Tiêu nhét bút ghi âm vào chỗ cũ, đưa Đồng Lập Đông ra ngoài.
Chu Tiêu quay đầu nhìn về phía nhà bếp, nhếch môi nói: “Cô ấy sẽ không ‘suy nghĩ lung tung’ nữa.”






Mưu Kế Phụ Nữ
Chu Tiêu không thích trong lòng Phương Dĩ tồn tại khúc mắc, đa nghi đối với anh, anh thà rằng Phương Dĩ đấu tranh với anh như lúc đầu, cũng không muốn cô hời hợt với anh. Phương Dĩ nên thích cười thích ồn ào, giống như bây giờ. Chu Tiêu uống một ly cà phê được thêm nước tương, còn Phương Dĩ sau khi pha cà phê xong lấy cớ tắm, cấp tốc chạy về lầu.
Chu Tiêu chậm rãi thưởng thức cà phê, loại mùi vị này, từ đầu lưỡi lan đến cổ họng, tiếp đó thấm vào dạ dày, không thể nói ra được, chỉ có thể tự mình lĩnh hội. Uống xong nửa ly, Chu Tiêu ợ một cái, quả thực không có cách nào tiếp tục, sợ lãng phí, anh đưa cà phê đến sân sau, giao cho gà vịt giải quyết. Vào trong nhà, anh lại gọi thông điện thoại Đồng Lập Đông, hỏi: “Tối mai sáu giờ, mấy người?”
Đồng Lập Đông nói: “Chỉ có cậu và thành viên Hội đồng quản trị Tưởng.”
“Cậu không đến?”
Phương Dĩ sáp lại gần anh: “Anh có ý gì hay?”
“Anh có lợi ích gì?”
Phương Dĩ e thẹn: “Đáng ghét.” Nhón chân lên, hôn Chu Tiêu một cái.
Chu Tiêu bị sặc bánh quy que, đặt bàn tay to lên mặt cô, đẩy cô ra, nói: “Không có cảm giác thẩm mỹ gì cả, đủ rồi!”
Phương Dĩ nghẹt giọng, nhìn Chu Tiêu qua khe hở giữa ngón tay anh: “Nói mau!”
Chu Tiêu liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay, ném bánh quy que xuống đi tới cửa: “Có cơ hội hoạt động não thêm, lấy cần cù bù thông minh, ngu ngốc cũng có thể chữa. Anh còn có việc, đi trước, bữa tối em tự giải quyết.”
Phương Dĩ đuổi theo anh: “Anh đi đâu vậy? Hôm nay thứ Bảy, anh có việc gì? Việc công? Việc tư? Tìm tiểu yêu tinh?”
Chu Tiêu thực sự không chịu nổi, không có thẩm mỹ anh cũng nhịn, giữ chặt đầu Phương Dĩ mạnh mẽ hôn cô một cái: “Ngoan ngoãn đợi anh về!”
Chu Tiêu và Tưởng Quốc Dân hẹn nhau ở một nhà hàng Nhật trong cao ốc Nam Giang. Trước đây Phương Dĩ giả làm chị gái tham gia họp mặt bạn bè, chỗ tụ họp ăn uống chính là chỗ này. Nhà hàng Nhật ở đây vô cùng chính thống, nguyên liệu tươi, giá cả hợp lý. Chu Tiêu đến sớm, khen ngợi thức ăn chờ rất lâu, Tưởng Quốc Dân mới thong dong đến muộn.
Vết thương trên mặt Tưởng Quốc Dân đã không nhìn ra, sau khi ngồi xuống, ông ta cười nói: “Quả nhiên Giám đốc Chu là một nhân tài, còn trẻ tuổi đã n


pacman, rainbows, and roller s