Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341778
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1778 lượt.
đưa lên, ai ngờ Giám đốc Thẩm nhảy liền hai cấp, trực tiếp đá Phó giám đốc. Chủ tịch bảo vệ Giám đốc Thẩm khắp nơi, mọi người đều xem bà ấy là nữ chủ nhân tương lai của tập đoàn Âu Hải, cho nên cô tuyệt đối đừng làm mích lòng bà ấy.”
Phương Dĩ thầm nghĩ cô chưa từng làm mích lòng Thẩm Lệ Anh, nhưng Thẩm Lệ Anh nhìn cô không vừa mắt. Phương Dĩ cảm thấy kì lạ, cảm giác Thẩm Lệ Anh mang cho cô có chút không nói rõ được cũng không tả rõ được. Cô còn chưa nghĩ ra, người quản lý lại gọi một mình cô vào phòng làm việc: “Tự kiểm điểm xong chưa?”
Phương Dĩ buột miệng: “Tự kiểm điểm xong rồi!”
Người quản lý sững sờ, không ngờ Phương Dĩ thay đổi nhanh như vậy, làm rối loạn lý do từ chối anh ta vốn đã tập luyện xong. Người quản lý nói: “Tự kiểm điểm xong rồi à. Vậy cô… cô…”
Phương Dĩ nói: “Quản lý, tôi đã viết xong bản kiểm điểm rồi, bảo đảm về sau sẽ không tái phạm loại sai lầm thấp kém này. Lần trước thái độ nói chuyện của tôi với anh không đúng, là cái sai của tôi, tôi xin lỗi anh. Tôi mới vừa tốt nghiệp ra trường, kinh nghiệm xã hội không đủ, công việc còn rất nhiều chỗ cần cải thiện, một tháng này đều là nhờ anh từng bước dạy cho tôi, tôi hi vọng sau này có thể luôn được đi theo anh học tập.”
Người quản lý không lời chống đỡ, vẫy vẫy tay bảo cô về.
Phương Dĩ quay lại chỗ ngồi, lặng lẽ gửi tin nhắn báo cáo cho Chu Tiêu: Sách lược anh dạy em quả nhiên có ích, người quản lý á khẩu không trả lời được!
Chu Tiêu trả lời: Em coi thường thức là sách lược? Anh cũng á khẩu không trả lời được.
Phương Dĩ nhanh chóng trả lời: Hừ!
Cô cảm thấy không thể lãng phí thời gian nữa, do đó vội vàng làm xong việc trong tay. Phương Dĩ lượn đến gần phòng bảo vệ, đi dạo tới lui mấy vòng, cô thấp thoáng nghe thấy vài tiếng bước chân. Phương Dĩ vịn tường, nhắm hai mắt, lảo đảo vẻ mặt mảnh mai, chẳng mấy chốc sẽ ngã xuống, có người la: “Này, Tiểu Phương, cháu sao vậy?”
Phương Dĩ “lảo đảo” đến cửa phòng bảo vệ, nói: “Cháu tuột huyết áp. Không được rồi, cháu đứng không vững.” Chân phải lặng lẽ để ở cửa, mở cửa chính không đóng ra, Phương Dĩ lại “lảo đảo” một cái, ngã vào trong.
Chú bảo vệ nói: “Tiểu Phương, ở đây không thể tùy tiện vào, chú đỡ cháu ra ngoài ngồi một chút.”
Phương Dĩ nhanh tay nhanh mắt “ngã” xuống ghế, giả vờ nôn, xua tay khó nhọc nói: “Không sao không sao, cháu ngồi một lát là ổn thôi.”
Chú bảo vệ không thể làm gì, chỉ có thể đi rót một ly trà cho Phương Dĩ. Phương Dĩ nhìn chằm chằm mấy nút bấm chằng chịt, lại liếc mắt nhìn tường giám sát, tiếp theo nên làm gì?
Ly nước đưa tới, chú bảo vệ còn chưa mở miệng, Phương Dĩ đã “lê hoa đái vũ”, gương mặt đầy thương cảm và tủi thân. Chú bảo vệ cả kinh: “Tiểu Phương, cháu sao vậy?”
*Lê hoa đái vũ: chỉ hoa lê giống như dính giọt nước mưa. Vốn để miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi, sau này dùng để miêu tả sự xinh đẹp của người con gái.
Phương Dĩ lắc đầu, muốn nói lại thôi, dừng xong đột nhiên mở miệng: “Thời gian thử việc của cháu sắp kết thúc rồi, lãnh đạo của cháu vừa mới nói cháu không thích hợp ở lại công ty.”
“Sao có thể như vậy?”
“Không phải là thứ Sáu tuần trước.” Phương Dĩ xoa mắt nặn không ra nước mắt, nói, “Thứ Sáu tuần trước cháu làm việc bị lỗi, khiến lãnh đạo mất mặt trước người ngoài. Lãnh đạo dạy cho cháu một phần tài liệu quan trọng, cháu cũng làm mất. Cháu nhớ rõ ràng đặt một chỗ trong phòng làm việc, nhưng nghĩ sao cũng nghĩ không ra.”
Phương Dĩ đau buồn lau mắt: “Cháu rất vất vả mới tìm được công việc này. Cháu còn phải nuôi gia đình, điều kiện gia đình không tốt, cung cấp cho cháu đi học đã rất khó khăn, nợ sinh viên cháu vẫn chưa trả hết, sau này làm sao đây…”
Chú bảo vệ sinh lòng thương xót, nửa tiếng sau giúp Phương Dĩ điều tra máy giám sát trong phòng Marketing, tràn đầy tinh thần chính nghĩa: “Chú tới giúp cháu tìm ra. Không sao, cháu sẽ không bị đuổi!”
Phương Dĩ trợn to mắt nhìn chằm chằm màn hình, hồi hộp đến ngay cả hô hấp cũng dừng lại. Thứ Sáu tuần trước, các bộ phận đều khẩn trương làm việc, mọi người vô cùng bận rộn, đồng nghiệp tới lui trước máy in. Phương Dĩ chợt thấy mình rời khỏi chỗ ngồi, thời gian đó chắc là cô đi toilet. Trí nhớ của Phương Dĩ được kéo lại từng chút một. Trong tầm mắt bỗng chốc xuất hiện một bóng dáng quen thuộc. Đối phương đi tới bên chỗ ngồi của Phương Dĩ, nói vài câu với đồng nghiệp Phương Dĩ, sau đó xung quanh không có người, cô ta cầm con chuột máy tính của Phương Dĩ, không biết đã làm gì. Phương Dĩ nín thở nhìn chằm chằm màn hình, thấy cô ta lại xuất hiện trước máy in, cầm mấy tờ giấy vốn đã được in ra đi, sau khi rời khỏi, máy in lại đẩy giấy ra lần nữa.
Lại là Âu Duy Diệu, Phương Dĩ không dám tin. Trong tầm mắt liếc đến màn hình bên cạnh có động tĩnh, cô vô thức nhắm sang bên cạnh, lại thấy Âu Duy Diệu đang cười nói với người khác. Không biết nói gì, cô ta hé miệng cười, xinh đẹp đáng yêu, ai cũng sẽ không đề phòng cô ta.
Mặt Phương Dĩ sắp kề sát màn hình, chú bảo vệ kêu: “Tiểu Phương, đừng áp sát thế! Tay cháu đừng đụng mấy nút đó.”
Phương Dĩ khô