Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341821
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1821 lượt.
tiếc con gà đó, luyến tiếc phần cảm giác phong phú và cảm giác thành tựu đó. Cô không có thứ gì thuộc về bản thân, ăn nhờ ở đậu khiến cô hiểu hai chữ “bản thân” quan trọng bao nhiêu. Tên cô chỉ viết dài một chút trên đầu nét cuối cùng đó thôi là đã mất đi “bản thân (*)”, từ nay chỉ là “Dĩ (*)”, Phương Dĩ Phương Dĩ. Quần áo của cô không phải của bản thân, giày không phải của bản thân, nhà cũng không phải của bản thân. Cô từng hôn gò má Chu Tiêu, nói “cảm ơn” anh, thì ra “cảm ơn” không hề có ý nghĩa.
(*) Từ 己 trong 自己 (bản thân, mình) và từ 已 trong 方已 (Phương Dĩ) chỉ khác nhau độ dài nét cuối.
Trong sân sau đã không còn ổ gà, dấu vết đã từng có hôm nay đã bị dọn dẹp vô cùng sạch sẽ. Phương Dĩ đi trên đường lung tung không có mục đích, ủ rũ, trong lòng trống trải, nghĩ đến việc buổi trưa vừa ăn thịt gà vừa uống canh gà, dạ dày cô liền khó chịu.
Chu Tiêu phát hiện Phương Dĩ mất tích là một tiếng sau, gọi điện thoại tới công ty, Tên Lửa nói: “Em đi xem qua trong nhà, Phương Dĩ không ở đó, không cầm di động cũng không mang theo ví tiền.”
Người phục vụ đóng gói tôm hùm đất cay xong đưa tới, Chu Tiêu xua xua tay không rảnh để ý. Tưởng Dư Phi ở bên cạnh cầm lấy giúp anh, nghe Chu Tiêu nói: “Bỏ hết công việc trong công ty trước, cậu ra ngoài tìm Phương Dĩ giúp tôi. Cô ấy vừa khỏi bệnh, tìm được cô ấy lập tức dẫn cô ấy về!” Tay Tưởng Dư Phi run lên, hỏi: “Phương Dĩ sao vậy?”
Chu Tiêu nói: “Không có gì, tranh hơn thua thôi.” Giọng nói hời hợt, sau khi nói xong lại lập tức tạm biệt, ngay cả tôm hùm đất cũng không lấy.
Tưởng Dư Phi không về công ty, lái xe, dọc đường gọi điện thoại Phương Dĩ, gọi tới cuối cùng là một người đàn ông nhận, anh ta cúp điện thoại, dọc đường tìm bóng dáng Phương Dĩ. Chu Tiêu điều hết nhân viên nam ra ngoài tìm người, lại muốn tìm Đồng Lập Đông giúp đỡ, Đồng Lập Đông vừa làm xong vụ án ở ngoại ô, nói với anh: “Đợi một lát về Cục tôi xem thử giúp cậu. Cậu đừng gấp, Phương Dĩ là một người lớn sống sờ sờ, không lạc được đâu.”
Chu Tiêu nói: “Cô ấy vẫn chưa khỏe, tôi không yên tâm.”
Đồng Lập Đông cười nói: “Được rồi được rồi, tôi về Cục ngay lập tức!”
Cúp điện thoại, Đồng Lập Đông lập tức bảo đồng nghiệp đổi xe, một mình lái xe về Cục. Con đường chỗ một hồ chứa nước, anh tùy ý liếc người đi câu bên hồ chứa nước một cái, sau khi lái vài mét khẩn cấp thắng xe lại, quay phắt đầu nhìn sang, vừa vặn thấy Phương Dĩ trùm áo lông tròn xoe chỉ vào cần câu la lớn: “Cắn câu rồi cắn câu rồi, mau kéo lên đi!”
Người đi câu bên cạnh lộ vẻ không vui, đang muốn nói gì đó, đột nhiên xa xa có vài nhân viên quản lý đô thị và hồ chứa nước lao tới, mọi người lập tức cầm lấy dụng cụ rồi tan tác như chim muông. Phương Dĩ đạp hai chân không nhìn thấy cũng nhanh chóng chạy mất. Đồng Lập Đông vội vàng xuống xe, đuổi theo cô.
Cách đó không xa là một ngọn núi, Phương Dĩ không thèm nhìn đường, chạy thẳng lên núi, phía sau đã không còn người đuổi theo, cô lại càng chạy càng hưng phấn, đá trên đường núi lăn qua lăn lại, trong vẻ xanh biếc dạt dào có mùi vị sức sống bừng bừng. Chạy không bao lâu, cô nghe thấy phía sau loáng thoáng truyền tới tiếng bước chân, tưởng quản lý đô thị đuổi kịp tới đây, cô nhìn về phía hai bên đường núi, dứt khoát leo lên sườn dốc bên trái, nháy mắt liền nhảy lên tới đỉnh dốc.
Lúc Đồng Lập Đông đuổi tới, chỉ thấy trên đỉnh dốc lóe lên vạt áo lông. Anh leo lên dốc theo, gọi: “Phương Dĩ —— Phương Dĩ ——”
Đầu kia sườn dốc không có đường, chỉ có thể leo xuống vách đứng cao chừng ba mét, đi xuống lại leo tiếp lên vách đá dốc đối diện. Phương Dĩ cẩn thận vịn hòn đá, đi xuống từng chút một, đột nhiên nghe thấy có người gọi tên cô. Cô nhíu mày, chờ rơi xuống đất mới đáp lại: “Đồng Lập Đông?”
“Phương Dĩ —— hả ——”
Phương Dĩ vỗ bụi trên tay một cái, trong tầm mắt chỉ thấy một cái bóng rơi xuống từ trên đỉnh dốc, tập trung nhìn lại, chỉ thấy Đồng Lập Đông ngã trong bụi cỏ, lớn tiếng mắng một câu, kêu cô: “Phương Dĩ!”
Phương Dĩ cấp tốc chạy lên trước, gạt cành lá cỏ dại trên đỉnh đầu anh ra, nói: “Sao anh lại ở đây?”
Chân Đồng Lập Đông ngã bị thương, không có cách nào đứng dậy, anh nhịn đau nói: “Chu Tiêu đang tìm cô khắp nơi, gọi điện thoại cho cậu ấy.” Di động lại rớt bên kia, đã sớm nứt ra, không có cách nào khởi động.
Đồng Lập Đông không có cách nào đi lại, cũng không có cách nào dùng di động cầu cứu. Chẳng mấy chốc sắc trời bắt đầu tối, họ phải mau chóng xuống núi. Ở đây xuống dốc dễ lên dốc khó, Phương Dĩ chỉ có thể leo lên từ vách đá bên kia. Đồng Lập Đông nói: “Bên kia cô leo không lên, leo lên vách đá, không có đường đi xuống, chỉ có thể lên nữa, nhưng đi tiếp thì chính là vách núi.”
Phương Dĩ nhìn vài dốc núi thoải gần kề, nói: “Vậy tôi lên từ đây.”
Đồng Lập Đông rõ ràng xem thường cô: “Cô không lên nổi.”
Phương Dĩ cúi đầu tìm cả buổi, cầm lấy một cục đá sắc bén, dùng sức đập mạnh dốc núi, sau khi đập ra một cái lõm có thể để con người vịn leo lên, cô lại bắt đầu đập lõm thứ hai. Đồng Lập Đông đau đến đổ mồ hôi lạnh, nhìn động tác của cô, nói: “C