Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341819
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1819 lượt.
sự trông đợi từ trước đã biến chất. Cô sợ đến lúc đó sẽ giống như bây giờ, mặt trời từ đầu đến cuối không có cách nào nhìn thẳng, cuối cùng sẽ tổn thương chính mình.
Phương Dĩ nói: “Tối qua em gọi điện thoại cho bác tài Ngô. Chú ấy là tài xế taxi trước kia, cũng vừa vặn là đồng nghiệp cũ của bố em, thời gian trước em từng nhắc với anh.”
Chu Tiêu nghiêng đầu nhìn cô: “Ừ.”
“Em xác nhận với chú ấy thời gian bố em mất tích. Sau khi bố em nghỉ việc, mới đầu bác tài Ngôn vẫn liên lạc với ông ấy, sau đó bố em mới hoàn toàn mất tích, mẹ em đương nhiên cũng mất tung tích. Anh biết rốt cuộc bố em mất tích từ lúc nào không?”
“Mười năm trước, sau khi xảy ra tai nạn giao thông.” Chu Tiêu nói.
Phương Dĩ ngạc nhiên nhìn Chu Tiêu, ngay sau đó cười một tiếng: “Cái gì anh cũng có thể đoán?”
Chu Tiêu nói: “Nói cho anh biết suy đoán của em?”
Phương Dĩ mím môi, nắm chặt tay Chu Tiêu: “Trước đây bố em từng làm tài xế ở tập đoàn Âu Hải, người chết là Quản lý tài chính của tập đoàn Âu Hải. Sau khi người đó chết, bố em đúng lúc mất tung tích. Triệu Bình nói khi đó anh ta từng thấy một người đàn ông trung niên ở hiện trường. Người đàn ông trung niên đó rốt cuộc là ai, bây giờ không ai biết, nhưng em biết tất cả đều quá trùng hợp.”
Đối diện đường cái chính là số 338 đường Bảo Hưng. Tòa nhà hai tầng, mỗi tầng sáu gia đình, khi đó bên trong đầy ắp người, bây giờ bên trong trống rỗng. Dưới ánh mặt trời rực rỡ, chỉ có nó, tựa như bị không khí bẩn xoay quanh. Phương Dĩ nói: “Tiểu Khang nói, đêm xảy ra vụ cháy đó cậu ta chạy ra ngoài, từng thấy có người leo tường, sau đó trong nhà liền bốc cháy. Tiểu Khang không giống người bình thường, nhưng không có nghĩa lời của cậu ấy không có bất kì độ đáng tin nào. Nếu điều cậu ấy nói là thật, vụ cháy đó không phải ngoài ý muốn, cũng không phải kết quả của việc vợ chồng cãi nhau dẫn đến, mà là có người cố ý tạo ra. Đây là mưu sát.”
Tại sao Phương Chí Chiêu đổi tên đổi họ, là ai muốn giết vợ chồng “Phương Đại Hải”?
“Ông ấy mới là người thực sự gây ra vụ tai nạn giao thông đó. Sau khi xảy ra chuyện bỏ trốn, dùng tên giả Phương Đại Hải, năm năm trước vào đây ở, bị người phía sau phát hiện, vì vậy bị người ta giết người diệt khẩu, mẹ em mất tích. Tất cả việc này, toàn bộ có liên quan tới tập đoàn Âu Hải.” Ánh mắt Phương Dĩ rơi vào tòa nhà kia, từng chữ từng câu, nói mạnh mẽ.
Suy đoán của cô không có căn cứ ủng hộ, “người qua đường” quan trọng nhất kia, Triệu Bình cũng không thấy rõ. Về đến nhà, Chu Tiêu mở điều hòa ấm áp, rót một ly nước nóng cho Phương Dĩ, nói: “Đừng suy nghĩ lung tung nữa, cảnh sát sẽ điều tra tai nạn giao thông. Trên thế giới nào có nhiều vụ mưu sát vậy. Em tưởng đang quay phim?”
Phương Dĩ không nói câu nào uống nước, uống xong nửa ly mới nói: “Trên thế giới cũng không có trùng hợp như vậy. Triệu Bình không thấy rõ người qua đường đó. Anh đã quên, hiện trường phát án lúc đó còn một người chứng kiến?”
Chu Tiêu nhíu mày: “Còn người chứng kiến?”
Phương Dĩ cười một tiếng: “Thái Đào Kiệt, bây giờ ở Mỹ, không có liên lạc với bạn học cũ trước đây. Năm đó anh ta và Triệu Bình là bạn thân, đêm đó cũng là người đi cùng anh ta.”
Biển người mênh mông, muốn tìm được một người cách xa nơi đất khách quê người, hoàn toàn không dễ như lý luận suông. Phương Dĩ cũng không nóng lòng xác định thân phận “người đi đường” đó, cô cũng không làm xáo trộn mục đích của mình. Người cô muốn tìm tên Thẩm Chiêu Hoa, là mẹ cô. Nếu tất cả manh mối đều gắn bó chặt chẽ với tập đoàn Âu Hải, vậy đương nhiên cô phải bắt đầu từ tập đoàn Âu Hải, đi thăm dò tung tích Thẩm Chiêu Hoa.
Buổi tối lại đến thời gian gọi điện thoại, Phương Dĩ đúng giờ khóc lóc kể lể: “Chị, em vừa lạnh vừa đói.”
Đại Phương hỏi: “Không có tiền mùa quần áo mùa đông?”
“Chị, chị hiểu em!”
Đại Phương thề: “Chị thực sự không hiểu em!”
Phương Dĩ ngã vào sofa: “Chị, bây giờ em có tiền lương rồi, nhưng tiền lương không đủ mua quần áo. Nửa tháng nay em chỉ mặc một cái áo lông, đều đã thiu rồi.”
Đại Phương nói: “Anh rể em nói không được nuông chiều em nữa. Thiếu quần áo tự giải quyết, hoặc em về nhà lấy!” Dừng một chút, không nhịn được nói, “Bong Bóng cũng hiểu chuyện hơn em!”
Phương Dĩ đối mặt với sự máu lạnh vô tình của Đại Phương, đau lòng tột đỉnh. Chu Tiêu chuẩn bị cơm tối xong, xách cô lên từ sofa: “Quần áo em thiu? Để anh ngửi thử!”
Chu Tiêu không dùng mũi ngửi, anh dùng miệng hôn. Phương Dĩ trốn anh, kêu: “Cổ nhột, anh đi ra đi ra. Làm cơm xong chưa?”
Chu Tiêu kéo cô vào lòng: “Em trừ áo đến thì đưa tay cơm đến thì há mồm, còn có thể làm gì? Cả ngày lừa gạt gian lận đòi tiền chị em, thiếu tiền thật? Anh cho em một cái thẻ?”
Phương Dĩ nói lời chính nghĩa: “Anh coi em là người nào, có chết em cũng sẽ không đòi tiền của anh! Tuần trước em nhìn trúng một cái áo khoác trên Taobao, để trong giỏ mua đồ, anh có rảnh chụp xuống giúp em là được.”
Chu Tiêu cười lớn, kéo cô đi ăn cơm: “Ăn cơm xong hẵng nói!”
Sau khi ăn xong Phương Dĩ bưng laptop của Chu Tiêu quét Taobao, la to: “Em cũn