80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Vợ Bí Mật

Người Vợ Bí Mật

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342232

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2232 lượt.

ó cả nỗi tuyệt vọng, trái tim như bị ai đó bóp mạnh, lồng ngực căng tức, “vì sao em không cho anh một cơ hội giải thích đã vội định tội anh, chẳng lẽ cuộc hôn nhân của chúng ta cứ thành ra thế này sao, một chút cố gắng mà em cũng không có sao?”. Lời nói của anh vẫn còn vang vọng bên tai, cô không cho anh cơ hội giải thích? Đêm đó cô ở nhà đợi anh vẻn vẹn một đêm, nhưng chẳng đợi được gì, là anh tự vứt bỏ cơ hội của chính mình, đến lúc cô đã cảm thấy tuyệt vọng anh mới vội vàng muốn giải thích, nhưng cô cũng là người, cũng có trái tim, trông thấy cảnh tượng ấy, rồi lại nhận được kết quả như vậy sau cả đêm đợi chờ, muốn cô làm sao để không đau lòng, muốn cô phải chấp nhận thế nào đây? Cô không cố gắng vì cuộc hôn nhân của bọn họ ư? Không, cô đã rất cố gắng, từ khi bắt đầu nghi ngờ đến lúc khẳng định chính xác, cô vẫn luôn chờ anh chủ động nói với mình, hỏi anh có chuyện gì muốn nói với cô không thì anh đều có ý giấu diếm, cho dù ngày đó tận mắt nhìn thấy anh đi cùng Tô Tuyết, cô vẫn cố nén nỗi đau trong lòng đợi anh nguyên một đêm, thậm chí là đã chuẩn bị tốt để chấp nhận lời giải thích của anh, nhưng cuối cùng thì sao? Hiện giờ trái tim của cô đã chết, anh mới hứa sẽ bù đắp, anh không cảm thấy đã quá muộn rồi sao, hay anh luôn tự tin rằng chỉ cần anh mở miệng là cô lập tức tha thứ?
Một giọt nước mắt nhẹ nhàng rơi xuống, lặng yên không một tiếng động, ngay cả Mễ Giai cũng không phát hiện ra.
Mạc Chấn Huân vừa lái xe, thỉnh thoảng lại quay sang nhìn Mễ Giai, thấy cô hờ hững nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, nước mắt cứ lặng lẽ rơi xuống, anh biết cô đang đau lòng. Lấy khăn giấy ở đằng trước đưa cho cô.
Mễ Giai sững sờ quay đầu, khó hiểu nhìn Mạc Chấn Huân, cô không rõ sao tự nhiên anh lại đưa khăn giấy cho mình.
“Lau đi, em khóc” Mạc Chấn Huân nhét khăn giấy vào tay cô, khẽ thở dài.
“Hả…” Mễ Giai lúc này mới phản ứng lại, đưa tay sờ lên hai má, hóa ra không biết từ lúc nào nước mắt đã sớm ướt mặt. “Cảm ơn anh” Lúng túng nói cảm ơn anh, cầm khăn giấy lau mặt qua loa.
Mạc Chân Huân cười khẽ, hỏi, “Em muốn ăn gì, đồ Ý được không?”
Mễ Giai lắc lắc đầu, vô lực trả lời, “Đưa tôi về đi”. Hiện tại cô không có chút khẩu vị nào. Dựa lưng vào ghế nhẹ nhàng nhắm mắt lại, cô không buồn ngủ, chỉ là cảm thấy rất mệt mỏi, người mệt, tim cũng mệt.
Thấy cô như vậy, Mạc Chấn Huân cũng không nói thêm gì, đến giao lộ phía trước liền quay xe lại, chậm rãi đi về hướng nhà La Lệ.
Xe dừng lại ở dưới nhà La Lệ, Mạc Chấn Huân quay sang thấy Mễ Giai đang dựa vào một bên ghế ngủ, vẫn hơi nhíu mày, trên mặt còn in vệt nước mắt khô, anh đưa tay muốn giúp cô vuốt vuốt nếp nhăn giữa hai lông mày, tay vừa mới đưa đến gần còn chưa chạm được mặt cô thì đôi mắt to linh động kia đột ngột mở ra, cánh tay liền dừng lại giữa không trung.
Mễ Giai nhìn bàn tay to trước mặt còn chưa buông xuống, quay sang Mạc Chấn Huân bên cạnh, luống cuống hỏi, “Đến… Đến… Đến rồi sao?”
Thu tay lại, trên mặt không có tí gì gọi là mất tự nhiên, Mạc Chấn Huân mỉm cười gật đầu, “Đến rồi”
Mễ Giai đỏ mặt, vội vàng ngồi thẳng dậy, vuốt lại quần áo trên người, xác nhận dáng vẻ mình đoan trang ngay thẳng mới quay đầu nói với Mạc Chấn Huân, “Cảm ơn anh đã đưa tôi về, hẹn gặp lại” Dứt lời vừa định xoay người mở cửa xe đi xuống lập tức bị Mạc Chấn Huân nhanh hơn một bước giữ tay cô lại.
Mễ Giai ngạc nhiên quay lại, khó hiểu hỏi, “Còn việc gì sao?”
Mạc Chấn Huân nhìn cô, hồi lâu mới mở miệng, “Những gì anh nói khi nãy đều là thật”
“Nói gì… Anh nói gì?” Mễ Giai chưa phản ứng kịp, không hiểu ý anh.
“Những gì anh vừa nói với Nghiêm Hạo” Mạc Chấn Huân thản nhiên mở miệng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô.
“Nếu anh không quý trọng cô ấy, làm cô ấy tổn thương, tôi nhất định sẽ đoạt lấy cô ấy từ bên cạnh anh”. Cô còn nhớ rõ vừa rồi anh đã nói như thế, nhìn thẳng vào mắt anh, có chút lúng túng, có chút ngượng ngùng, cô không ngu ngốc, đương nhiên cô hiểu ý tứ trong lời nói của anh, sở dĩ vừa nãy không có phản ứng là vì Nghiêm Hạo đang ở đấy, toàn bộ tâm tư của cô đều đặt hết lên Nghiêm Hạo nên cũng không suy nghĩ nhiều về những lời anh nói. Mễ Giai gượng cười, lắp bắp nói, “Chuyện này, chuyện này tôi biết là anh cố ý nói những lời đó để chọc tức Nghiêm Hạo, tôi.. Tôi không để bụng đâu, anh…”
“Anh bảo những lời anh nói là thật” Mạc Chấn Huân ngắt lời cô, ánh mắt nhìn cô chằm chằm để cô không có cơ hội trốn tránh.
“Tôi…” Mễ Giai nhìn anh, không biết phải nói gì, những lời của anh quá đột ngột, cũng quá bất ngờ, hiện tại Mễ Giai hoàn toàn không có khả năng tiêu hóa. Cô chưa từng nghĩ Mạc Chấn Huân đối với cô… Trước kia Mạc Liên Huyên cũng đã nói với cô, cô một mực khẳng định không thể có chuyện đó, rồi ngay cả khi anh đến nhà La Lệ tìm cô, cô thậm chí còn nghĩ anh đến là để chê cười mình, cô chưa bao giờ nghĩ rằng Mạc Chấn Huân thật sự có ý gì với mình, chuyện này, chuyện này quả thực rất khó có thể xảy ra.
Vẻ mặt Mễ Giai lúc hồng lúc trắng, biểu cảm muôn màu muôn vẻ, Mạc Chấn Huân nhìn mà không khỏi bật cười, cuối cùng sang sảng cười thành t