Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Vợ Bí Mật

Người Vợ Bí Mật

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341990

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1990 lượt.

iếng.
Thấy Mạc Chấn Huân cười, sắc mặt Mễ Giai thoáng chốc đỏ bừng, rút tay ra khỏi tay anh, cũng không thèm nhìn anh, nhỏ giọng nói thầm, “Không, không hiểu anh nói gì” Chẳng dám nhiều lời với anh nữa, Mễ Giai xoay người mở cửa xuống xe.
“Anh không đùa, anh ta không biết quý trọng em, anh sẽ đoạt lấy em từ bên cạnh anh ta” Mạc Chấn Huân nhìn bóng lưng cô, nói kiên định.
Động tác của Mễ Giai hơi ngừng lại, vì quá căng thẳng nên có phần lắp bắp, “Tôi, tôi đi trước, anh… Cảm ơn anh đã đưa tôi về” Nói xong cũng không quay đầu, xuống xe liền chạy một mạch tới cầu thang của nhà trọ. Mạc Chấn Huân ở phía sau nhìn cô cười nhẹ, hồi lâu mới quay xe rời đi.






Mễ Giai xấu hổ đỏ mặt chạy lên nhà, lúc mở cửa vào thì La Lệ đã về, đang ngồi trên sô pha nhàn nhã ăn vặt xem ti vi, thấy Mễ Giai bèn nói, “Về rồi đấy à. Á! Sao mặt cậu đỏ thế kia?”
“Hả… Thật, thật sao?” Mễ Giai cảm giác mặt mình càng nóng hơn, trong lòng thầm mắng Mạc Chấn Huân vài lần, đang yên đang lành lại nói với cô chuyện này.
“Cậu thấy khó chịu à?” Buông đồ ăn trong tay, đi tới sờ trán Mễ Giai, sửng sốt kêu lên, “Sao nóng vậy? Không phải cậu bị sốt chứ?”
“Không… Không phải, vì trời nóng, nóng quá, không có việc gì đâu, tớ khỏe lắm” Mễ Giai tránh tay cô ấy, để túi lên sô pha, ánh mắt có phần né tránh. Vội đổi đề tài, “Đúng, đúng rồi, hôm nay cậu không đi chơi với Tiểu Thôi à?”. Ngày nào La Lệ cũng ăn cơm cùng Tiểu Thôi xong mới về nhà, hôm nay lại về sớm như vậy nên có chút không quen.
“Hôm nay anh ấy phải tăng ca, nên tớ về sớm, mà kể cả hôm nay Tiểu Thôi không tăng ca thì tớ cũng muốn về sớm với cậu để vun đắp tình bạn của chúng ta” La Lệ cười hi hi nói. 
Nghiêm Hạo hơi say nhưng vẫn tỉnh táo, lảo đảo ra khỏi thang máy, đi đến cửa, sờ soạng lấy chìa khóa trong túi ra, tra vào ổ, một lúc lâu sau mới mở được cửa. Mở cửa ra, bên trong là một mảnh tối đen, không có người trước kia vì anh mà để đèn, cũng không có người mỉm cười ngọt ngào ra đón, hỏi anh có đói bụng không, có muốn ăn khuya không khi anh về nhà. Căn nhà bây giờ không có Mễ Giai, dường như cũng không còn hơi ấm, rất hoang vắng, rất lạnh lẽo.
Đóng cửa lại, loạng choạng ngã ngồi xuống đất, Nghiêm Hạo nhìn căn phòng tối đen, thở dài, ngửa đầu dựa vào cánh cửa phía sau. Đêm nay anh uống rất nhiều rượu, nhiều đến nỗi ngay cả anh cũng không nhớ rõ mình đã uống bao nhiêu chén, cơ thể say nhưng đầu óc lại tỉnh táo lạ kì, thậm chí còn minh mẫn hơn so với bình thường. Cảnh tượng Mạc Chấn Huân ôm Mễ Giai rời đi lúc chiều cứ lởn vởn trong đầu anh, giống như một thước phim quay chậm trước mắt, không thể xua đi được.
Tiếng chuông điện thoại vang lên trong không gian yên tĩnh, rất rõ ràng nhưng vào tai Nghiêm Hạo lại không dễ nghe chút nào, không cần nhìn anh cũng biết là ai gọi tới, cả ngày nay Tô Tuyết gọi điện cho anh không ngừng, anh không muốn nghe, một chút cũng không muốn, anh mệt mỏi, rất mệt. Lấy di động ra ném xuống đất, tạo thành một tiếng động lớn, trong không gian tối đen chợt lóe lên tia sáng màu lam nhạt. Nghiêm Hạo không thèm để ý, nghiêng ngả đứng dậy đi về phòng ngủ, đóng sầm cửa lại, ngăn cách âm thanh đáng ghét kia ở bên ngoài.
Bên này Bạch Lâm cầm điện thoại gọi cho Nghiêm Hạo hết lần này đến lần khác nhưng cuối cùng vẫn không có ai nghe máy. Chau mày nhìn Tô Tuyết mang vẻ mặt chờ mong ngồi trên sô pha ôm Nghiêm Nhiên, đành cắn răng tiếp tục kiên trì gọi lại.
Mặc cho Bạch Lâm gọi cả đêm, vẫn chỉ có một giọng nói lạnh lùng đáp lại ‘Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau’. Buông điện thoại, nhìn Tô Tuyết, Bạch Lâm bất đắc dĩ lắc đầu.
“Sao anh ấy không nghe điện thoại chứ, cũng không đến gặp chị… Vì sao…” Tô Tuyết ôm Nghiêm Nhiên lẩm bẩm một mình, nói xong nghiêng đầu, ánh mắt tràn đầy khó hiểu và nghi hoặc.
“Chị, đừng nghĩ nữa, đã muộn rồi, chúng ta đi ngủ trước nhé, nói không chừng ngày mai Nghiêm Hạo sẽ đến thăm chị” Bạch Lâm ngồi xổm xuống trước mặt Tô Tuyết, dịu dàng an ủi chị mình, chỉ sợ cô ấy nghĩ ngợi lung tung rồi lại phát bệnh.
“Nhưng vì sao Hạo lại không đến, lâu rồi chị không gặp anh ấy, hay là anh ấy không cần chị nữa?”. Trái lại Tô Tuyết vẫn cứ lẩm bẩm, hoàn toàn không để tâm đến những lời của Bạch Lâm, đột nhiên ngẩng đầu cầm lấy tay Bạch Lâm, kích động nói, “Không cần, anh ấy không thể không cần chị, chị thương anh ấy như vậy, sao anh ấy có thể không cần chị chứ? Chị muốn gặp anh ấy, chị muốn gặp, chị sẽ nói với anh ấy là chị rất yêu anh ấy, rất yêu, rất yêu, em nói với anh ấy được không, em nói với anh ấy để anh ấy đến gặp chị được không? Chị thật sự không thể không có anh ấy… Không thể…”
“Không đâu, Nghiêm Hạo không nói anh ấy không cần chị, chỉ là anh ấy bận công việc, anh ấy phải quản lý một công ty lớn như vậy, nên bây giờ anh ấy không thể phân thân để đến đây được, không phải anh ấy không cần chị đâu, ngày mai, ngày mai anh ấy sẽ tới thăm chị, ngoan, chúng ta đi ngủ trước được không?” Vỗ vỗ tay cô, Bạch Lâm


Teya Salat