Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341979
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1979 lượt.
nhưng dường như cô không hề cảm thấy đau đớn, “Đều là cô ta, đều là do Mễ Giai, là cô ta cướp Nghiêm Hạo đi, con đàn bà hư hỏng đáng chết”. Khi cô nói có cảm giác như đang nghiến răng nghiến lợi, “Giết cô ta, con đàn bà hưng hỏng, phải giết cô ta… Giết cô ta rồi Nghiêm Hạo sẽ trở lại bên mình, đúng, đúng, mình sẽ giết con đàn bà kia… Giết cô ta, giết cô ta, làm cho cô ta không thể giành Nghiêm Hạo với mình, Nghiêm Hạo là của mình, là của mình… Đừng ai nghĩ sẽ tranh giành được với mình… Là của mình…”
Bên ngoài Bạch Lâm ôm Nghiêm Nhiên khóc nức nở, trong phòng ánh mắt Tô Tuyết lộ ra sát khí, vẻ mặt dữ tợn thì thào nói nhỏ.
Mễ Giai mệt mỏi xoa xoa bả vai, vừa rồi Mạc Chấn Huân gọi điện nói buổi tối có việc nên không thể đón cô tan làm, vì thế Mễ Giai bất giác cảm thấy nhẹ nhõm, âm thầm thở phào, kỳ thực cô không biết nên đối mặt với anh như thế nào.
Thở dài một hơi, bước ra chuẩn bị rời đi, lại giống như hôm qua, còn chưa đi được mấy bước, nhìn phía trước Mễ Giai sững sờ dừng lại.
Nghiêm Hạo băng qua đường đi về phía cô, ánh mắt anh khóa chặt lấy cô, vẻ mặt nghiêm túc, so với hôm qua trông anh hốc hác đi nhiều.
Mễ Giai cứng rắn tự nhủ không được để bản thân mình đau lòng vì anh, xoay người bước nhanh muốn rời khỏi. Nghiêm Hạo từ xa bước nhanh tới, ôm chặt Mễ Giai từ phía sau, thở hổn hển bên tai cô.
“Buông tôi ra…” Mễ Giai giãy dụa muốn thoát ra khỏi vòng ôm của anh, cái ôm này rất dễ khiến cô lung lạc, cô không muốn mình lại lưu luyến anh, cô không muốn.
“Anh sẽ không buông tay, anh muốn ôm em, cả đời này cũng sẽ không buông tay” Nghiêm Hạo ôm cô càng chặt hơn.
“Đừng như vậy Nghiêm Hạo, xin anh, buông tôi ra…”. Đừng để cô cảm thấy anh vẫn còn yêu mình, tình yêu của anh rất dễ dàng khiến cô trầm luân, cô sợ bản thân vì yêu anh mà sẽ quên rằng anh đã từng làm mình đau khổ đến thế nào, điều cô mong đợi rất đơn giản, đó là một người toàn tâm toàn ý yêu mình, nhưng anh lại không thể cho cô điều đó.
“Anh yêu em Mễ Giai, anh yêu em….” Nghiêm Hạo thổ lộ lời yêu bên tai cô, quay người cô lại, thấy nước mắt trên mặt cô, không khỏi đau lòng, cúi xuống hôn những giọt nước mắt ấy, động tác nhẹ nhàng cẩn trọng giống như hôn lên một thứ trân bảo.
Nụ hôn của anh, lời yêu của anh khiến Mễ Giai càng khóc dữ dội, nếu lúc trước anh nói ra những lời này sớm hơn cô sẽ rất cảm động, nhưng vì sao phải đợi đến lúc cô thấy anh ôm người phụ nữ khác, bị tổn thương sâu đậm anh mới nói, anh không nghĩ là đã quá muộn rồi sao? Mễ Giai quay mặt đi, khiến nụ hôn của anh rơi xuống bên tai, cố nén nước mắt và đau đớn trong lòng, mở miệng nói, “Đã quá muộn rồi, tất cả đều đã quá muộn, tôi… Tôi đã không còn yêu anh nữa”. Dường như cô muốn dùng hết sức lực của mình, đẩy mạnh anh ra.
Nghiêm Hạo hung hăng nhìn chằm chằm Mễ Giai, anh không tin lời cô vừa nói là thật, anh có thể nhận ra nỗi bi thương từ trong ánh mắt cô, vậy nên không thể có chuyện cô không còn yêu anh nữa. Mễ Giai lảng tránh không dám nhìn anh, chỉ sợ ánh mắt sẽ bán đứng lòng mình. Cô chột dạ muốn trốn chạy, “Không. . Không có chuyện gì để nói thì tôi đi trước” Dứt lời liền xoay người rời khỏi.
Vừa trước khi Mễ Giai xoay người định đi, Nghiêm Hạo đưa tay kéo cô vào trong lòng, một tay ôm chặt eo cô, một tay giữ lấy gáy cô, không cho cô nhúc nhích nửa phần. Môi mỏng hung hăng hạ xuống, ngậm lấy môi cô, Mễ Giai trợn mắt nhìn Nghiêm Hạo, hồi lâu mới định thần lại, giãy dụa đập đập vai anh.
Nghiêm Hạo không để ý đến sự phản kháng của Mễ Giai, hung hăng hôn cô, hôn như tất cả của cô đều thuộc về anh, hôn vì lời nói trái lương tâm ban nãy, nụ hôn này có phần bá đạo, xen lẫn một chút trừng phạt.
Mễ Giai đánh anh, không thể tin được trừng mắt nhìn người đàn ông đang nhắm mắt trước mặt, nhưng sức lực của đàn ông và phụ nữ vốn dĩ luôn có sự chênh lệch, cho dù Mễ Giai có giãy dụa thế nào đi nữa, vẫn không thể khiến Nghiêm Hạo buông tay nửa phần.
Đầu lưỡi anh quấy đảo kịch liệt trong miệng cô, một cảm giác quen thuộc từng chút từng chút được nhen nhóm lại, vì sợ bản thân mình sẽ trầm luân, Mễ Giai cố nhẫn tâm cắn mạnh lưỡi anh, Nghiêm Hạo kêu lên rồi mở mắt, nhìn cô, nhưng không hề rút lui. Ngay tức khắc, mùi máu tươi nồng xộc vào khoang miệng Mễ Giai, nhìn Nghiêm Hạo vẫn đứng im trước mắt, Mễ Giai có chút đau lòng, lại đưa răng cắn đầu lưỡi anh, Nghiêm Hạo không né tránh, ánh mắt sắc bén nhìn cô chằm chằm, ánh mắt ấy giống như một ngọn lửa, dần dần làm tan chảy trái tim sắt đá của Mễ Giai.
Mễ Giai thậm chí không biết mình đã về nhà cùng anh như thế nào, vẫn đang ngơ ngác thì anh đã đưa cô về nhà, nơi mà bọn họ đã từng chung sống gần 4 năm.
Trong nhà có hơi bừa bộn, giống như đã một thời gian không ai quét dọn, Mễ Giai nhìn xung quanh một vòng cũng không thấy Vu Phân Phương và dì quản gia đâu.
“Ngày đó sau khi em bỏ đi mẹ đã dẫn dì quản gia cùng quay về biệt thự” Như là hiểu thấu điều cô đang nghĩ trong lòng, Nghiêm Hạo chủ động giải thích.
Mễ Giai sững sờ gật gật, không n