Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341999
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1999 lượt.
m sao chị ăn hết.” Đới Tư Giai nhìn thấy thức ăn được chất đầy như ngọn núi nhỏ, mỉm cười ngăn cản cô.
“Không đủ, Tư Giai nè, Tư Dĩnh nói đúng đó, cậu gầy như vậy, nhất định là phải ăn nhiều một chút, mau ăn hết đi.” Trịnh Vũ Văn nói xong cũng gắp một cục thịt kho bỏ vào trong chén của cô.
Đới Tư Giai nhìn bọn họ, có nhà, có bạn bè quan tâm thật là hạnh phúc, ngẫm lại mấy tháng rồi mình ở nước ngoài lẻ loi hiu quạnh, sống cuộc sống không ai nương tựa, nước mắt cứ như vậy chảy ra.
“Chị, sao chị lại khóc?” Lòng Đới Tư Dĩnh chua xót nhìn cô, chị ấy nhất định đã trải qua nhiều khổ sở, nếu không sẽ không gầy yếu tái nhợt như vậy, cô rất muốn hỏi chuyện gì đã xảy ra với chị ấy? Tại sao chị ấy lại bỏ trốn? Nhưng khi lời vừa lên đến miệng, cô lại nuốt xuống, tốt nhất là cứ chờ chị ấy tự mình nói cho cô biết.
“Không việc gì cả, thấy hai người, chị vui quá.” Đới Tư Giai cười, trên mặt có dấu nước mắt.
“Vui mừng cũng không cần khóc, ăn cơm đi, cơm nước xong chúng ta nói chuyện.” Trịnh Vũ Văn ở một bên nói.
Sau khi ăn cơm tối xong, Đới Tư Dĩnh gọt táo cho mọi người ăn, không khí thật yên lặng, cô và Vũ Văn đều rất muốn hỏi chị, thật ra đã xảy ra chuyện gì? Nhưng, cả hai đều không mở miệng.
“Chị, chị có mệt không? Muốn tắm rửa nghỉ ngơi một chút không?”Đới Tư Dĩnh quan tâm hỏi khi nhìn thấy sắc mặt quá mệt mỏi của chị cô, dù sao chị cũng đã trở lại, mọi chuyện sẽ được làm rõ ràng, lúc này cứ để chị nghỉ ngơi thật khỏe rồi nói tiếp.
“Ừm, thật sự mệt chết được, chị đi nghỉ ngơi trước, hai người nói chuyện với nhau đi.” Đới Tư Giai đứng dậy, cô thật sự mệt mỏi quá, không thể chống đỡ được nữa, lúc đi đến cửa phòng ngủ, cô quay đầu lại nói: “Tôi biết hai người có chuyện muốn hỏi tôi, ngày mai tôi sẽ nói cho hai người biết.”
Cánh cửa phòng ngủ được nhẹ nhàng đóng lại.
“Vũ Văn, cậu có về nhà không? Hay là ở lại chỗ này.” Đới Tư Dĩnh quay đầu hỏi Trịnh Vũ Văn.
“Tư Dĩnh, mình ở lại đây, tiết kiệm thời gian một chút, mắc công ngày mai mình lại phải chạy tới. Mình cũng muốn biết thật ra Tư Giai đã xảy ra chuyện gì?” Trịnh Vũ Văn quyết định ở lại chỗ này.
“Ừ, được.” Đới Tư Dĩnh gật gật đầu.
---
Buổi sáng hôm sau, khi rời giường, sắc mặt Tư Giai trông đã tốt lên rất nhiều, tinh thần cũng phấn chấn hơn
Sau khi ăn bữa sáng xong, mọi người cùng nhau ngồi ở sô pha, chờ Đới Tư Giai kể lại mọi chuyện.
Trầm mặc một lúc, Đới Tư Giai nhìn Tư Dĩnh, lại hỏi trước một câu:“Anh ấy có khỏe không? Việc chị bỏ trốn có ảnh hưởng đến anh ấy không ?”
Đới Tư Dĩnh và Trịnh Vũ Văn đương nhiên hiểu được anh ấy trong lời Tư Giai chính là Long Ngạo Phỉ.
“Anh ấy vẫn khỏe ,nhưng anh ấy đã rất phẫn nộ.” Đới Tư Dĩnh nhẹ nhàng trả lời, trong lòng lại nhói đau….Xem ra chị cô vẫn còn rất yêu anh
“Anh ấy có đến tìm em không?” Đới Tư Giai nhìn cô hỏi.
Đới Tư Dĩnh sửng sốt, vì sao chị cô lại hỏi như vậy, lập tức nghĩ đến chắc hẳn chị cô đã nghi ngờ điều gì đó , vội vàng giải thích:“Không có, là Vũ Văn nói, chị, chị biết không, bạn trai của cô ấy là bạn học với anh ấy hồi ở bên Mỹ.”
“Thật sao, Vũ Văn, chẳng lẽ bạn trai cậu là Từ Tây Bác ?” Đới Tư Giai giật mình hỏi Trịnh Vũ Văn.
“Ha ha…..” Trịnh Vũ Văn chỉ đành cười trừ đáp ứng , trong lòng cô lại thầm oán giận Tư Dĩnh, sao lại nói như vậy? Sao dám lôi cô vào cuộc……?
“Chúc mừng cậu, Vũ Văn,Từ Tây Bác…anh ấy tốt lắm” . Đới Tư Giai thành tâm chúc mừng .
“Bình thường mà…. Có gì đâu……” Trịnh Vũ Văn đành làm ra vẻ khách sáo , cười gượng .
“Hai người nhất định đang muốn hỏi tôi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong hôn lễ ,đúng không?” Đới Tư Giai nhìn bọn họ nói , cả hai vội cùng nhau gật đầu.
Đới Tư Giai đưa mắt nhìn ngoài cửa sổ, chậm rãi mở miệng nói:“Một năm trước, tôi đột nhiên cảm thấy cả người mệt mỏi, thường xuyên nóng lạnh bất thường, đến bệnh viện, bác sỹ đã tiến hành kiểm tra toàn diện cho tôi, kết quả là……” Cô tạm dừng một chút.
Đới Tư Dĩnh và Trịnh Vũ Văn nghe vậy đều run rẩy,cuối cùng thì kết quả như thế nào?
“Ung thư gan.” Đới Tư Giai rất chậm rãi, nặng nề nói ra ba chữ, dường như nói ra được, trong lòng cũng thoải mái hơn rất nhiều.
“Ung thư gan…..”, Đới Tư Dĩnh và Trịnh Vũ Văn không khỏi ngây ngẩn cả người, bệnh này tưởng như các cô sẻ không bao giờ nghe thấy,cũng chẳng bao giờ biết được, vậy mà Tư Giai lại mắc phải, cô ấy đã phải chấp nhận nó như thế nào , tay hai người đều run run….đây không phải là sự thật chứ?
“Tại sao không nói cho em biết? Tại sao chị phải chấp nhận chuyện này một mình? Cho dù không thể thay chị mang bệnh, nhưng ít nhất,em có thể chăm sóc chị mà…..” Đới Tư Dĩnh có chút kích động , nắm lấy tay cô, chị ấy làm sao có thể tự mình chấp nhận và vượt qua mọi chuyện……
“Tư Dĩnh,cậu bình tĩnh lại đi, lúc đó Tư Giai nhất định cũng rất sợ hãi, cậu phải để cô ấy kể tiếp….” Trịnh Vũ Văn kéo cô lại, lớn tiếng nói.
“Đúng, lúc ấy chị cũng vô cùng sợ hãi, không biết phải làm gì? Chị cũng không dám tin chị lại mắc phải căn bệnh đó, nhất định là bác sỹ đã lầm lẫn , chị đã tức giận chạy đến một bệnh viện khác k