Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342001
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2001 lượt.
ỉ, em rất cảm động, anh quan tâm em làm em rất cảm động”. Đới Tư Dĩnh lập tức ôm lấy anh, tựa đầu vào trên vai anh, nước mắt chầm chậm rơi xuống dưới.
“Nha đầu ngốc, không sao cả. Tốt rồi, đừng khóc nữa”. Long Ngạo Phỉ ôm lấy cô, giọng điệu tràn đầy yêu thương.
“Đúng rồi, Phỉ, anh tìm em có việc gì sao?” Qua một lúc lâu, Đới Tư Dĩnh mới ngừng khóc, hỏi.
“Ừ, có việc, ngày mai anh bắt đầu đi Mỹ một tuần, em đi cùng anh được không?” Long Ngạo Phỉ nhìn cô nói, anh rất muốn mang cô đi cùng.
“Đi Mỹ”. Đới Tư Dĩnh sửng sốt một chút, mọi chuyện thật trùng hợp, cô đang lo không biết bây giờ nên làm gì? Chuyện này, có thể cách ly chị ấy cùng anh, nhưng cô nên cự tuyệt anh như thế nào đây?
“Tư Dĩnh, cậu thật sự muốn đi sao? Nhưng cha mẹ mình từ nước ngoài trở về, hai người luôn xem cậu là con gái, lần này trở về muốn gặp cậu, xem ra cậu làm cho hai người thất vọng rồi”. Trịnh Vũ Văn ở một bên lên tiếng, trong giọng nói đầy vẻ thất vọng.
Đới Tư Dĩnh cảm kích nhìn Vũ Văn, thật không hổ là bạn bè thân thiết nhiều năm, thời điểm mấu chốt đã thay mình giải vây.
“Phỉ, nhất định em phải đi sao? Em đã điện thoại đáp ứng hai bác rồi”. Đới Tư Dĩnh cũng làm bộ khó xử nói.
“Như vậy cũng được, em cứ ở lại đây, chủ yếu là anh không muốn xa em, em đã đáp ứng hai bác rồi, không thể thất hứa được, anh đi một mình cũng không sao, anh sẽ tranh thủ trở về sớm.” Long Ngạo Phỉ mặc dù có chút thất vọng nhưng vẫn tỏ vẻ hiểu lý lẽ.
“Như vậy thì tốt quá, Tư Dĩnh, mình đi về trước, ngày mai mình lại đến”. Trịnh Vũ Văn nghe vậy cao hứng lên tiếng.
“Ừ, Vũ Văn, tạm biệt”.
“Tạm biệt.”
“Phỉ, em giúp anh thu dọn đồ đạc”. Đới Tư Dĩnh nói xong đã muốn đi vào phòng ngủ.
“Tư Dĩnh, không cần đâu, em quên rồi sao, cha mẹ anh đang ở Mỹ, bên đó cái gì cũng có, hiện tại, anh chỉ nghĩ đến chuyện yêu em”. Long Ngạo Phỉ nói xong liền ôm cô đi vào phòng ngủ.
Đới Tư Dĩnh hai tay ôm cổ anh, dâng đôi môi nóng bỏng của mình.lên, có lẽ đây sẽ là một đêm cuối cùng của bọn họ, để cho cô say mê, đắm đuối, phóng túng, điên cuồng….
Từng cái quần từng cái áo bị ném dưới giường, cánh tay trắng nõn cùng đùi ngọc thon dài của Đới Tư Dĩnh quấn lấy người Long Ngạo Phỉ, muốn hai thân thể càng kết hợp chặt chẽ, ánh mắt mê ly khát vọng, trong miệng thốt ra tiếng rên rỉ nhẹ nhàng, rất mê người…
Ánh mắt Long Ngạo Phỉ có chút kinh ngạc cùng vui mừng, đêm nay cô làm cho anh cảm thấy ngoài ý muốn, nhiệt tình nóng bỏng, quyến rũ giống như yêu tinh, làm tâm hồn anh mê loạn, cũng nhanh chóng rơi vào trầm luân…
Sau khi tiễn Long Ngạo Phỉ lên máy bay, Đới Tư Dĩnh một mình trở về nhà, kiểm tra cẩn thận, sắp xếp và thu dọn tất cả những gì liên quan đến anh cất riêng một chỗ, sau đó tỉ mỉ xem xét lại lần nữa, cô không thể để những thứ có liên quan đến Phỉ xuất hiện trong nhà, nếu chị trở về nhìn thấy sẽ nghĩ như thế nào?
Thu dọn căn phòng của chị gái trở về tình trạng ban đầu xong, nhìn tấm hình hai chị em ôm nhau chụp chung, trong lòng Đới Tư Dĩnh vừa cảm thấy vui mừng, vừa cảm thấy chua xót, ngày mai chị sẽ trở về, cuộc sống của cô sẽ thay đổi như thế nào đây?
“Tư Dĩnh, sao hôm nay cậu làm nhiều thức ăn vậy? Tư Giai nói hôm nay mấy giờ sẽ trở về? Chúng ta cần đi sân bay đón không?” Trịnh Vũ Văn nhìn thấy thức ăn ngon lành trên bàn, mở miệng hỏi.
“Ừ, đi, chờ mình làm xong món cuối cùng rồi chúng ta cùng đi, chị ấy không nói rõ khi nào trở về, cũng không nói mấy giờ sẽ xuống máy bay, chỉ nói là hôm nay sẽ trở về.” Đới Tư Dĩnh đang bận rộn ở phòng bếp, nhưng vẫn trả lời.
“À, vậy liệu chúng ta có đến trễ không?” Trịnh Vũ Văn lo lắng hỏi.
“Ừm, chị à, chúng ta về nhà thôi.” Đới Tư Dĩnh lau nước mắt, ôm chị gái cùng đi ra ngoài, chị gái đã bình an trở về, chuyện này quan trọng hơn tất cả mọi thứ.
“Chị, chị đói bụng rồi phải không? Chờ em một chút, thức ăn chuẩn bị xong hết rồi, sẽ lập tức mang lên ngay, Vũ Văn, cậu nói chuyện với chị ấy nha, mình đi chuẩn bị dọn cơm.” Vừa tiến vào cửa, giúp chỉ gái cất hành lý, Đới Tư Dĩnh liền vội vàng chạy vào nhà bếp.
Đới Tư Giai nhìn ngôi nhà quen thuộc đã tồn tại qua mấy đời này, lấy tay sờ từng nơi từng nơi, ngồi trên ghế sô pha, trong mắt toát ra một vẻ u buồn, nét mặt thương cảm.
“Tư Giai, cậu khỏe không? Có mệt hay không?” Trịnh Vũ Văn thấy sắc mặt của cô hơi khó coi nên quan tâm hỏi.
“Vũ Văn, mình không sao, mình khỏe lắm, cậu trở về khi nào vậy?”Đới Tư Giai nhìn cô hỏi.
“Trở về được một thời gian rồi, không gặp được cậu, còn cảm thấy thật đáng tiếc, có điều bây giờ thì tốt rồi, chúng ta có thể ở cùng một chỗ.” Trịnh Vũ Văn vui vẻ cười đáp.
“Vũ Văn, chị, vào ăn cơm đi.” Giọng nói của Đới Tư Dĩnh từ phòng ăn truyền ra.
“Tư Giai, đi ăn cơm thôi, đây là Tư Dĩnh cố ý làm cho cậu đó.” Trịnh Vũ Văn kéo cô, cùng nhau đi tới trước bàn ăn, ngồi xuống.
“Chị, tại sao chị gầy như vậy? Ăn nhiều một chút, nếm thử món này đi, món này nữa.” Đới Tư Dĩnh liên tục gắp thức ăn cho cô.
“Đủ rồi, Tư Dĩnh, nhiều như vậy là