Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Vợ Thay Thế

Người Vợ Thay Thế

Tác giả: Ngạn Thiến

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342037

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2037 lượt.

“Anh phải làm sao bây giờ? Làm sao mới có thể không làm tổn thương hai chị em đây?” Lòng Long Ngạo Phỉ bị tiếng khóc của cô làm rối loạn.
“Không, anh không làm tổn thương đến em, đây là do em cam tâm tình nguyện, từ bây giờ về sau, chúng ta hãy cùng nhau yêu thương chị ấy, để cho chị ấy được hạnh phúc.” Đới Tư Dĩnh ngừng khóc, rời khỏi vòng tay của anh, nhìn anh, kiên định nói.
Long Ngạo Phỉ còn có thể nói được gì đây? Anh chỉ có thể gật đầu, trừ bỏ đồng ý vẫn là đồng ý.
---
Người đáng giận cũng có chỗ đáng thương
Đi xuống dưới lầu Trịnh Vũ Văn cảm thấy kỳ quái hỏi Từ Tây Bác: “Vì sao anh không cho em ở lại với Tư Dĩnh?”
“Đứa ngốc, không phải Ngạo Phỉ đang ở đó sao? Em còn ở lại nơi đó làm chi?” Từ Tây Bác đưa tay véo nhẹ cái mũi nhỏ của cô một chút.
“Nhưng mà Long Ngạo Phỉ không phải đã lựa chọn Tư Giai rồi sao? Tại sao lại ở đây dây dưa không rõ với Tư Dĩnh , như vậy có được không?” Trịnh Vũ Văn có chút lo lắng nói.
“Ai da, là Ngạo Phỉ lựa chọn Tư Giai hay sao? Là anh ấy không thể không lựa chọn Tư Giai, chuyện tình cảm, người ngoài không có cách nào biết được, anh tin tưởng Ngạo Phỉ và Tư Dĩnh sẽ xử lý tốt chuyện này, chúng ta lo lắng cũng vô ích.” Từ Tây Bác bất đắc dĩ thở dài.
“Đúng vậy, nhưng họ cũng thật đáng thương” Trịnh Vũ Văn nói thêm một câu.
“Tục ngữ nói rất đúng, người đáng thương cũng có chổ thật đáng giận, Ngạo Phỉ thật đáng giận, lúc trước anh ta không nên trả thù Tư Dĩnh, cho tới sau này lại yêu thương cô ấy, bây giờ Tư Giai đã trở về, làm tình thế khó xử, Tư Dĩnh cũng thật đáng giận, chính là cô ấy không nên yêu thương Ngạo Phỉ, lại càng không nên thay thế Tư Giai tham gia hôn lễ, Tư Giai thật đáng giận chính là giấu diếm bệnh tình, còn nói dối để bỏ trốn, cho nên họ thật đáng thương lại cũng thật đáng giận.” Từ Tây Bác phân tích có trật tự rõ ràng.
Trịnh Vũ Văn trừng mắt thật lớn nhìn anh, đột nhiên phát hiện, anh cũng tốt đến khó lường.
“Nhìn anh như vậy làm gì?” Từ Tây Bác cảm thấy kỳ quái nhìn cô hỏi.
“Cảm giác anh quá tuyệt, sao lại có thể phân tích vấn đề một cách lý trí như thế.” Ánh mắt của Trịnh Vũ Văn giờ phút này đã muốn tràn ngập sùng bái.
“Phải không? Em mới biết sao, chỉ là đối với chuyện người khác, anh mới có khả năng bình tĩnh phân tích như thế, nghe qua chưa? Người trong cuộc thì quáng, người ngoài cuộc thì sáng, mọi người đều như thế, anh cũng vậy, cũng giống như…….” Từ Tây Bác đột nhiên tạm dừng lại, ánh mắt mang theo ý cười nhìn cô trêu chọc.
“Giống như cái gì?” Trịnh Vũ Văn ngây ngốc hỏi một câu.
“Sẽ không như anh, không biết như thế nào lại coi trọng người con gái chanh chua như em, ha ha.” Từ Tây Bác nói xong, cười ha hả.
“Cái gì? Chết tiệt, anh dám đùa giỡn em sao, em sẽ làm cho anh xem em chanh chua như thế nào?” Trịnh Vũ Văn vừa biết bị anh trêu đùa, làm dáng vẻ như rất tức giận, tiến lên lấy tay đánh vào người anh.
“Vợ à, tha mạng cho anh” Từ Tây Bác vừa chạy vừa cười vui nói.
“Ai là vợ của anh, tiếp chiêu đi” Mặt Trịnh Vũ Văn đỏ bừng lên, truy đuổi nhanh hơn theo bước chân anh.
Nhìn chung quanh chỗ giữ xe ở đằng kia, hai người đang đuổi bắt nhau, có lẽ, bọn họ mới là người hạnh phúc nhất.
Đới Tư Giai ngồi một mình trước bàn trang điểm trong phòng ngủ.
Trong chiếc gương kia là khuôn mặt đoan trang nhưng sắc mặt tái nhợt, không có khí sắc của con người, mỗi lần như vậy cô đều ít dám tin tưởng, đây chính là mình, trước kia, cô cũng từng xinh đẹp đến cỡ nào, vừa xinh đẹp, vừa trẻ trung, nhưng hiện tại những điều đó không còn ở lại với cô nữa.
Dường như cô có thể thấy dấu hiệu mạng sống đang biến mất từng chút trên gương mặt mình, giống như trong phút chốc nữa, cô sẽ hương tan ngọc vỡ, về sau liệu ai còn nhớ rõ cô, cho nên cô muốn lưu lại cho Phỉ một đứa con của cô.
Năm năm, thật dài, nhưng cũng thật ngắn, cô cũng từng do dự, nếu mạng sống cuối cùng phải mất đi, như vậy cô lựa chọn sinh một đứa con, một đứa con của Phỉ, một đứa nhỏ kết tinh từ tình yêu của cô.
Nhìn thứ đặt ở trên giường kia, đó là chiếc áo ngủ màu đen đầy khêu gợi trong suốt, khóe mắt cô mang theo ý cười, đứng dậy cầm lấy nó, toàn bộ quần áo trên người đều rơi xuống…….
Lại nhìn mình trong gương, Đới Tư Giai rất vừa lòng, áo ngủ thiết kế cổ hình chữ V, vừa vặn để lộ thật sâu một phần ngực ra ngoài, hai gò ngực tuyết trắng, dưới lớp áo ngủ
trong suốt, nhìn rất sống động, dọc theo chiều dài của cổ, làm cho phía dưới áo ngủ lộ ra, như ẩn như hiện, hấp dẫn khiến người mơ màng, một đôi chân trắng noãn thẳng tắp, làm cho người ta nhịn không được muốn vuốt ve, nâng nhẹ chân ngọc, mặt đang mỉm cười, nhắm mắt lại, nhẹ nhàng hôn một chút, tư thái khêu gợi, khêu gợi một cách khiêu khích, sẽ khiến cho một người đàn ông bình thường không thể kìm lòng được…………
Long Ngạo Phỉ vừa mở cửa phòng ngủ, liền nhìn thấy Tư Giai trong một tư thế cực kỳ khêu gợi nằm trên giường, không hề nghi ngờ gì nữa, cô đang dụ dỗ mình, không thể phủ nhận, cô thật sự rất đẹp, xinh đẹp giống như một bảo vật , anh rất muốn lập tức đến bên cô, nhưng anh biết