Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Vợ Thay Thế

Người Vợ Thay Thế

Tác giả: Ngạn Thiến

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342042

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2042 lượt.

ẳng lẽ là ……….” Đới Tư Giai thất kinh, sắc mặt lập tức thay đổi, khẳng định là Bạch Vân Phi đã nói cho em gái mình biết.
Đới Tư Dĩnh giờ phút này mới phát giác, mình đã lỡ miệng, nghĩ nên khai thật rõ ràng, quên đi, nhưng vẫn là đang nói dối . “Là em đã đi tìm bác sĩ Bạch, hỏi thăm tình hình của chị, anh ấy trong lúc vô ý đã nói cho em biết, tại sao chị không vì bản thân mình suy nghĩ lại, hay suy nghĩ cho những người luôn quan tâm đến chị.”
“Vậy Phỉ có biết chuyện này không, em nói cho anh ấy biết rồi sao?” Đới Tư Giai khẩn trương hỏi.
“Không có, em còn chưa kịp nói cho anh ấy biết.” Đới Tư Dĩnh lắc đầu, lại nói dối thêm một lần nữa.
“Vậy là tốt rồi.” Đới Tư Giai thở ra, Phỉ không biết là tốt rồi.
“Tốt là tốt cái gì? Chị thật sự nguyện ý sao, đem sinh mệnh của mình ra đùa giỡn, chị trở thành người ích kỷ như vậy sao? Chị làm như vậy không cần để ý đến cảm nhận của em, cảm nhận của anh rể sao.” Đới Tư Dĩnh tức giận chất vấn cô.
“Không, chị không ích kỷ, chị chính là để ý đến cảm nhận của em cùng với Phỉ, em có biết, dù sao cuối cùng chị cũng phải ra đi, một năm hay năm năm có khác gì nhau? Chị không muốn lặng lẽ rời khỏi, chị nghĩ nên lưu lại một đứa con cho Phỉ, em cũng có thể nhìn nhận nó, như vậy không tốt sao?” Đới Tư Giai có chút bi thương thống khổ.
“Thực xin lỗi, chị, là em đã quá lời.” Nhìn biểu tình của chị mình rất đau xót, lòng Đới Tư Dĩnh có chút không đành lòng, nhưng cho dù như thế nào cô vẫn muốn thuyết phục chị mình, “Nhưng chị có nghĩ tới không, nếu đứa nhỏ được sinh ra, chị lại ra đi, như vậy anh rể phải làm sao bây giờ? Đứa nhỏ làm sao bây giờ? Đó là những gì chị muốn sao? Đứa nhỏ không có mẹ ruột, ai sẽ thật sự quan tâm nó, chị có nghĩ đến cảm nhận của nó khi lớn lên không? Có lẽ, chị nguyện ý làm cho nó gọi người phụ nữ khác là mẹ.”
Đới Tư Giai thất thần, những điều Tư Dĩnh vừa nói, chính mình thật không nghĩ đến, nghĩ đến sau khi mình rời đi, Phỉ sẽ như thế nào? Đứa nhỏ sẽ như thế nào?
“Chị, trở về đi, suy nghĩ cho kỹ, làm như vậy đáng giá sao?” Đới Tư Dĩnh nhìn chị mình đang trầm tư, nhẹ nhàng nói, nâng chị mình đứng dậy.
Đới Tư Giai không hề ý thức đi theo em gái, chính mình đắm chìm trong dòng suy nghĩ , sự tình còn phức tạp hơn so với cô tưởng tượng, thật sự quá khó khăn, xem ra cô cần suy nghĩ lại cho thật kỹ.
---
Mưa dầm thấm đất
Đới Tư Dĩnh đưa chị mình trở về, vừa về đến cửa nhà liền nhìn thấy Hàn Cảnh Hiên đang chờ ở cửa.
“Tư Dĩnh, em đã trở về.” Hàn Cảnh Hiên nhìn thấy cô đi tới liền mỉm cười hỏi.
“Cảnh Hiên, tại sao anh lại chờ ở đây? Sao không gọi điện thoại cho em?” Đới Tư Dĩnh vừa mở cửa vừa hỏi.
“Không có việc gì, anh không nghĩ sẽ quấy rầy em, dù sao gần đây anh cũng không có việc gì? Nên muốn đến nhìn xem em có khỏe không?” dáng vẻ của Hàn Cảnh Hiên dường như không cần để ý.
Đới Tư Dĩnh bất đắc dĩ thở dài trong lòng, Cảnh Hiên vì sao lại đối xử tốt với cô như vậy?
“Cảnh Hiên, mời anh uống nước.” Đới Tư Dĩnh mang một ly nước đến, đưa cho Hàn Cảnh Hiên đang ngồi trên sô pha.
“Cám ơn.” Hàn Cảnh Hiên nói.
“Cảnh Hiên, anh không cần phải đối xử tốt với em như vậy? Em thật sự không đáng.” Đới Tư Dĩnh sâu kín nói.
Hàn Cảnh Hiên uống một ngụm nước, hơi nở nụ cười “Có đáng giá hay không, không phải do em nói là được, cũng không phải do anh, mà là do trái tim định đoạt.”
“Cảnh Hiên, tội tình gì như vậy, em không biết nên nói như thế nào để thuyết phục anh?” Đới Tư Dĩnh ưu thương nhìn anh, cô biết anh yêu rất đau khổ.
“Được rồi, nếu không biết nói như thế nào, thì không cần thuyết phục anh, chúng ta cũng không muốn nói đến điều đó, em hãy đãi anh cơm tối, anh muốn ăn thức ăn do em nấu, như vậy không quá đáng chứ.” Hàn Cảnh Hiên rất thông minh chuyển đề tài đang nói, anh nghĩ nước chảy đá mòn, một ngày nào đó Tư Dĩnh sẽ tiếp nhận anh.
“Em còn có thể từ chối sao?” Đới Tư Dĩnh hơi nở nụ cười .
“Đương nhiên là không thể, bởi vì em muốn đuổi anh đi, anh cũng không đi, anh muốn ở lại chỗ này ăn cơm tối.” Thái độ Hàn Cảnh Hiên có chút vô lại, thân thể tựa vào trên ghế sô pha, giống như nhà của mình.
“Được, vậy anh chờ em, em sẽ đi chuẩn bị.” Đới Tư Dĩnh nhìn dáng vẻ vô lại của anh, không biết vì sao trong lòng có một chút ấm áp, cho dù không thương anh nhưng vẫn rất cảm kích anh luôn ở cạnh cô.
Lẳng lặng dùng xong bữa cơm tối, không nói nhiều, không có ánh mắt trao đổi nhưng Hàn Cảnh Hiên rất thỏa mãn, tựa hồ như một đôi vợ chồng già sống cuộc sống bình thản.
“Tư Dĩnh, anh phải về đây, hẹn gặp lại em vào ngày mai.” Hàn Cảnh Hiên đi ra tới cửa liền quay đầu nói.
“Vâng, được, anh đi thong thả.” Đới Tư Dĩnh nói xong nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Hàn Cảnh Hiên nhìn cánh cửa đang đóng chặt kia âm thầm hạ quyết định cùng quyết tâm, Tư Dĩnh, một ngày nào đó, anh sẽ làm cho em vì anh mở rộng cánh cửa.
Đới Tư Giai từ khi bị Tư Dĩnh đuổi về nhà, vẫn ngơ ngác ngồi trong phòng ngủ, cô luôn luôn suy tư về lời nói của Tư Dĩnh.
“Nhưng chị có nghĩ tới không, nếu đứa nhỏ được sinh ra, chị lại ra đi, như vậy anh rể p