Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342038
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2038 lượt.
“Tôi nghĩ chị ấy muốn lưu lại cho anh một đứa con, thậm chí không tiếc mất đi mạng sống của chính mình.”
Long Ngạo Phỉ chau mày, anh đã sắp bị hết chuyện này đến chuyện khác ấp đến khiến anh lâm vào tình trạng kiệt sức, vấn đề cứ xảy ra liên tục, rốt cuộc anh phải làm sao bây giờ. Trong lòng cảm thấy mệt mỏi.
Tim không do mình
Mỗi người đều trầm tư, không biết nên làm gì bây giờ?
“Ngạo Phỉ, chuyện này quan hệ trực tiếp đến cậu, vậy ý tưởng của cậu như thế nào.” Từ Tây Bác nhìn anh hỏi, dù sao họ đều là người ngoài cuộc, không có quyền quyết định thay anh .
“Nếu giữa đứa con và Tư Giai chỉ có thể chọn một, tôi đương nhiên là chọn Tư Giai vô điều kiện.” Long Ngạo Phỉ nhìn mọi người, thái độ thực kiên quyết.
Đới Tư Dĩnh nhìn ánh mắt của anh có chút cảm động, quả nhiên anh không làm cho mình thất vọng, cô chỉ biết anh nhất định chọn chị.
Nghĩ đến anh cùng với chị mình, lòng Tư Dĩnh vẫn rất đau, sắc mặt có chút cứng ngắc, miễn cưỡng tươi cười, không để mọi người nhìn ra mình đang khổ sở.
Long Ngạo Phỉ dùng ánh mắt trừng Tây Bác một cái, trong lòng đang trách anh ta, nói chuyện không chọn trường hợp.
Từ Tây Bác lập tức phản ứng lại, có chút xin lỗi nhìn xem Đới Tư Dĩnh, cô chỉ cười nhẹ một chút, tỏ vẻ mình không quan tâm.
“Chuyện này, các người tiếp tục thương lượng, tôi cùng Vũ Văn đi trước.” Từ Tây Bác có chút xấu hổ ôm Vũ Văn đứng lên, anh sợ mình càng nói càng sai, vẫn là nên đi trước.
“Tây Bác, em……..” Trịnh Vũ Văn vừa định nói, bản thân đang có ý định ở lại với Tư Dĩnh, liền nhìn thấy ánh mắt giống như có ẩn ý của Từ Tây Bác nhìn mình. quay đầu nói: “Tư Dĩnh, mình đi trước nhé.”
“Ừ, Vũ Văn, tạm biệt cậu.”
Trong phòng, Đới Tư Dĩnh cùng với Long Ngạo Phỉ lẳng lặng ngồi ở chỗ đó, ai cũng không nghĩ đến sẽ mở miệng để phá vỡ không khí trầm tĩnh này.
“Cám ơn anh.” Thật lâu sau, Đới Tư Dĩnh mở miệng trước tiên, cô không muốn tiếp tục ngồi như vậy, cô biết chị mình đang ở nhà chờ anh về.
“Cảm ơn anh cái gì?” Long Ngạo Phỉ hơi sửng sốt, không rõ cô vì cái gì nói lời cảm ơn anh.
“Cám ơn anh đã lựa chọn chị ấy, cám ơn anh sẽ vì chị ấy, lựa chọn không cần đứa nhỏ, cám ơn sự hy sinh của anh.” Đới Tư Dĩnh nói vài lý do cảm ơn anh.
“Được nghe lời cảm ơn của em, anh không phải nên cảm thấy rất vinh hạnh, rất vui mừng, rất cảm động sao.” Long Ngạo Phỉ bất đắc dĩ cười khổ.
“Em là thật lòng.” Đới Tư Dĩnh nhìn anh, vẻ mặt còn thật sự nghiêm túc.
“Anh biết, anh chưa từng nói em giả ý, anh biết em thiệt tình, cho nên, anh mới vì thế mà đau lòng, đau lòng vì tấm lòng lương thiện của em.”
“Chẳng lẽ anh không đau lòng cho chị ấy sao? Về sau, không cần nói với em như vậy.” Đới Tư Dĩnh thiếu chút nữa bởi vì lời nói của anh, lòng sắp nhịn không được, nhưng nghĩ đến chị mình, cô chỉ có thể nhẫn tâm làm tổn thương bản thân mình và anh.
“Ừm, bây giờ anh cũng không có tư cách nói với em như vậy, nhưng anh không thể kiểm soát được miệng của mình, anh không kiểm soát được con tim của mình, trong lòng của anh rất thương em, em nói anh nên làm gì bây giờ?” Long Ngạo Phỉ kích động ép hỏi cô, trong đôi mắt đen lộ ra vẻ đau khổ và hoang mang.
Sắc mặt Đới Tư Dĩnh ảm đạm nhìn anh, cô biết trái tim không có biện pháp, nhưng con người khi còn sống, có rất nhiều thời điểm, không thể tự do làm theo lòng mình hay theo đuổi thứ mình muốn, mà có rất nhiều điều bất đắc dĩ nỗi khổ riêng, giống như cô và Phỉ, họ không thể không để ý cảm nhận của chị cô, cho nên, họ phải tách ra, đây là số mệnh, số mệnh bất đắc dĩ.
“Vì sao không nói lời nào? Em đang lo sợ sao? Có phải em cũng suy nghĩ giống như anh không?.” Long Ngạo Phỉ bước một bước tới gần cô.
“Anh muốn em nói cái gì? Nói em yêu anh, nói em đang nghĩ đến anh, có phải như vậy không, anh sẽ vượt qua, em cũng tốt hơn, mọi người đều vượt qua được, em thừa nhận, em yêu anh, nhưng cho dù em yêu anh thì thế nào? Chúng ta có thể yêu nhau sao? Chúng ta có thể không chút nào kiêng kị, bất chấp tất cả để yêu nhau sao? Không, em không thể, anh cũng không thể, vậy anh tội tình gì phải đau khổ bức bách, anh chỉ biết là bản thân mình đau khổ, vậy anh có nghĩ tới em sẽ đau khổ ra sao không? Chị ấy không đau khổ sao?”Đới Tư Dĩnh thật sự bị anh bức điên rồi, sự đau khổ của cô không người nào có thể biết, cô hét to lên, tự mình phát tiết, từng đợt nước mắt theo khóe mắt rơi xuống dưới.
Long Ngạo Phỉ có chút đau lòng, có chút khiếp sợ nhìn cô, cho tới nay anh đều tưởng chỉ có mình đau khổ, mình bất đắc dĩ, mình trả giá, nhưng so với anh, Tư Dĩnh càng đau khổ, cô không thể hận anh, cũng không thể hận chị mình, cho nên tất cả cô đều tự mình yên lặng nhận lấy, không thể kể ra với ai, không ai có thể biết, không ai có thể giúp cô.
“Thật xin lỗi.” Anh nhẹ nhàng vươn tay, ôm cô vào lòng.
Đới Tư Dĩnh hơi ghé vào trên vai anh, lớn tiếng khóc rống, cô rất muốn ích kỷ một chút , muốn cùng anh chấp cánh bay cao, nhưng cô không thể, bởi vì cô không có cách nào phản bội chị mình.