Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342039
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2039 lượt.
, Tư Giai đang dụ dỗ mình động tình, cô muốn có cơ hội mang thai.
“Phỉ, anh về rồi sao, có mệt hay không?” Tư Giai dùng âm thanh cực kỳ mị hoặc hỏi, chính bản thân cô cũng đã say tình.
“Còn có thể không mệt sao, anh đi tắm rửa trước đã.” Long Ngạo Phỉ nói xong, trước tiên trốn trong phòng vệ sinh, nhìn xem “tiểu đệ đệ” đang cương lên của mình , cũng không thể không cảm thán nói , đàn ông chính là không nhịn được sự dụ hoặc.
Nước lạnh đổ xuống đỉnh đầu mới có thể làm cho dục niệm vừa trào dâng hơi hạ thấp một chút, không cho cô cơ hội mang thai, như vậy anh chỉ có thể đau khổ đè nén chính mình.
Thời gian tắm rửa thật lâu, anh biết trốn tránh cũng không phải là biện pháp, anh vẫn như cũ, vẫn phải đối mặt, chỉ có thể bất đắc dĩ thong thả bước ra ngoài.
“Phỉ, anh tắm rửa xong rồi sao, mau tới ngủ đi.” Đới Tư Giai như trước tinh thần sảng khoái đang đợi anh.
“Ừ” Long Ngạo Phỉ lau khô tóc, bước đến nằm lên giường.
Đới Tư Giai lặng lẽ động đậy thân thể, chui vào lòng anh, khẽ ma sát trước bờ ngực rắn chắc của anh, tay không nhanh không chậm bắt đầu không an phận, đùi ngọc nhẹ nhàng đặt trên đùi anh, da thịt nóng bỏng cảm thụ da thịt lạnh lẽo của anh…
Long Ngạo Phỉ kiên trì, yên lặng không cử động, nhưng rất nhanh bắt đầu có chút thở dốc, dụ hoặc như vậy, anh tin tưởng rằng đàn ông đều không thể nào chịu nổi, rốt cục, anh buông vũ khí đầu hàng.
Từ bị động biến thành thế chủ động, xoay người nằm trên người Đới Tư Giai, mãnh liệt đánh sâu vào khiến cô thở gấp liên tục hưởng thụ sự kích tình này.
Những giọt mồ hôi rịn ra từ da thịt hai người thấm ướt lẫn nhau nhưng không ai để ý tới, hay lau nó, kích tình cứ liên tục tăng vọt.
Rốt cục, Long Ngạo Phỉ gầm lên giận dữ, vào thời điểm chính mình sắp phóng thích, anh lại lý trí làm cho thân thể của mình rời khỏi, chính mình phóng thích bên ngoài thân thể của cô.
Mà lúc này đang chìm đắm trong hoan lạc, Đới Tư Giai không phát giác ra dụng tâm và động tác của anh.
Quyết định ích kỷ
Vài ngày sau đó, Long Ngạo Phỉ dung nhiều lý do hoặc viện cớ để tránh về nhà, thậm chí nói dối phải đi công tác, tất cả đều là vì trốn tránh dụ hoặc nóng bỏng của Đới Tư Giai.
Còn Đới Tư Giai thì nhiệt tình tăng vọt, thậm chí trong đầu cô đều tưởng tượng thấy hình dạng đứa nhỏ, một đứa nhỏ đáng yêu vừa giống cô vừa giống Phỉ.
Bụng đột nhiên cảm thấy đau râm ran, sắc mặt Đới Tư Giai đột nhiên tối sầm lại, cô biết bản thân không mang thai, bởi vì mỗi lần kỳ kinh nguyệt đến, bụng đều đau đớn như thế này, nhưng rất nhanh, cô vui vẻ trở lại, bởi vì cô còn có cơ hội, tháng sau lại tiếp tục cố gắng.
Một hồi âm thanh dễ nghe, Đới Tư Dĩnh vội vàng cầm lấy di động, điện thoại của chị cô.
“Xin chào phu nhân, xe này vừa mới được sản xuất, cô nhìn xem, chiếc xe này vừa có thể như lắc lư lại giống như chiếc nôi, chiếc xe này được thiết kế rất là thoải mái……” Đới Tư Dĩnh không nói chuyện, cô gái hướng dẫn mua hàng đi tới, nhiệt tình giới thiệu: “Nói chung, những mẫu này đều được thiết kế dựa theo cục cưng, cực kỳ tiện lợi, một chiếc xe, có thể bao gồm nhiều mẫu mã, phu nhân thích không, mua một chiếc đi.”
“Thật ngại quá, tôi muốn xem trước rồi mới quyết định, cô giới thiệu rất hay.” Nhìn Đới Tư Giai mê mẩn nghe lời giới thiệu của cô ta, Đới Tư Dĩnh nhịn không được ngắt lời cô nhân viên.
“Vâng.” Nhân viên bán hàng rất lễ phép mở lời cùng lúc.
“Tư Dĩnh, chúng ta mua một chiếc đi.” Đới Tư Giai nghe lời giới thiệu, yêu thích không muốn buông tay.
“Chị, chị muốn làm gì? Mua xe trẻ con làm gì?” Đới Tư Dĩnh có chút tức giận, tay liền đoạt lấy chiếc xe đang cầm trong tay chị mình, đẩy qua một bên, chị ấy muốn có đứa con như vậy, không quan tâm mạng sống của mình hay sao?
“Tư Dĩnh, em làm gì vậy? Chị đương nhiên muốn mua, bởi vì chị nhất định sẽ sinh một đứa con.” Đới Tư Giai sửng sốt, vươn tay đoạt lại chiếc xe.
“Sinh con, sinh một đứa con, chị theo em ra đây, nói cho em hiểu chuyện này là như thế nào.” Đới Tư Dĩnh thật sự tức giận liền kéo tay chị mình đi ra ngoài.
Đới Tư Dĩnh thở mạnh kéo Tư Giai đi vào quán cà phê ở trung tâm thương mại.
“Tư Dĩnh, em muốn làm gì? Chị còn phải mua sắm nữa.” Đới Tư Giai nói xong, lại muốn rời khỏi.
“Ngồi xuống đi, mua cái gì, sinh con, đây là chị muốn sao.” Sắc mặt của Đới Tư Dĩnh thật nghiêm túc.
Đới Tư Giai nhìn sắc mặt của Tư Dĩnh, cô rất ít khi tức giận, liền ngồi xuống, nói “Tư Dĩnh, chị muốn sinh một đứa con, một đứa con của chị và Phỉ, chẳng phải nói phụ nữ trên đời này quan trọng nhất là được làm mẹ sao?”
“Nhưng chị không giống với người khác.” Đới Tư Dĩnh cắt ngang lời cô.
“Chị như thế nào lại không giống với người khác? Chị không phải là phụ nữ hay sao?” Đới Tư Giai nghe không rõ hỏi lại Tư Dĩnh.
“Người phụ nữ khác sinh ra một đứa con trong nhà càng hạnh phúc, còn chị thì sao, chị sinh đứa nhỏ là trả giá bằng mạng sống của mình, đáng sao?” Đới Tư Dĩnh kích động chất vấn chị mình.
“Em, làm sao em biết được? Ch